Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1190: Tham Quan Một Vòng Cốc Táng



Lệ Ngõa Cương co giật khóe miệng, trả lời bằng giọng điệu khô khốc:

- Toàn bộ đảo chỉ có khu vực trung tâm là bằng phẳng, cho nên tất cả chỉ có thể ở tại đó.

- Vậy nếu như có mưa to, nhấn chìm thung lũng thì làm sao bây giờ?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Lệ Ngõa Cương do dự một chút, cuối cùng vẫn thành thật trả lời:

- Có một vực sâu ở trung tâm cốc Táng, cho dù trời có mưa thì nước cũng sẽ đổ xuống vực sâu ra bên ngoài.

- Vực sâu?

Đôi mắt màu đen của Mục Lương thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Anh nhớ tới vực sâu dưới cốc Phi Long và đảo Người Cá, chẳng lẽ cốc Táng cũng giống như vậy?

Mục Lương giả vờ thản nhiên hỏi:

- Thế các ngươi có từng xuống dưới xem xét vực sâu kia không?

- Chúng ta xuống rồi, đó chỉ là một khe nứt thông thường mà thôi.

Lệ Ngõa Cương nhàn nhạt đáp.

- Thú vị đấy.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, anh muốn đi xuống vực sâu nhìn một chút.

- Các vị có phiền không nếu chúng ta đi dạo quanh đảo?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

- Bọn họ cũng tới thăm thành Huyền Vũ của chúng ta rồi, làm sao để ý chuyện nhỏ nhặt này chứ, ta nói đúng không?

Hồ Tiên liếc nhìn ba anh em Lệ Ngõa Cương.

-... Không phiền.

Đường gân trên trán Lệ Ngõa Cương nhảy lên, trên mặt cố nặn ra một nụ cười cứng đờ.

Lưng của Lệ Ngõa Cương đổ mồ hôi ròng ròng, bọn họ có thể nói là phiền sao?

- Vậy là tốt rồi.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu, cất bước dọc theo đường núi đi xuống thung lũng.

Ba anh em Lệ Ngõa Cương liếc nhau, nghẹn khuất lại không thể làm gì, chỉ có thể nhanh chóng đi theo.

Mục Lương và những người khác đi phía trước, hộ vệ Trung Ương đứng canh ở hai bên.

Đường núi rất dốc, chỉ có thể đạp lên từng tảng đá để đi xuống bên dưới.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cát và đá dưới chân hắn dâng lên cuồn cuộn, xếp thành từng đoạn bậc thang kéo dài và uốn lượn đến thung lũng.

Lệ Ngõa Cương khẽ nhếch miệng, trong lòng tràn đầy chấn động, con đường xuống núi cứ thế mà đã được xây xong rồi?

Đường núi của cốc Táng không dễ đi, chỉ có thể bước trên những tảng đá để xuống núi, đời đời kiếp kiếp đều là như thế.

Lệ Ngõa Chương quay đầu nhỏ giọng nói:

- Đại ca, nếu không thì để ngài ấy đi dạo quanh tất cả ngọn núi một vòng đi.

- Ngươi ngốc à?

Khóe miệng của Lệ Ngõa Cương co giật, giơ tay gõ đầu của Lệ Ngõa Chương.

Lệ Ngõa Khương trợn trắng mắt:

- Ngươi dám thì ngươi đi mà nói.

- Vẫn là thôi đi...

Lệ Ngõa Chương ngượng ngùng cười hai tiếng.

- Ngươi thật là có tiền đồ!

Lệ Ngõa Cương thở dài, vẻ mặt hận sắt không thành thép.

-...

Lệ Ngõa Chương nhỏ giọng lẩm bẩm hai câu, không biết đang nói cái gì.

Mục Lương đang đi phía trước khẽ nhếch miệng lên, cảm thấy ba anh em Lệ Ngõa Cương nói chuyện rất là buồn cười.

- Ngươi cười cái gì thế?

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc.

- Không có gì.

Mục Lương mỉm cười, đưa tay búng nhẹ lên trán cô gái tóc bạc.

Không lâu sau, đoàn người đi xuống núi rồi tiến về phía các gian nhà đá nằm lộn xộn, ngổn ngang ở giữa cốc Táng.

Trong các ngôi nhà đá, có rất nhiều dân chúng lén lút quan sát Mục Lương và những người khác từ khe cửa sổ hoặc khe cửa.

Ly Nguyệt liếc nhìn dân chúng ở đây, phát hiện thể trạng của bọn họ không tệ, không giống như những người trên đảo Hải Điệp, trông gầy gò và yếu ớt.

Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên cũng phát hiện vấn đề này, trong đôi mắt đẹp thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu ưu nhã hỏi:

- Các hạ, ta rất hiếu kì, tại sao người cốc Táng các ngươi đều cao to như vậy?

- Có lẽ nó liên quan đến việc ăn thịt Hung Thú Biển mỗi ngày...

Lệ Ngõa Cương thuận miệng ứng phó một câu.

Trong vùng biển xung quanh cốc Táng có rất nhiều Hung Thú Biển cỡ nhỏ, bọn chúng chính là nguồn thức ăn của cá Nhà Táng.

Khi cá Nhà Táng ăn mồi thì chúng nó sẽ bắt một phần Hung Thú Biển đưa vào cốc Táng, cho nên người dân ở ở đây không lo thiếu thức ăn, mỗi ngày đều có thể ăn thịt.

- Mỗi ngày đều ăn thịt Hung Thú Biển, cường tráng như vậy cũng là chuyện dễ hiểu thôi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan nhận đồng, ưu nhã nói:

- Ít nhất thì có thể sống thoải mái hơn phần lớn người ở trên đất liền.

Trên đất bằng có quá nhiều người không có gì để ăn, quần áo rách tung tóe.

Mục Lương đi dọc theo những ngôi nhà đá, làm ngơ trước những đôi mắt tò mò, mục tiêu của anh là khe nứt vực sâu ở trung tâm đảo.

- Đảo chủ, bọn họ là ai vậy?

Một người gan lớn hỏi một câu.

Lệ Ngõa Cương trừng người kia một cái, đôi mắt mang theo cảnh cáo.

Người kia lập tức ngậm miệng lại, trong lòng hiểu rõ đám người Mục Lương là sự tồn tại không thể trêu chọc.

Chỉ là trong lòng bọn họ vẫn rất tò mò, loại người nào có thể khiến ba vị đảo chủ ngang ngược, càn rỡ phải kiêng kị.

- Các hạ, ở trên đảo không có phiên chợ giao dịch sao?

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi.

Cô đã đi một quãng đường dài nhưng lại không nhìn thấy phiên chợ hay những thứ tương tự.

Lệ Ngõa Cương lắc đầu, giải thích:

- Không có, lương thực được phân phối theo nhân khẩu, làm việc nhiều thì sẽ có nhiều, tụ tập giao dịch không có nhiều ý nghĩa.

Người dân trên đảo không thể rời đi cốc Táng, ngoại trừ cá Nhà Táng có thể mang người ra bên ngoài thì không còn biện pháp khác để rời đi.

- Thì ra là như thế...

Nguyệt Thấm Lan chợt hiểu ra.

- Phát triển rất kém.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Đúng vậy, ta đã nhìn ra.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

So sánh với thành Huyền Vũ thì kém hơn rất nhiều.

-....

Trên đầu ba anh em Lệ Ngõa Cương tràn đầy vạch đen.

…………

Cộp cộp cộp....

Mục Lương và đám người Ly Nguyệt đi tới vị trí trung tâm của cốc Táng.

Cách khu vực xung quanh một cây số không có một ngôi nhà đá nào, chỉ có một vết nứt siêu dài rộng chừng mười mét.

Đứng trước khe nứt rồi nhìn xuống bên dưới, lọt vào trong tầm mắt là một mảnh đen kịt, sâu không thấy đáy.

- Xem dáng dấp thì có vẻ là hình thành tự nhiên.

Ly Nguyệt nói khẽ.

Mục Lương trầm giọng nói:

- Không đúng, sự hình thành của vết nứt này rất cổ quái, cứ như có thứ gì đó muốn chui ra bên ngoài cho nên xé nát mặt đất.

- Ngươi nói như vậy khiến ta đột nhiên cảm thấy rất giống.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, vết nứt rộng ở trung tâm và hẹp ở hai đầu.

Lệ Ngõa Cương cau mày, trầm giọng nói:

- Không thể nào, vết nứt này vẫn luôn tồn tại từ rất lâu rồi.

Lệ Ngõa Khương gật đầu nói:

- Đúng vậy, kể từ khi người của cốc Táng cư trú thì khe hở này đã có rồi.

Bang!!

Mục Lương búng tay một cái, nguyên tố ánh sáng không ngừng hội tụ rồi bao trùm vết nứt, chiếu rọi toàn bộ bên dưới.

Mặc dù vết nứt rất sâu, nhưng dưới sự bao phủ của nguyên tố ánh sáng thì mọi người đã có thể nhìn rõ tình hình dưới đáy.

Khe hở sâu hàng trăm mét, dưới đáy có nhiều vết nứt, còn có rất nhiều tạp vật như xương của Hung Thú Biển và cây gỗ.

- Những thứ trong đây là do ngươi ném vào à?

Mục Lương liếc nhìn Lệ Ngõa Cương.

- Đúng vậy, chúng ta coi nơi này giống như một bãi rác.

Lệ Ngõa Cương gật đầu.

Lệ Ngõa Chương thành thật đáp:

- Nếu chất đống quá nhiều, chỉ cần một mồi lửa thì tất cả sẽ cháy rụi...

- Thật đúng là thuận tiện.

Nguyệt Thấm Lan không biết nên tán dương hay nói cái gì khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận