Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1797: Đây Là Đang Diễn Cái Gì? Một Ngày Thoải Mái Của Ngươi?



Hai người đi vào sâu trong hầm mỏ, thấy có mấy con kiến thợ đang ở đào quáng thạch, kìm sừng to lớn ung dung đập khoáng thạch xuống.

Đào ra thật nhiều khoáng thạch, kiến thợ kẹp khoáng thạch lên, bắt đầu đi ra ngoài vận chuyển, chỉ là hiệu suất rất thấp. Đồng thời bụi trong động mỏ rất lớn, người thường ngây ngốc một phút đồng hồ sẽ rất khó chịu, thời gian dài làm việc ở hoàn cảnh như vậy, sớm muộn cũng bị bệnh ho dị ứng, thân thể bị tổn hại.

- Cần chuẩn bị khẩu trang, còn cần nước giảm nhiệt cùng hút bụi nữa.

Trong lòng Mục Lương có kế hoạch mới.

Anh xoay người rời hầm mỏ, lấy hạt giống cây xanh, rắc trong núi, điều động nguyên tố thủy trong không khí, tưới nước vào đất.

- Lĩnh Vực Sinh Mệnh.

Đôi mắt Mục Lương thâm thúy, anh thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ có địa phương mầm mống cây xanh.

Cũng không lâu lắm, trên núi bỗng rậm rạp cây xanh, một màu xanh biếc bao trùm vùng đất, khiến tâm tình người ta vui thích.

- Thật đẹp.

Ngôn Băng nhẹ giọng nỉ non.

Mục Lương thả tay xuống, trở lại bên cạnh thiếu nữ tóc tím, hỏi:

- Trong khu vực khai thác mỏ có nguồn nước không?

Ngôn Băng nhẹ giọng nói:

- Có điều dưới đất đã bị ô nhiễm, dưới hầm mỏ số 986, không thuận tiện dẫn nước.

Mục Lương suy nghĩ một chút, rồi nói:

- Vậy nuôi một Thủy Tinh Ngư ở khu mỏ.

Ở trong khu khai thác mỏ, lục thực, thiếu nước có thể không làm được, thêm lên công nhân cùng kiến thợ cũng đều phải uống nước, nuôi điều Thủy Tinh Ngư là tốt nhất.

- Vâng.

Ngôn Băng lên tiếng.

Mục Lương lại căn dặn Ngôn Băng vài câu, mới thi triển Cú Nhảy Ám Ảnh rời khu khai thác mỏ.

Anh trở lại thành Huyền Vũ, trực tiếp đến tầng bảy khu Trung Ương,vào trong công xưởng linh khí tìm Lạc Già đang nghiên cứu xe hơi.

Lạc Già thấy anh đi tới, thả tài liệu hung thú trên tay xuống, nhíu mày hỏi:

- Sao Thành Chủ Đại Nhân lại tới đây?

- Có chuyện muốn nói với ngươi.

Mục Lương nói rồi quan sát ô tô bán thành phẩm.

Mới làm xong khung xe cùng bốn bánh xe, những vị trí khác chưa có, nhìn rất thô ráp.

- Có chuyện gì?

Lạc Già ngồi trên đầu xe, hai chân thon dài vắt chéo, dáng vẻ lười biếng.

Mục Lương đưa tay khẽ lật, lấy ra một khối thép tím nói:

- Tài liệu phi thuyền vận chuyển, ta định thay bộ phận lưu ly đổi thành Thép Tím.

- Ta xem một chút.

Lạc Già nhướng mày, nhận thép tím trong tay Mục Lương.

Tay cô cân nhắc trọng lượng, phát hiện khá nhẹ, nhẹ hơn rất nhiều so với lưu ly cũng cỡ.

Mục Lương tiếp tục nói:

Ta cũng định dùng Thép Tím để thay thế vỏ ngoài của phi thuyền, ngươi xem có thể thực hiện được không?

Tốc độ sản xuất phi thuyền vận chuyển vẫn rất chậm, có liên quan đến việc thiếu khuyết tài liệu, thay thế thép tím có thể nâng cao tốc độ sản xuất phi thuyền.

- Vậy ta phải nghiên cứu thêm.

Lạc Già thao túng Thép Tím trong tay, trong lòng có chút ý kiến, cần nghiên cứu thực tế trước.

- Ừm, đối với ngươi mà nói không khó lắm.

Mục Lương nói.

- Đối với ngài mà nói, chắc dễ dàng hơn.

Lạc Già cười cười.

Mục Lương thấy buồn cười nói:

- Ta còn có chuyện khác phải làm, không rảnh, chỉ có thể giao cho ngươi.

Lạc Già ôn nhu nói:

- Không thành vấn đề, chỉ là việc nghiên cứu xe hơi phải gác lại.

- Ừm, ô tô vốn cũng không gấp.

Mục Lương sẽ không để ý nói.

- Vậy là tốt rồi.

Lạc Già thuận miệng một tiếng.

……..

Mục Lương trở lại cung điện, lại vùi đầu trong phòng làm việc, chuẩn bị chế tạo lò rèn để dung luyện khoáng thạch thép tím.

Ngoài việc chế tác lò rèn, còn phải chế tạo xe tải dùng để vận chuyển khoáng thạch.

- Vẫn phải tự làm

Mục Lương cười khổ một tiếng.

Anh cầm một khối tài liệu hung thú, lại nghĩ tới chuyện hầm mỏ, còn phải sắp xếp người sản xuất khẩu trang.

Nghĩ tới đây, anh lật một trang giấy, cầm bút máy viết rõ ràng phương pháp sản xuất khẩu trang, sau đó gọi tiểu hầu gái tới.

- Thành chủ đại nhân.

Tiểu Tử đi vào phòng làm việc.

Mục Lương đưa tờ giấy trong tay, dặn dò:

- Đưa cái này đến công xưởng trang phục, giao cho người phụ trách công xưởng, bảo cô ấy làm một nhóm hàng mẫu trước.

- Vâng.

Tiểu Tử cất giấy đi, xoay người rời phòng làm việc.

Sau khi tiểu hầu gái rời đi, Mục Lương bắt đầu nghiên cứu chế tác lò rèn, chuẩn bị dùng phương pháp chế tác quạt Chu Tước, nhưng thay đổi một chút.

Tuy chế tạo phiền phức, nhưng có đạo lý rằng ngồi mài đao mà không làm sẽ mất kỹ thuật đốn củi, chỉ cần có thể nâng cao hiệu suất chế tạo lò rèn, mọi việc đều có giá trị.

Chỉ cần số lượng phi thuyền tăng lên, lại bán hàng hóa thành Huyền Vũ cho các Đại Vương Quốc, không lo không có tinh thạch ma thú để dùng.

Đến lúc đó, Rùa Đen với Trà Thụ Sinh Mệnh đều có thể tiến hóa đến cấp mười hai, Ưng Lửa cũng có thể tiến hóa đến cấp 10 hoặc cấp mười một.

Mục Lương bận rộn ở phòng làm việc, những người khác cũng không rảnh rỗi.

Nguyệt Thấm Di lại đến Phim Trường, chuẩn bị xử lý công việc sau quảng cáo, đưa cho quảng cáo vào sử dụng. Cô từ trên xe thú xuống, đi bộ vào trong, đến phòng làm việc.

Cọt kẹt ~~~

Nguyệt Thấm Di đẩy cửa phòng làm việc, lại ngoài ý muốn thấy được Tuyết Cơ cùng Duy Lệ Á.

- Sao các ngươi lại ở đây?

Cô kinh ngạc hỏi.

Không phải đã nói nghỉ ngơi hai ngày rồi mới tiếp tụp quay chụp sao?

- Đương nhiên là tới thảo luận một bộ phim.

Tuyết Cơ nhún vai một cái nói.

Cô chỉ nghỉ ngơi một ngày, liền rảnh rỗi ngồi không yên, tìm Duy Lệ Á thảo luận kịch bản mới. Sau khi thiếu nữ Hải Yêu rời khỏi tiệm bán dầu thơm, qua giới thiệu của Nguyệt Thấm Lan, cô vào Phim Trường làm việc.

Tuyết Cơ hỏi ngược lại:

- Sao ngươi lại tới đây?

- Ta tới xử lý việc quảng cáo.

Nguyệt Thấm Di quơ quơ tinh thạch ma thú trong tay, bên trong chứa video quảng cáo mới.

- Quảng cáo?

Tuyết Cơ thấy hứng thú đi lên trước.

- Ừm, đại nhân Mục Lương đưa.

Nguyệt Thấm Di mỉm cười gật đầu.

- Nhanh cho ta xem xem.

Tuyết Cơ liên thanh thúc giục.

- Đừng nóng vội.

Nguyệt Thấm Di bình tĩnh nói.

Cô tìm máy phát video, khảm tinh thạch ma thú trong tay vào trong rãnh, sau đó khởi động máy phát video.

Ông ~~~

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trong phòng ngừng phát sáng, máy phát video phóng ra hình ảnh, chiếu trên mặt tường trống không trong phòng làm việc.

Nguyệt Thấm Di đang ngủ xuất hiện, cô chậm rãi mở mắt, rời khỏi giường, cảm thán đồ ngủ với cái giường thoải mái.

Bách Biến Ma Nữ chớp chớp đôi mắt, đây là cái gì?

Video vẫn còn phát hình, sản phẩm xuất hiện càng ngày càng nhiều, khiến cô không biết được trọng điểm video này cái gì.

Tuyết Cơ hờ hững mà hỏi:

- Đây là đang diễn cái gì? Một ngày thoải mái của ngươi?

Duy Lệ Á không xác định hỏi:

- Là trình diễn những sản phẩm kia sao?

Nguyệt Thấm Di cười tươi như hoa nói:

- Không sai, ngươi thông minh hơn Tuyết Cơ một chút.

-.....

Tuyết Cơ nhếch mép một cái, chỉ là nhất thời không nghĩ tới mà thôi.

- Cần thêm phụ đề vào.

Nguyệt Thấm Di mỉm cười nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận