Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 166: Nhặt Đươc Một Con Thú Thuần Hóa (2)

Ly Nguyệt lạnh giọng hỏi:
- Làm thịt ăn sao?
Da lông của con Sói Mặt Trăng này nhất định có thể làm áo khoác ngoài tốt nhất.
- Không, con Sói Mặt Trăng này ta cần dùng đến.
Mục Lương nhìn thấy sự kiêu căng khó thuần với một tia bi thương trong mắt nó.
Anh đặt tay trên lên đầu nó, ra lệnh cho hệ thống:
- Hệ thống, thuần hóa Sói Mặt Trăng.
- Keng! Kiểm tra đo lường sinh mệnh, phát hiện Sói Mặt Trăng cấp 3, trừ 10 điểm thuần hóa.
- Keng! Sói Mặt Trăng cấp 3 thuần hóa thành công.
- Hệ thống, tiến hóa Sói Mặt Trăng đến cấp 5.
Mục Lương không nghĩ đến con Sói Mặt Trăng này khởi bước lại là cấp 3.
- Keng! Từ cấp 3 tiến hóa lên cấp 5, trừ 11000 điểm tiến hóa.
- Keng! Sói Mặt Trăng Vương cấp 5 tiến hóa thành công.
- Keng! Có kế thừa thiên phú của Sói Mặt Trăng: Biến Đổi Dưới Trăng Nguyệt Dạ Biến hay không?
- Kế thừa.
Mục Lương bình tĩnh nói.
- Keng! Thay đổi Biến Đổi Dưới Trăng... thích ứng... hoàn tất truyền thừa.
Mục Lương chỉ cảm thấy có một luồng điện hơi ấm, trong nháy mắt đã biến mất.
Cường hóa do động vật thuần hóa cấp 5 đem lại vô cùng nhỏ bé.
- Ngao ngao !
Sói Mặt Trăng bỗng nhiên đứng lên, ngẩng đầu phát ra một tiếng sói tru hùng dũng.
Chiều dài cơ thể của nó từ ba mét đã phát triển đến năm mét, thân cao chừng ba mét.
Toàn thân từ lông màu xám, chuyển thành bộ lông màu trắng như tuyết, nhàn nhạt phát ra ánh sáng màu trắng.
- Bộ như vậy đã có chút giống với Sói Vương.
Mục Lương ngẩng mặt nhìn Sói Mặt Trăng Vương đang gào thét.
Anh đột nhiên cảm thấy Sói Mặt Trăng Vương mới chính là tọa kỵ giỏi nhất, thật sự là quá ngầu.
Sau khi Sói Mặt Trăng Vương tru lên, nghiêng đầu dùng đôi mắt bảo thạch màu xanh, nhìn Ngải Lỵ Na.
Nó vẫn còn nhớ rõ, vừa rồi chính là người ấy đã dùng ngón tay đâm vào não của chính mình.
- Chuyện đó...
Ngải Lỵ Na kinh sợ rụt cổ một cái.
Lúc nãy, cô gái tóc hồng cũng dựa vào bản thân đang mặc khôi giáp, nhìn thấy Sói Mặt Trăng đang bị thương suy yếu nên mới dám đâm nó như vậy.
Bây giờ, cô cũng có chút yếu ớt rồi, bị dọa phải tiến vào trạng thái ẩn thân.
Ly Nguyệt hé miệng cười trộm, nhìn cô ấy đang trốn ở sau lưng.
Sói Mặt Trăng Vương liếc mặt nhìn vị trí mà cô gái tóc hồng đang ẩn thân, mùi vị đã nhớ kỹ.
- Ngươi thật là ghi thù đó.
Mục Lương buông cười giơ tay lên, vuốt bộ lông của Sói Mặt Trăng Vương.
- Ngao ồ gào khóc...
Đầu sói to lớn của Sói Mặt Trăng Vương cà cà vào trên người anh, thân mật khẽ kêu.
- Tại sao ngươi lại bị thương?
Mục Lương giơ tay đè lại đầu của Sói Mặt Trăng, vuốt bộ lông trắng như tuyết.
- Ngao ngao !
Sói Mặt Trăng phẫn nộ tru thấp.
- Là bị Sói Mặt Trăng khác đánh lén, ngươi thật sự là vừa xui xẻo lại vừa may mắn.
Mục lương xoa xoa đầu sói.
Xui xẻo là vì săn bắn bị thương, bị thủ hạ của mình đánh lén, bị cướp đi vị trí Sói Mặt Trăng Vương.
May mắn là gặp được Mục Lương, đạt được hai lần tiến hóa tốt, đã khôn phải là Sói Mặt Trăng Vương của trước đây nữa.
- Ngao ngao ô ô !
Sói Mặt Trăng Vương cảm kích, khẽ kêu.
- Nào, sử dụng thiên phú cho ta xem thử.
Mục Lương muốn biết năng lực mới của Biến Đổi Dưới Trăng.
- Gào !
Sói Mặt Trăng Vương lắc đầu.
- Phải đến buổi tối mới có thể dùng được?
Mục Lương ngẩn người.
Lần đầu tiên, anh cần phải đợi đến tối mới có thể sử dụng được sức mạnh.
Chẳng lẽ là sức mạnh biến thân?
Mục Lương liếc nhìn tên gọi của sức mạnh, càng cảm thấy đây thật sự có thể là sức mạnh biến thân.
Anh cũng không sốt ruột, khẽ cười nói:
- Được rồi, buổi tối mới có thể dùng, vậy thì buổi tối rồi quay lại thử nghiệm.
- Ngao ô ! ngao ô !
Sói Mặt Trăng khẽ kêu khẩn cầu.
- Ngươi muốn trở về báo thù, đoạt lại bầy sói xong sau đó đến tìm ta?
Mục Lương chớp chớp đôi mắt màu đen.
Khóe miệng nhếch lên bắt đầu vẻ mừng rỡ, dùng sức gãi cằm Sói Mặt Trăng Vương.
- Đi đi, đợi ngươi dẫn theo người nhà đến gặp ta.
Miệng và tâm lý tương thông của Mục lương cùng lúc truyền đạt.
Sói Mặt Trăng Vương dẫn theo bầy sói trở lại, không phải là đại biểu đoàn tọa kỵ có rồi?
- Gào !
Sói Mặt Trăng Vương hét dài một tiếng, cả người hiện lên ánh sáng màu trắng, biến mất ở trong khu rừng già khô héo.
Bên ngoài khu rừng này.
Nó quay đầu nhìn lại xung quanh, sau đó mới biến mất khỏi vùng đất hoang vu.
Lúc này, một nhóm chín người Vệ Cảnh, đang đối mặt với một con Lợn Tám Răng Nanh cao tám mét.
- Mau tránh ra, đừng đứng trước mặt nó.
Vệ Cảnh hướng về phía đội viên hét lớn.
Dáng vẻ của con Lợn Tám Răng Nanh giống lợn rừng, có tám cái răng nanh to dài một thước, nhìn qua thì giống như cái sừng dài ở trên đầu.
Nó thích nhất chính là đấu đá lung tung, người một khi bị trực tiếp đụng trúng, căn bản cũng không thể sống sót.
Đạp đạp đạp...
Chân sau Lợn Tám Răng Nanh đạp mặt đất, đầu cúi xuống dưới, tám cái răng nanh nhắm ngay phía trước.
- Chú ý, chú ý, mau mau tránh ra.
Vệ Cảnh nắm chặt cây thương, rống to.
Lợn Tám Răng Nanh quay đầu khóa chặt lại hắn, bị tiếng hô to của bọn hắn hấp dẫn.
- Đội trưởng, cẩn thận, nó đi tới hướng của ngươi.
Đội viên kinh hoảng quát.
- Thật đúng là biết chọn người.
Vệ Cảnh híp đôi mắt một cái, nhìn chằm chằm thân hình của con Lợn Tám Răng Nanh, trong lòng tính toán khoảng cách.
Mười thước, tám mét, năm thước...
- Chính là lúc này.
Vệ Cảnh gầm nhẹ một tiếng, thân thể đột nhiên hướng bên cạnh đạp một cái, tránh thoát sự tấn công của nó.
Phốc !
Cây thương trong tay hắn bỗng nhiên đâm tới hướng cổ của con Lợn Tám Răng Nanh, tiếp theo người theo quán tính bay ra xa.
- Đội trưởng!
Các đội viên bất thình lình xông lên, cây thương trong tay, trường đao hướng tới nhược điểm của Lợn Tám Răng Nanh thọt tới.
- Phi! Suýt chút nữa thì bị đè lên.
Hai chân của Vệ Cảnh đạp thân thể của nó một cái, thân thể một cái lộn ngược ra sau rơi xuống đất, lắc lắc hai tay có chút tê dại.
Ầm!
Lợn Tám Răng Nanh ngã xuống, vết thương trí mệnh trên cổ, khiến nó chỉ xông ra được hơn mười thước.
- Đội trưởng không sao.
Các đội viên nhao nhao thở phào nhẹ nhõm.
- Ha ha ha... Cuối cùng cũng bắt được một con mồi tốt.
Vệ Cảnh cười to sang sảng vuốt Lợn Tám Răng Nanh.
Thời gian trước, hắn có động vật thuần dưỡng ở thành chủ đại nhân, căn bản làm cái có sẵn, làm cho hắn hoàn toàn không có cảm giác thành công.
Hiện tại, Vệ Cảnh tự mình giết một con Lợn Tám Răng Nanh sơ cấp hảo hạng, làm cho mọi phiền não của hắn đều được giải tỏa.
- Răng rắc !
Một tiếng mảnh gỗ gãy nứt vang lên.
Đám người Vệ Cảnh thân thể lập tức căng thẳng, đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Kỳ Nhông Ba Màu hiển lộ ra thân ảnh, phía sau cõng một đầu Lợn Tám Răng Nanh, mặt trên còn quấn một ít tơ nhện.
Vệ Cảnh cứng họng, không cần nhìn cũng có thể đoán được chuyện gì.
Động vật thuần dưỡng của thành chủ đại nhân cũng đi săn thú, nhanh hơn bọn họ bắt được một con Lợn Tám Răng Nanh, lúc này đang chuẩn bị trở về.
Sự vui sướng của mọi người trong nháy mắt giảm đi hơn nửa, chín người bận rộn đối phó một đầu Lợn Tám Răng Nanh, vui vẻ thành bộ như vậy.
Vệ Cảnh cảm thấy có chút mất mặt, hướng tới đám người hô:
- Nhanh chóng di chuyển, gánh con mồi trở về.
- Vâng.
Tám gã đội viên cùng nhau dùng sức, dùng bả vai khiêng chiến lợi phẩm trở về.
Vệ Cảnh ở phía trước dẫn đường, phòng tránh việc gặp phải hung thú ăn thịt tập kích.
Bạn cần đăng nhập để bình luận