Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1603: Lần Này, Cô Tới Đây Là Muốn Ở Lâu Dài

- Còn gì nữa không?

Mục Lương vươn tay móc nhẹ, chiếc ghế mà Nguyệt Thấm Lan đang ngồi di chuyển tiến lên dựa vào anh.

Cơ thể Nguyệt Thấm Lan lắc lư và đâm vào vòng tay của anh.

Cô hơi đỏ mặt, quở trách:

- Đừng nháo, còn nhiều chuyện chưa nói xong nữa.

- Vậy ngươi nói đi.

Mục Lương nhìn thẳng.

Nguyệt Thấm Lan dựa nhẹ vào cánh tay của anh, nói tiếp:

- Về việc thành lập một chi nhánh tòa báo ở Tiểu Thành. Theo kế hoạch, khu vực Nội thành cũng sẽ mở một tòa soạn báo.

Là một công cụ tuyên truyền cho thành Huyền Vũ, báo chí có thể truyền bá văn hóa và kiến thức của thành Huyền Vũ, việc kiểm soát tình báo trong thành cũng rất quan trọng.

Mục Lương vén một lọn tóc của Nguyệt Thấm Lan lên, nhẹ nhàng nói:

- Nói suy nghĩ của ngươi đi.

Cô hơi nâng cằm lên, nhìn vào mắt anh nói:

- Ta nghĩ, ngoài việc đặt tòa soạn ở Tiểu Thành, thì cũng nên đặt tòa soạn ở thành Tát Luận để quảng bá cho thành Huyền Vũ.

Mục Lương thản nhiên nói:

- Ý tưởng hay, nhưng sẽ khó thực hiện, trừ khi cha của Bạch Sương không cản trở chúng ta.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Chỉ là thử, khi đó, các công trình kiến trúc trong thành sẽ được quảng cáo trên báo, nếu không ngài định sẽ bán chúng như thế nào?

Mục Lương chậm rãi gật đầu:

- Ừm, ngươi nói vậy thì ta còn nhớ ra một chuyện, phải xây dựng Cục quản lý ở Tiểu Thành.

- Ngài định định giá nhà như thế nào?

Nguyệt Thấm Lan lấy lại tinh thần.

- Ta còn chưa nghĩ xong, đừng nóng vội, đợi đến khi hiểu rõ tình hình thị trường thì bàn.

Mục Lương dịu dàng nói, ôm eo Nguyệt Thấm Lan nói tiếp:

- Không biết có bao nhiêu người muốn sống ở Tiểu Thành. Càng nhiều người thì mới định giá tốt được. Quá ít người, giá cũng không dễ định đâu.

- Vậy để ta cử người đi thu thập thông tin.

- Ừm.

Mục Lương cụp mắt xuống.

Đôi mắt xanh biển của Nguyệt Thấm Lan né tránh một hồi, vội vàng nói:

- Còn có một chuyện nữa.

- Còn chuyện gì nữa?

Mục Lương mím môi.

- Đó là về cuộc đấu giá.

Nguyệt Thấm Lan giữ chặt tay của anh, mặt ửng hồng:

- Đã có người nhận được thiếp mời mà tới rồi.

Mục Lương rất ngạc nhiên. Còn mấy ngày nữa cuộc đấu giá mới bắt đầu. Những người này đến sớm quá đấy!

Anh cúi đầu hỏi:

- Hiện tại có bao nhiêu người?

- Ta không biết có bao nhiêu người, nhưng có thư mời chỉ có bốn người.

Nguyệt Thấm Lan giọng nói rõ ràng.

Những người có thiếp mời chỉ có thể đưa năm người vào cuộc đấu giá, như vậy số lượng người không dễ đếm.

Mục Lương gật đầu:

- Ừ, để bọn họ ở trong Trung tâm Huyền Vũ ở khu Buôn Bán đi.

- Sắp xếp ổn thỏa rồi.

Nguyệt Thấm Lan hiểu ý của Mục Lương.

Những người được mời tham gia đấu giá đều là phú thương hoặc quý tộc giàu có, gia thế rất thâm sâu, ở trong Trung tâm Huyền Vũ thì có thể kích thích tiêu dùng của họ.

Ở trung tâm có rất nhiều thứ hay ho, chắc chắn sẽ khiến các doanh nhân và quý tộc giàu có này mê tít mắt, rồi chốt đơn liên tiếp thôi.

Mục Lương nhớ tới cái gì, rũ mắt xuống hỏi:

- Lan Đế còn chưa trở lại à?

- Vẫn chưa, cô ấy còn đem theo Trùng Cộng Hưởng. Tí nữa ta sẽ để Tiểu Lan đi liên lạc.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói.

- Ừm.

Mục Lương nhìn vào đôi mắt xanh như nước của cô, chờ đợi những lời sau của cô.

Cổ họng Nguyệt Thấm Lan chuyển động, lông mi hếch lên khẽ run:

- Nói xong rồi!

- Hết rồi?

Mục Lương cười hỏi.

- Tạm thời không còn gì nữa.

Đôi mắt Nguyệt Thấm Lan mờ mịt nhìn xă xăm.

- Vậy thì vào trong đi.

Anh ôm eo Nguyệt Thấm Lan, đi bước nhỏ tới phòng nghỉ bên trong.

Cộc cộc cộc ~~~

- Đại nhân Mục Lương, tiểu thư Bạch Sương đến tìm ạ.

- Má.

Bước chân của Mục Lương dừng lại, nhịn không được chửi tục.

…………..

Nguyệt Thấm Lan ngồi trong lòng Mục Lương ngẩng đầu lên, đỏ mặt giận trách:

- Mau buông ta xuống.

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương lấp loé, thở dài nói:

- Cô ta thật biết lựa chọn thời gian.

- Chắc có chuyện quan trọng gì đó.

Nguyệt Thấm Lan giãy giụa tránh thoát vòng tay của Mục Lương, thuần thục vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, gom mái dài màu xanh nước biển xoã tung sang một bên, khôi phục dáng vẻ đoan trang, ưu nhã.

Cô quay sang anh, vươn tay chỉnh sửa vạt áo và tay áo của anh.

- Để cô ta vào đi.

Mục Lương khẽ nhả ra một hơi, ngồi trở lại trên long ỷ.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan lộ ra ý cười, ưu nhã ngồi trở lại bên cạnh Mục Lương.

- Tiểu Lan, để Bạch Sương vào đi.

Cô ưu nhã nói.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn rời đi.

Một lát sau, cửa thư phòng lại bị đẩy ra lần nữa, tiểu hầu gái mang theo Bạch Sương đi vào thư phòng.

Hôm nay, Bạch Sương ăn mặc rất giản dị, một chiếc váy trắng và mái tóc màu tím buộc hờ hững sau lưng.

- Mục Lương, chị Thấm Lan.

Cô chào hỏi với giọng nói trong veo.

- Ừ.

Mục Lương ngước mắt lên tiếng.

Bạch Sương trong lòng khẽ nhúc nhích, tại sao cô lại cảm thấy Mục Lương có chút lạnh nhạt với mình, chẳng lẽ là ảo giác sao?

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói:

- Bạch Sương tới rồi, mau ngồi đi.

- Chị Thấm Lan, các ngươi đang bận sao?

Bạch Sương ngồi xuống hỏi.

- Nghe ngươi nói xong rồi tiếp tục cũng được.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Gương mặt xinh đẹp của Bạch Sương ửng đỏ, đôi mắt đẹp lóe sáng, lộ ra dáng vẻ muốn nói lại thôi.

- Có gì thì cứ nói đi.

Giọng nói của Mục Lương trở nên ôn hòa.

Bạch Sương cúi đầu xuống, tiếng nói như muỗi vo ve:

- Ta không có việc gì, chỉ là rất nhớ các ngươi, cho nên muốn đến cung điện ở vài ngày.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan híp lại, quay đầu nhìn anh.

- Được thôi.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.

Bạch Sương lập tức vui vẻ ra mặt, chân thành nói:

- Ta có thể giúp mọi người một tay.

- Tạm thời thì không cần đâu.

Mục Lương rũ mắt xuống, bày ra dáng vẻ trầm tư.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan lộ ra ý cười, đứng lên nói:

- Bạch Sương, ngươi đi theo ta, gian phòng của ngươi vẫn còn để đó.

- Vâng.

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu vàng tím, cô nhìn thoáng qua Mục Lương rồi mới theo Nguyệt Thấm Lan rời đi thư phòng.

Hai người đi trong hành lang, đi về phía Thiên Điện.

- Chị Thấm Lan, có phải Mục Lương không thích ta phải không?

Bạch Sương đột nhiên hỏi.

- Tại sao ngươi lại hỏi như vậy?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi lại.

- Mới vừa rồi Mục Lương không có cười với ta, cứ như không muốn để ý đến ta vậy.

Bạch Sương bĩu môi, nhìn có chút ủy khuất.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan hơi cong lên, khuôn mặt ửng đỏ nói:

- Đừng nghĩ nhiều, hắn đang suy nghĩ chuyện khác, không thể phân tâm mà thôi.

Ai bảo ngươi quấy rầy chuyện tốt của hắn làm gì.

- Vậy sao?

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương lại sáng lên lần nữa.

- Ừ, đúng vậy, đừng lo lắng.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười.

- Vậy là tốt rồi.

Bạch Sương lập tức cười tươi như hoa.

Nguyệt Thấm Lan giả vờ tùy ý mà hỏi một câu:

- Ngươi không mang quần áo để thay, dự tính ở đây vài ngày thôi sao?

- Ta mang theo tinh thạch ma thú, có thể mua quần áo mới nha.

Bạch Sương đáp, gương mặt xinh đẹp phiếm hồng.

Lần này, cô tới đây là muốn ở lâu dài, chỉ là da mặt mỏng cho nên ngượng ngùng nói thẳng, suy nghĩ cứ ở lại trước, sau đó tính tiếp.

Nguyệt Thấm Lan cười nói:

- Cũng tốt, trong Phố Buôn Bán vừa cho ra rất nhiều kiểu quần áo mới, khi nào rảnh rỗi thì ngươi có thể tới cửa hàng Vải Và Trang Phục nhìn.

Cô nghe hiểu ẩn ý của cô gái tóc tím, cô ta muốn ở lâu dài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận