Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1745: Ta có Thể Giúp Ngươi Báo Thù Rửa Hận, Thậm Chí Để Ngươi Làm Nữ Vương Vương Quốc Lan Lư Ba.



Tô Lâm Y Tư im lặng không nói, lại tựa như đang do dự.

- Nghe nói không, khu vực khai thác mỏ bên kia lại xảy ra chuyện.

Mục Lương đứng cách đó không xa, nghe được khách nhân uống rượu ở một bàn khác nói chuyện phiếm, trọng tâm câu chuyện hấp dẫn sự chú ý của hắn.

Nam tử kinh ngạc nói:

- Nghe cha ta nói qua, là Hắc Lệ Hoa ra tay, giết chết đám người canh chừng, mang đi tất cả nô lệ và khoáng thạch.

- Đây là lần thứ tư Hắc Lệ Hoa ra tay nha, rốt cuộc cô ta là ai?

Tên còn lại cảm thán nói.

- Ta nào biết, người gặp qua Hắc Lệ Hoa đều chết hết.

- Công Tước bọn họ chắc đều sắp tức giận đến điên rồi.

- Tốt nhất tức giận đến chết, ai bảo bọn họ độc bá lấy khu vực khai thác mỏ.

Nam tử bĩu môi nói lời độc ác.

Mấy người trò chuyện thay đổi trọng tâm câu chuyện một chút, Mục Lương thấy thế cũng không có tiếp tục lắng nghe.

Anh như có điều suy nghĩ nhìn về phía nữ nhân trước mắt, bình tĩnh hỏi:

- Hắc Lệ Hoa là ai?

- Không biết.

Trong lòng Tô Lâm Y Tư trở nên căng thẳng, giả vờ bình tĩnh chậm rãi lắc đầu.

Chân mày của Mục Lương cau lại, khẽ cười nói:

- Dối trá cũng không phải là thói quen tốt.

Tim của Tô Lâm Y Tư đập nhanh hơn, nguyên tố Hắc Ám dâng quanh thân lên.

- Khu khoáng thạch Thép Tím, đều bị nắm giữ ở trong tay quý tộc và Vương Thất, các hạ đã có mười lăm thạch khoáng thạch, còn nói tương lai còn sẽ có, cái này rất không bình thường.

Mục Lương nói xong, ngã thân thể về phía sau dựa vào ghế, tự mình phân tích.

Anh nhìn về phía Tô Lâm Y Tư, nhìn vào cô lạnh lùng nói:

- Cho nên ngươi là Vương Thất quý tộc, hoặc là Hắc Lệ Hoa?

Tô Lâm Y Tư chợt đứng lên, cảnh giác nhìn chăm chú vào nhóm Mục Lương.

Trong lòng của cô vô cùng kinh hãi, người trước mắt chỉ dựa vào vài câu đối thoại đã đoán ra thân phận của mình, điều này quả thực quá kinh khủng. Trương thúc cũng như gặp phải đại địch, lần thứ hai bảo hộ Tô Lâm Y Tư ở phía sau.

Vì hành động của hai người rất khoa trương, nên thu hút sự chú ý những thực khách khác.

Mục Lương hơi lườm bọn hắn, khí thế tiết ra ngoài một tia, để những người vây xem kia câm như hến, trong lòng bọn họ dồn dập hoảng sợ, dời đi ánh mắt.

Tô Lâm Y Tư cùng với Trương thúc cũng cảm nhận được khí thế Mục Lương để lộ ra, cả hai như đang đối mặt với cơn sóng thần, trong nháy mắt đó khiến người ta không thở nổi.

- Tiếp tục.

Mục Lương quay đầu, giơ tay lên vỗ tay phát ra tiếng, gợn sóng vô hình khuếch tán ra, tạo ra Lĩnh Vực Cấm Thanh.

Tô Lâm Y Tư nhất thời cảm thấy xung quanh an tĩnh lại, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của nhóm Mục Lương.

- Các hạ muốn làm gì?

Cô đè xuống sự khiếp sợ trong lòng, cảnh giác nhìn vào anh.

- Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta.

Mục Lương bình chân như vại nói.

Tô Lâm Y Tư cắn răng, do dự một hồi, mới thấp giọng nói:

- Ta là Hắc Lệ Hoa.

Mục Lương lại hỏi:

- Những người đó nói đều là thật, ngươi tập kích hầm mỏ, cướp đi tất cả nô lệ?

- Hừm, khu vực khai thác mỏ vốn là của ta, là bọn hắn đoạt đồ của ta.

Tô Lâm Y Tư lạnh lùng nói.

- Thú vị, còn có khác ẩn tình, nói nghe một chút.

Mục Lương cảm thấy hứng thú nói.

- Không có gì đáng nói.

Tô Lâm Y Tư chống cự nói.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Ta cảm thấy rất hứng thú đối với khu vực khai thác mỏ Thép Tím, người nên nói rõ hơn.

Tô Lâm Y Tư hiểu ý của Mục Lương, đây không phải là thỉnh cầu, mà là mệnh lệnh không cho phép từ chối.

Cô im lặng một hồi, lần nữa ngồi xuống, cầm rượu lên đổ hết vào trong miệng, sau khi mạnh mẽ uống mấy hớp lớn, mới chậm rãi kể lại đoạn quá khứ đau thương kia.

- Ba năm trước đây, Quốc Vương vương quốc Lan Lư Ba không phải là vị kia hiện tại, Công Tước, Kỵ Sĩ Trưởng cũng tương tự không phải…..

Giọng của Tô Lâm Y Tư rất lạnh, lúc nhắc đến Quốc Vương và đám quý tộc còn mang theo sát ý với căm hận.

Cô nói vài chục phút, kể lại chuyện xưa ba năm trước một lần, thậm chí ngay cả chuyện liên quan đến thân phận của chính mình đều nói rõ ràng.

- Đúng là tu hú chiếm lấy tổ phượng hoàng.

Mục Lương cảm thấy ngoài ý muốn, thì ra người trước mắt này mới là Công Chúa chân chính của Vương Quốc Lan Lư Ba.

Mế Á kinh ngạc hỏi:

- Sở dĩ ngươi nằm vùng ở bên trong khu vực khai thác mỏ, tập kích những hầm mỏ kia, cướp đi nô lệ với khoáng thạch, chỉ là vì trả thù?

Tô Lâm Y Tư giải thích:

- Có về phương diện này, càng nhiều hơn chính là vì sống sót với mạnh mẽ, những khoáng thạch kia có thể dùng đến đổi lấy thức ăn với vũ khí.

- Những đầy tớ kia đâu?

Mễ Nặc hỏi.

- Bọn họ cũng còn sống.

Tô Lâm Y Tư liếc mắt nhìn thiếu nữ tai thỏ.

Mễ Á lại hỏi:

- Vì sao không thả bọn họ?

Tô Lâm Y Tư lắc đầu, giọng chân thành nói:

- Không thể, như vậy sẽ bại lộ hành tung của chúng ta, hơn nữa ta muốn huấn luyện bọn họ, tương lai cùng ta tấn công vào Vương Cung.

Mục Lương bình tĩnh tiếng nói:

- Nếu là như thế, ta dự cảm các ngươi sẽ thất bại.

- Vì sao?

Tô Lâm Y Tư trợn to con mắt.

Mục Lương bình thản tiếng nói:

- Hiện tại, Quốc Vương là cường giả cấp 9, trừ cái đó ra còn có ba gã cường giả cấp 8, còn có đoàn kỵ sĩ vương cung, ngươi có nắm chắc thắng?

Ba tên Công Tước, Kỵ Sĩ Trưởng, Hầu Tước đều là cao thủ cấp 8, không thể loại trừ khả năng còn có cường giả chưa lộ diện. Sắc mặt dưới mũ trùm của Tô Lâm Y Tư trắng bệch, thành công bị đả kích.

Mục Lương lại tiếp tục chém thêm một đao:

- Những đầy tớ kia cũng đều là người bình thường, ngươi lại huấn luyện như thế nào, bọn họ cũng không khả năng đánh thắng đoàn kỵ sĩ.

- Không thử một chút làm sao biết?

Tô Lâm Y Tư cố chấp nói.

Mục Lương ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, lạnh nhạt nói:

- Không cần phải hy sinh vô vị, các ngươi quá yếu.

- Ta muốn thử một lần.

Tô Lâm Y Tư gằn từng chữ.

- Ngươi vẫn chưa hiểu rõ lòng người, người lấy oán trả ơn cũng không ít, bọn họ không nhất định sẽ bằng lòng đi làm loại chuyện chịu chết này.

Mục Lương lắc đầu nói.

Mặt CỦA Tô Lâm Y Tư lộ tia tức giận, như bị mạo phạm đến, đây là đang chửi mình ngu xuẩn.

- Điện hạ.

Trương thúc thấp giọng mở miệng.

Tô Lâm Y Tư đè xuống lửa giận trong lòng, người trước mắt không thể trêu vào, cần phải khống chế tốt tâm trạng mới được.

Thân thể của Mục Lương nghiêng về trước, mười ngón tay đan vào đặt ở trước người, mỉm cười nói:

- Ta cảm thấy rất hứng thú đối với mỏ thép có hoa văn màu tím, chúng ta có thể làm giao dịch, như thế nào đây?

- Giao dịch gì?

Tô Lâm Y Tư lấy lại tinh thần.

- Ta có thể giúp ngươi báo thù rửa hận, thậm chí để ngươi làm Nữ Vương vương quốc Lan Lư Ba.

Mục Lương chậm rãi nói một câu cực kỳ mê người.

Ngắn ngủi trong vòng mười mấy phút, trong lòng anh đã có một kế hoạch.

Tô Lâm Y Tư nghe vậy hô hấp nhất thời trở nên dồn dập, nhưng trong lòng vẫn cảnh giác như trước, không hiểu vì sao Mục Lương làm như vậy.

Trương thúc trầm giọng hỏi:

- Cái giá lớn là cái gì? Khu vực khai thác mỏ Thép Tím?

Bạn cần đăng nhập để bình luận