Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2090: Được Bao Nhiêu Người Là Thật Lòng Hy Vọng Vương Quốc Huyền Vũ Thành Lập Chứ?



Linh Vận quay đầu nhìn về phía cha, hỏi:

- Cha, ngươi muốn nói cái gì sao?

Ước Mỗ nhếch miệng cười nói:

- Không có, nghe theo các ngươi!

- Vậy ngày mai đi Vệ Thành trước, cuối cùng lại đi thủy cung dưới đáy biển.

Linh Vận ra quyết định.

- Ngày mai không được, chúng ta phải tham gia hội đấu giá.

Ước Mỗ lắc đầu nói.

Mục đích thứ hai mà hắn tới đây chính là vì vật phẩm trong hội đấu giá, vì thế còn mang theo rất nhiều tinh thạch ma thú.

- A, có hội đấu giá sao? Ta cũng muốn đi!

Đôi mắt đẹp của Linh Vận sáng lên.

- Ừ, đều đi!

Linh Tịch lại mỉm cười đáp ứng.

………

Chủ Thành, trên đường chính rộng rãi, từng chiếc xe thú lao tới trước, khi tới gần quảng trường thì tốc độ bắt đầu chậm lại.

Lúc này, ở quảng trường Chủ Thành, phạm vi xung quanh đã sớm đông nghìn nghịt, trong đó không ít người từ Vệ Thành chạy tới đây, còn có một vài người là đến từ thành lớn và vương quốc khác.

Ở lối vào quảng trường có từng vòng bảo hộ hình xoắn ốc, các dân chúng tự giác xếp hàng ngay ngắn, trật tự đi vào trong quảng trường.

Đại điển kiến quốc cho phép dân trong thành quan sát, bên trong quảng trường có khu vực riêng dành cho dân thường, bọn họ có thể đứng quan sát với khoảng cách gần.

Các dân chúng cầm cờ đỏ Huyền Vũ, chúng nó được phân phát miễn phí ở ven đường, gia tăng thêm bầu không khí vui mừng cho đại điển kiến quốc.

Ở lối vào quảng trường có hai trăm binh sĩ Lục Quân mặc khôi giáp Thép Tím, tất cả đều nắm vũ khí trong tay, đưa đến tác dụng chấn nhiếp, tránh chuyện bất ngờ xảy ra.

Bên trong quảng trường cũng có binh sĩ và nhân viên phục vụ hướng dẫn dân chúng tiến vào khu vực quy định.

Trên đường chính, cửa xe thú mở ra, các vương thất quý tộc lục tục bước xuống.

Các nhân viên công vụ chờ đợi đã lâu nhanh chóng tiến tới nghênh đón, sau khi kiểm tra thiệp mời thì dẫn bọn họ đến con đường đặc biệt.

Linh Vận bước xuống xe thú, nhìn quanh một vòng rồi cảm thán:

- Thật là nhiều người.

Xung quanh quảng trường treo đầy cờ đỏ, còn có một chuỗi đèn lồng màu đỏ, tung bay theo gió.

- Mọi người đều rất vui vẻ.

Linh Tịch ưu nhã bình luận.

Cô nhìn một vòng, dân trong thành đi ngang qua đều treo sắc mặt vui mừng, có người còn chưa đi vào quảng trường thì đã vẫy cờ đỏ trong tay lia lịa.

Tề Nhĩ Nạp và mấy người Lăng Hương bước xuống xe, hội họp với nhóm của Ước Mỗ lần nữa.

Có nam nhân viên đi tới nghênh đón, nhiệt tình nói:

- Mời các vị xuất trình thiệp mời, sau đó ta sẽ mang các ngươi vào trong.

- Đây!



Tề Nhĩ Nạp và Ước Mỗ lấy ra thiệp mời, sau khi nhân viên kia kiểm tra xong thì trả lại cho hai người.

- Mời các vị đi theo ta.

Hắn giơ tay ra hiệu, đi trước dẫn đường.

Tề Nhĩ Nạp và những người khác đuổi theo, chỉ cần nhìn trang phục trên người bọn họ là lập tức biết được nhóm người này không phải là dân thường, vì thế nhân viên này phải tiếp đãi cẩn thận.

Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên công vụ, Lăng Hương và những người còn lại đi qua con đường đặc biệt để vào trong quảng trường.

- Lớn quá đi ~~~

Lăng Hương và những người khác há hốc mồm, nhìn quảng trường rộng mở và bằng phẳng, không khỏi tấm tắc thán phục.

Linh Tịch líu lưỡi nói:

- Mặt đất còn được lát lưu ly, như vậy cũng quá xa xỉ rồi.

Ước Mỗ gõ mũi chân xuống mặt đất vài cái, giật mình nói:

- Hình như là lưu ly thật, rất cứng rắn.

Nam nhân viên nhắc nhở:

- Các vị, chúng ta mau chóng đến chỗ ngồi của mình thôi.

- Khụ khụ, được!

Ước Mỗ ho khan hai tiếng, che giấu sự lúng túng của mình.

Mấy người đi theo nhân viên công vụ đến chỗ ngồi bên cạnh sân khấu, lúc này đã có không ít vương thất, quý tộc ngồi xuống.

- Các vị, chỗ ngồi của mọi người ở đây.

Nam nhân viên chỉ vào một loạt chỗ ngồi gần sân khấu.

- Ừm.



Ước Mỗ nghiêm mặt, ngồi xuống vị trí mà nhân viên công vụ ra hiệu.

Linh Tịch và những người còn lại lần lượt ngồi xuống, sau đó ngắm nhìn bốn phía, thấy được rất nhiều người quen, đó là những vương thất, quý tộc ở các vương quốc khác mà bọn họ đã từng có vài lần quen biết.

Mọi người gật đầu coi như chào hỏi.

Linh Tịch quay đầu lại, lạnh nhạt nói..

- Các vương quốc khác cũng phái rất nhiều người tới đây.

Ước Mỗ cười nhạt vài tiếng:

- Được bao nhiêu người là thật lòng hy vọng vương quốc Huyền Vũ thành lập chứ?

Tề Nhĩ Nạp nhàn nhạt nói:

- Mặc kệ bọn họ có phải thật lòng hay không, chỉ cần không gây chuyện là tốt rồi.

Hắn không có cảm giác gì về việc thành Huyền Vũ biến thành vương quốc Huyền Vũ, lần này hắn tới đây chủ yếu vì đàm luận hợp tác chi tiết hơn với Hồ Tiên, đồng thời cũng vì hội đấu giá.

- Chuyện này khó mà nói trước được, sợ rằng sẽ có người muốn gây chuyện.

Ước Mỗ hờ hững nói.

Lăng Hương hừ dỗi một tiếng:

- Hừ, nếu bọn họ dám gây chuyện, tuyệt đối sẽ bị Mục Lương đấm phát chết luôn.

Cô thích thành Huyền Vũ, những gì thuộc về nơi này thì cô đều thích, cho nên không muốn có người phá hủy nơi đây.

- Mục Lương?

Ước Mỗ hơi nhướng mày.

Lăng Hương thanh thúy nói:

- Chính là thành chủ thành Huyền Vũ nha, cha ta nói hắn rất mạnh.



- Thật sao?

Ước Mỗ nhìn về phía Tề Nhĩ Nạp.

Tề Nhĩ Nạp co giật khóe miệng, trong mắt lóe lên tia kiêng kỵ, nói:

- Đương nhiên, một cái tát của hắn có thể đập chết ta.

- Cái gì?

Ước Mỗ lộ ra vẻ mặt khó tin được, đôi mắt trợn to, hoài nghi bạn thân là đang hù mình.

Tề Nhĩ Nạp liếc xéo bạn thân một cái, cười nhạo:

- Thế nào, cần ta lặp lại lần nữa? Ta nhớ ngươi chưa tới tuổi tai điếc mắt mờ mà.

Ước Mỗ hỏi với sắc mặt nghiêm túc:

- Dựa vào thực lực của ngươi, chẳng lẽ thật sự không thể tiếp nổi một cái tát của thành chủ thành Huyền Vũ à?

Tề Nhĩ Nạp nói:

- Ngươi nên biết, bây giờ chúng ta đang đứng trên lưng một con ma thú biển.

- Chuyện này ta biết.

Ước Mỗ gật đầu một cái.

Tề Nhĩ Nạp lại hỏi:

- Vậy ngươi biết con ma thú biển này mạnh bao nhiêu không?

Ước Mỗ lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi đoán thử:

- Vương giai?

Tề Nhĩ Nạp cười một cái, lắc đầu nói:

- Đây chính là ma thú Thánh Giai.



- Thánh giai

Ước Mỗ lần không nén nổi sự khiếp sợ, đôi mắt lại trợn to lần nữa.

Hắn vốn dĩ tưởng rằng Vương giai hoặc Chí Tôn đã là đỉnh thiên rồi, hoàn toàn không ngờ con ma thú biển này lại sẽ là Thánh giai.

Linh Tịch cũng lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, trong lòng không thể bình tĩnh được.

Tề Nhĩ Nạp nhẹ nhàng bổ sung một câu:

- Đúng rồi, Thánh Thụ trên đỉnh đầu chúng ta cũng là Thánh giai.

-....

Linh Tịch và Ước Mỗ khiếp sợ đến mức không nói nên lời, cả hai không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn về phía tán cây khổng lồ, bọn họ chưa từng nghe nói cây xanh có thể sinh trưởng đến Thánh giai.

Tề Nhĩ Nạp phân tích một cách lý trí:

- Ngươi nói xem, ma thú biển và gốc cây này đều là Thánh Giai, như vậy thực lực của thành chủ thành Huyền Vũ sẽ yếu sao?

- Ít nhất là sẽ không kém quá nhiều…!

Yết hầu của Ước Mỗ nhấp nhô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận