Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2477: Mục Lương Đến Vương Quốc Phúc Nhĩ Kỳ!

Phụ nhân gật gù nói:

- Ra là vậy, để ta nói cho ngươi biết, nơi này có hai cửa hàng nước hoa, một gian do vương quốc Huyền Vũ mở, một gian là đạo nhái....

Mục Lương im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi tình huống kinh doanh của cửa hàng nhà mình.

Mục Lương nhíu mày nói:

- Nghe có vẻ như kinh doanh không tệ lắm.

Phụ nhân cảm thán nói:

- Ừ, đâu chỉ là không tệ, mỗi ngày đều có người xếp hàng trước cửa hàng nước hoa vương quốc Huyền Vũ, nhiều lần cháy hàng phải chờ đợi thật lâu mới bổ sung thêm, ta đi mấy lần mới mua được hai bình.

Mục Lương thuận miệng hỏi:

- Ngươi rất thích nước hoa vương quốc Huyền Vũ à?

Phụ nhân lập tức khen ngợi:

- Thích chứ, nó tốt hơn loại nước hoa đạo nhái kia gấp mấy chục lần, mùi hương cực kỳ sang trọng và cao cấp.

- Ta nghĩ là ta tìm được cửa hàng nước hoa rồi.

Mục Lương đột nhiên lên tiếng.

Anh nhìn thấy phía trước có một dòng người đang xếp hàng, sau đó quay đầu nhìn về phía phụ nhân béo tròn, trở tay một cái lấy ra một chiếc hộp đưa cho đối phương:

- Cám ơn ngươi đã hỗ trợ dẫn đường.

- Cái gì?

Phụ nhân sửng sốt một chút, tiếp nhận hộp rồi mở ra nhìn thoáng qua, bên trong là mấy bình nước hoa.

Đôi mắt của bà lập tức sáng ngời, vội vã cầm lấy một bình nước hoa kiểm tra, mùi hương của nó lập tức khiến nàng say mê.

- Thơm quá đi ~

Bà không nhịn được thán phục.

Mục Lương mỉm cười, cất bước đi tới cửa hàng nước hoa.

Phụ nhân vội hỏi:

- A nè, làm sao ngươi có những bình nước hoa này thế, cái này không mua được ở cửa hàng nước hoa đâu!?

Mục Lương đã đứng bên ngoài cửa hàng nước hoa, nhìn hai cửa hàng nằm cạnh nhau, một gian thì khách khứa nườm nượp, một gian thì có thể giăng lưới bắt chim trước cửa.

- Thật sự là đối lập quá rõ ràng.

Mục Lương cười nhạt một tiếng rồi cất bước đi vào cửa hàng nước hoa có thể giăng lưới bắt chim trước cửa kia.

Trong cửa hàng, bà chủ đang ngủ gà ngủ gật ở sau quầy, trong đây tràn đầy một cỗ hương vị nồng nặc và gay mũi.

Mục Lương bình tĩnh nhìn lướt qua, không làm kinh động đến bà chủ đang ngủ, xoay người bước ra ngoài.

- Cộp cộp cộp ~~~

Anh đi về phía cửa hàng nước hoa do Bội Nhi mở, những người xếp hàng đều nhìn chằm chằm vào anh.

- Nè nè, tại sao ngươi lại không xếp hàng?

Có người bất mãn nói.

Mục Lương quay đầu liếc nhìn đối phương, nhàn nhạt nói:

- Đây là cửa hàng do ta mở, xếp hàng để làm gì?

- A? Ngươi là chủ cửa hàng này?

Nữ quý tộc kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương không để ý tới cô ta, tiếp tục bước vào trong cửa hàng nước hoa.

Trong cửa hàng, Bội Nhi đang tiếp đãi các vị khách, giới thiệu loại nước hoa mới nhập hôm nay.

Mục Lương nhận ra Bội Nhi, cô ta là nhân viên bán hàng của Trân Bảo Lâu, đã gặp mặt mấy lần.

Mục Lương kêu một tiếng:

- Bội Nhi.

Bội Nhi nghi ngờ quay đầu nhìn lại, sau khi thấy Mục Lương thì sửng sốt một chút, nghi ngờ hai mắt của mình xảy ra vấn đề.

- Tự nhiên đứng đờ ra đó làm gì?

Mục Lương nhướng mày hỏi.

- Bệ hạ!

Bội Nhi chấn động tinh thần, vội vã cung kính tiến lên hành lễ.

Mục Lương khen ngợi:

- Ừm, kinh doanh không tệ lắm.

- Sao bệ hạ lại tới đây?

Bội Nhi khẩn trương dò hỏi.

- Tiện đường ghé vào xem thôi.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

- Ồ ồ, thì ra là như vậy.

Bội Nhi cung kính gật đầu.

Cô len lén nhìn phía sau Mục Lương nhưng không thấy được người quen còn lại.

- Hồ Tiên không có đến đây.

Mục Lương nhàn nhạt mở miệng.

- Vâng.

Bội Nhi xấu hổ cười đáp.

……….

Mục Lương quan sát khách hàng mua sắm nước hoa, sau đó quay đầu liếc nhìn Bội Nhi, hỏi:

- Tình hình bán nước hoa thế nào rồi?

Bội Nhi cung kính nói:

- Rất nhiều người xếp hàng đợi mua nước hoa, hiện tại nước hoa tồn kho đã sắp bán xong, nếu bên vương quốc không vận chuyển thêm nước hoa qua đây thì khả năng cao là ngày mai sẽ không có hàng để bán.

- Vậy ngày mai không bán.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Hả?

Bội Nhi sửng sốt một chút.

Mục Lương ôn hòa giải thích:

- Vì lý do an toàn, bắt đầu từ ngày mai sẽ không tiếp tục kinh doanh, chờ khi nào giải quyết xong chuyện Hư Tộc thì lại mở cửa.

Hư Tộc giống như một con dao treo trên đầu tất cả mọi người ở đại lục mới, nó có thể chĩa mũi dao về mọi người bất cứ lúc nào.

- Vâng.

Bội Nhi cung kính hành lễ.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Đi thu dọn một chút, tối nay ta đưa các ngươi trở về vương quốc Huyền Vũ, nơi đó an toàn hơn.

- A, bệ hạ tự đưa chúng ta quay về sao?

Đôi mắt đẹp của Bội Nhi trừng lớn hỏi vội.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Ta có Cửa Truyền Tống, chỉ cần điều chỉnh tọa độ đưa các ngươi đến thành Y Lê, nơi đó Cửa Truyền Tống trở về vương quốc Huyền Vũ.

Đối với anh mà nói thì đây chỉ là một chuyện tiện tay, Bội Nhi là công dân hợp pháp của vương quốc Huyền Vũ, là người của anh.

- Vâng, được ạ.

Bội Nhi vội vàng gật đầu.

Mục Lương phất tay nói:

- Đi làm việc đi, tối nay ta lại tới.

- Vâng, cung tiễn bệ hạ.

Bội Nhi cung kính hành lễ.

Mục Lương xoay người rời đi cửa hàng nước hoa, chưa đi được bao xa thì lại chạm mặt người phụ nhân béo tròn hỗ trợ dẫn đường vừa rồi.

- Các hạ lại muốn đi đâu à?

Phụ nhân nhiệt tình hỏi thăm, trong lòng còn ôm lễ cám ơn của Mục Lương đưa cho mình.

- Vương cung.

Mục Lương bình tĩnh trả lời.

Phụ nhân béo tròn nói:

- Ta dẫn ngươi tới đó đi, sợ ngươi tìm không được.

- Được rồi, ngươi thật là người tốt.

Mục Lương ôn hòa nói.

Một lời ca ngợi thích hợp có thể khiến người khác cảm thấy vui vẻ.

- Ha ha ha, các hạ khách khí rồi, ta còn chưa cám ơn ngươi đưa nước hoa, ta rất thích.

Phụ nhân cười duyên nói.

Mục Lương mỉm cười, gật đầu không nói gì.

Phụ nhân đi trước dẫn đường, rẽ vào một con đường nhỏ ít người qua lại hơn rồi tiếp tục đi về phía vương cung.

- Các hạ là người nơi nào?

Phụ nhân vừa đi vừa tò mò hỏi.

- Người của vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương thuận miệng trả lời.

- A, người của vương quốc Huyền Vũ sao?

Đôi mắt của phụ nhân béo tròn mở to, kinh ngạc nhìn phía Mục Lương.

- Đúng vậy.

Anh mỉm cười gật đầu.

Phụ nhân kinh ngạc nói:

- Khó trách.

- Khó trách cái gì?

Mục Lương nghi ngờ hỏi.

- Khó trách các hạ đẹp trai như vậy, thoạt nhìn không giống như người thường, nhưng mà ta nhớ là ở vương quốc Huyền Vũ không có quý tộc nha... ?

Phụ nhân suy nghĩ một chút.

Bà nghĩ tới điều gì đó, dịu dàng nói:

- Không đúng, mặc dù vương quốc Huyền Vũ không có quý tộc nhưng mà lại có vương thất.

- Đúng vậy.

Mục Lương cười nhạt một tiếng, phụ nhân trước mắt còn rất nhạy cảm.

- Nhưng ta đoán các hạ không phải là người của vương thất.

Phụ nhân dịu dàng nói.

- Vì sao ngươi cảm thấy như vậy?

Mục Lương tò mò hỏi.

Phụ nhân phân tích nói:

- Người của vương thất chạy tới nơi xa xôi như vậy làm gì chứ, vương thành Phúc Nhĩ Kỳ chúng ta chẳng có gì đặc sắc cả, không ai sẽ muốn tới đây tham quan du lịch, cho nên ta đoán ngươi là một thương nhân, đúng không?

- Ngươi rất thông minh.

Mục Lương cười một tiếng, không có thừa nhận cũng không có phủ nhận.

- Chuyện đó là đương nhiên rồi, tất cả mọi người đều khen ta thông minh.

Phụ nhân đỏ mặt nói.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, ứng phó các loại vấn đề bất chợt của đối phương với giọng điệu không mặn không nhạt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận