Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2560: Quả Nhiên Là Nam Sắc Hỏng Việc.

"Du du du ~~~ "

Kim Ô Thánh Quang kêu một tiếng, vỗ cánh bay về phía biên giới vương quốc Huyền Vũ, chớp mắt đã kênh Sương Mù, để lại một vệt sáng trên đường đi.

Sau khi tiến vào bên trong, tầm nhìn chậm rãi trở nên trống trải, sau đó mọi người dần dần thấy được bến tàu phồn hoa và Sơn Hải Quan cao ngất.

"Oa ~ "

Ba người An Kỳ oa một tiếng, từng đôi mắt quan sát xung quanh, thán phục không ngớt miệng.

Ánh mắt của Mục Lương chợt ngưng lại, thấy được nữ nhân bên trên Sơn Hải Quan.

"Tiểu Ô, bay lên trên đi."

Khóe môi của anh cong lên, chỉ huy Kim Ô Thánh Quang bay lên tường thành Sơn Hải Quan.

"Du du du ~~~ "

Kim Ô Thánh Quang lên tiếng, vỗ cánh bay về phía Sơn Hải Quan, chuẩn bị tìm một chỗ bằng phẳng trên tường thành để hạ cánh.

Sắc mặt của Đại An Ti nghiêm túc, đang muốn ra lệnh thuộc hạ công kích.

"Chờ đã, ngài ấy trở về rồi."

Hồ Tiên giơ tay lên ngăn chặn Đại An Ti, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Kim Ô Thánh Quang bay tới.

"Ngài ấy? Bệ hạ?"

Đại An Ti sửng sốt một chút, nhanh chóng phản ứng kịp, đôi mắt xanh băng vội vã nhìn về phía ác Điểu.

Cô nghĩ tới đây, vội vã ra lệnh nhóm binh lính dừng công kích.

"Du du du ~ "

Kim Ô Thánh Quang đáp xuống trên tường thành, khép cánh lại rồi cúi người.

"Xuống đây đi."

Mục Lương vung tay lên, mang theo đám người An Kỳ rơi xuống đất.

Anh vừa bước xuống, còn chưa kịp nói gì thì một bóng hình nhanh chóng bước tới gần.

Mục Lương nhìn về phía Hồ Tiên đang đi tới gần, trên mặt hiện lên nụ cười, bình thản nói:



"Ta đã trở về."

"Hoan nghênh trở về."

Hồ Tiên đứng trước mặt anh, trong mắt có ý cười xán lạn, vươn tay ôm lấy eo của nam nhân trước mắt.

Mục Lương cũng ôm lấy cô gái đuôi hồ ly, vỗ nhè nhẹ vào lưng cô, dịu dàng hỏi:

"Nhớ ta không?"

"Ừm, nhớ."

Hồ Tiên thoải mái thừa nhận.

"Khiến ngươi chờ lâu rồi."

Mục Lương mỉm cười.

"Không tính là quá lâu."

Hồ Tiên quyến rũ nói.

Hai người ôm nhau, An Kỳ, Tây Ni và hai người Khắc Lai Mạn đưa mắt nhìn nhau, cả ba đều tò mò thân phận của Hồ Tiên, nhưng hiện tại lại không tiện lên tiếng quấy rối.

An Kỳ bĩu môi, quay đầu nhìn về phía Đại An Ti, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, vì vậy nâng tay nhỏ vẫy chào, xem như chào hỏi.

Đại An Ti gật đầu đáp lại, trong lòng tò mò ba người được bệ hạ mang về có thân phận gì?

Khắc Lai Mạn và Tây Ni đồng dạng gật đầu đáp lại, hai đôi mắt len lén ngắm nhìn bốn phía, sau khi thấy những binh lính tuần tra mặc khôi giáp thì đều rụt cổ lại.

Mục Lương buông ra cô gái đuôi hồ ly, ôn hòa hỏi:

"Tối nay ngươi còn phải bận việc à?"

Hồ Tiên chớp mắt, thanh thúy đáp:

“Không có, chỉ là một chút việc vặt, có thể làm sau.”

"..."

Khóe miệng của Đại An Ti giật nhẹ, lời của cô gái đuôi hồ ly trước và sau hoàn toàn trái ngược, quả nhiên là nam sắc hỏng việc.

"Ừm, cùng vậy nhau trở về khu vực Trung Ương đi."

Mục Lương gật đầu một cái.

Hồ Tiên cười tươi như hoa lên tiếng:

"Vâng."

"..."

Trong lòng Đại An Ti cạn lời, nhưng mặt ngoài vẫn là giơ tay nghiêm chào:

"Bệ hạ vạn an."

"Ừm, ngươi vất vả rồi."

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.

Đại An Ti nói với thần sắc nghiêm túc:

"Đây là trách nhiệm của ta."

"Vậy ngươi bận việc tiếp, ta đi về trước."

Mục Lương mỉm cười.

"Vâng."

Đại An Ti lại giơ tay nghiêm chào lần nữa.

Mục Lương nắm tay cô gái đuôi hồ ly rồi nhìn về phía ba người An Kỳ, lạnh nhạt bảo:

"Các ngươi muốn theo ta trở về Chủ Thành hay ở lại Thành Buôn Bán?"

An Kỳ đáp không chút do dự:

"Ta đi theo Mục Lương ca ca!"

"Chúng ta cũng đi theo Mục Lương các hạ."

Khắc Lai Mạn và Tây Ni cũng vội vàng nói.

Các cô hiểu rõ, Mục Lương là quốc vương vương quốc Huyền Vũ, đi theo anh chắc chắn không sai.

"Vậy thì đi thôi."

Mục Lương bình tĩnh gật đầu, mang theo các cô ấy trở lại trên lưng Kim Ô Thánh Quang, ra lệnh nó cất cánh lần nữa.

"Du du du ~~~ "

Kim Ô Thánh Quang vỗ mạnh cánh bay lên trời, bay về phía Chủ Thành.

"Vù vù vù ~~~ "

Hồ Tiên đẩy Mục Lương ngồi xuống, lực chú ý rơi vào trên người ba cô gái.

Trong mắt cô hiện lên ý cười, dịu dàng hỏi:

"Mục Lương, ba người này là nữ nhân mà ngươi nuôi ở bên ngoài à?"

Ba người An Kỳ chợt rùng mình, các cô vội vàng mở to hai mắt rồi lắc đầu nguầy nguậy, mặc dù trong lòng bọn họ có chút ảo tưởng nhưng mà đều biết mình mấy cân mấy lượng.

Mục Lương suýt nữa bị nghẹn chết bởi nước miếng của mình, bất đắc dĩ nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly.

Anh giơ tay búng trán đối phương, buồn cười hỏi:

"An Kỳ mới có mấy tuổi, ngươi nói lời này mà không cảm thấy có vấn đề à?"

Hồ Tiên cười cong mắt, liếc Mục Lương, nói ra một câu kinh người:

"Cũng đúng, vậy ta hỏi lại, em ấy là con gái mà ngươi nuôi nhiều năm ở bên ngoài phải không?"

"..."

Mục Lương cạn lời giơ tay lên nâng trán.

Anh dở khóc dở cười nói:

"Không phải, ngươi đừng đoán lung tung."

An Kỳ gật đầu thật mạnh, giải thích với biểu cảm nghiêm túc:

"Tỷ tỷ xinh đẹp, ta được Mục Lương ca ca đi ngang qua cứu giúp, không phải con gái nuôi ở bên ngoài nha."

Khắc Lai Mạn đồng dạng vội giải thích:

"Ta và Tây Ni cũng giống vậy, hai ta và Mục Lương các hạ là trong sạch."

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên lóe sáng, không nhịn được cười nói:

"Các ngươi đều nghe không hiểu ta đang nói đùa sao?"

An Kỳ há miệng, trong lòng thở ra một hơi, đỏ mặt nhỏ giọng đáp:

"Không hiểu."

Mục Lương cười lắc đầu, An Kỳ còn nhỏ tuổi, không hiểu những thứ này là bình thường.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni hết chỗ nói rồi, ai nói đùa lại có vẻ mặt nghiêm trang như vậy chứ?

Mục Lương giới thiệu:

"Đây là An Kỳ, đây là Khắc Lai Mạn và Tây Ni."

"Xin chào mọi người, ta là Hồ Tiên."

Cô gái đuôi hồ ly tự nhiên hào phóng vươn tay ra, lần lượt nắm tay ba người lên tiếng làm quen.

An Kỳ đột nhiên hỏi:

"Chị Hồ Tiên là vương hậu sao?"

"Ha ha, ngươi nói lời này ta rất thích nghe."

Hồ Tiên hơi thất thần, sau đó đôi mắt lập tức cong lên.

Cô nhìn về phía Mục Lương, giọng điệu mang theo trêu ghẹo:

"Đáng tiếc ta không phải là vương hậu, Mục Lương ca ca của ngươi còn chưa cưới vợ nha."

……..

An Kỳ nghe vậy nhìn về phía Mục Lương, chớp mắt hỏi:

"Mục Lương ca ca vẫn chưa cưới vợ sao?"

"Không có, ta không vội."

Mục Lương cười một tiếng.

An Kỳ ngạc nhiên trừng lớn đôi mắt, ngây thơ hỏi:

"Chẳng lẽ Mục Lương ca ca cảm thấy mình còn nhỏ sao?"

"..."

Mục Lương cạn lời vài giây, anh biết thiếu nữ không có ẩn ý gì cả, chỉ là đơn thuần tò mò.

Hồ Tiên quyến rũ trả lời:

"Mục Lương ca ca của ngươi xác thực rất trẻ tuổi, năm nay mới hai mươi bốn thôi."

"Hai mươi bốn tuổi là đã rất lớn rồi."

An Kỳ nghiêm túc nói.

Mục Lương im lặng không biết nói cái gì cho phải, so sánh với An Kỳ thì đúng là anh đã già rồi.

"Hì hì hì ~~~ "

Hồ Tiên không khỏi che miệng cười khẽ, nhìn Mục Lương, trêu ghẹo:

"Bệ hạ, đúng là ngài đã tới tuổi kết hôn lấy vợ rồi nha~”

Mục Lương nghe vậy nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly với ánh mắt mang theo cảm xúc không rõ, khóe môi hơi nhếch lên.

Hồ Tiên chớp mắt, khuôn mặt chợt phủ thêm một lớp đỏ ửng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận