Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2228: Hiện Tại Cho Các Ngươi Một Cơ Hội Có Thể Sống Tiếp.



- Mỗi loại đều thí nghiệm một lần à?

Đôi môi hồng của Ly Nguyệt mở to.

- Đúng vậy, còn thử nghiệm một ít ma dược bán thành phẩm nữa.

Vưu Phi Nhi gật đầu.

Khi cô và Y Xà không có việc gì làm thì thích nhất là nghiên cứu ma dược đối phó Hư Quỷ, hơn nửa năm đã luyện chế được rất nhiều.

- Có khi nào là nó đang giả vờ ngây dại hay không?

Y Xà nhỏ giọng nói.

Mục Lương lắc đầu, cười khổ nói:

- Không phải đâu, xác thực là tinh thần đã hỏng mất rồi.

Anh vừa kiểm tra tinh thần của Hư Thập Bát, đúng là đã hỏng mất hoàn toàn, hơn nữa không cách nào nghịch chuyển được.

- Vậy nó còn có thể giúp ngươi sao?

Vưu Phi Nhi nhỏ giọng hỏi.

- Ta cần nó cải trang thành nhân loại, nhưng tình trạng như vậy chắc không thể rồi.

Mục Lương lắc đầu.

Vưu Phi Nhi khẩn trương nói:

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Mục Lương giơ tay lên xoa đầu thiếu nữ, trấn an:

- Không có việc gì, ta vẫn còn hai con Hư Quỷ cấp 8 khác, không cần lo lắng.

- Ồ, vậy là tốt rồi.

Vưu Phi Nhi nghe vậy thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mục Lương dịu dàng nói:

- Ngươi tiếp tục việc của mình đi, ta đi thí nghiệm linh khí mới.

- Vâng ~~~

Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu, vẫy tay tạm biệt anh.

………

Mục Lương và Ly Nguyệt rời đi Sở Nghiên Cứu, vì để chuẩn bị thí nghiệm, hai người tuyển chọn một mảnh đất trống ở bên ngoài Chủ Thành.

Sau khi Rùa Đen tiến hóa đến cấp 12 thì hình thể trở nên quá lớn, khu vực xung quanh mười hai toà Vệ Thành và Chủ Thành khai phá tương đối nhanh, nhưng mà những địa phương khác vẫn còn trong trạng thái đất hoang.

Hai người tới mảnh đất trống giữa Vệ Thành Số Ba và Vệ Thành Số Bốn, xung quanh không có bất kỳ kiến trúc nào, Đồng Ruộng cũng cách nơi này rất xa.

- Ở nơi này đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Ly Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu:

- Ừ, chỗ này không tệ.

Mục Lương vung tay lên, lấy ra vũ khí Phong Cấm số hai, thuần thục nhấn vào tinh thạch ma thú dựa theo trình tự đặc biệt, giải khóa vũ khí Phong Cấm số hai.

- Dụ ~

Sáu khối bộ kiện của vũ khí Phong Cấm bay lên rồi phân tán ra sáu hướng khác nhau, khí tức Hư Quỷ nhanh chóng lan tỏa ra ngoài.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, trọng lực xung quanh vũ khí Phong Cấm số hai phát sinh thay đổi, khi Hư Cửu và Hư Thập Nhị bước ra thì lập tức bị đè ngã xuống đất, không thể động đậy được.

- Đáng chết!

Hư Thập Nhị phẫn nộ gầm thét.

Nó cảm thấy vô cùng khuất nhục, bị nhốt ở không gian độc lập trong vũ khí Phong Cấm số hai, không cách nào cảm giác được thời gian trôi qua, càng không phân biệt được ban ngày hay đêm tối, hiện tại vừa mới ra tới lại bị khống chế, sao có thể không khuất nhục cho được.

Sắc mặt của Hư Cửu cũng rất khó coi, nó không nói lời nào mà nhìn chòng chọc vào Mục Lương.

Anh lạnh nhạt nhìn hai con Hư Quỷ, hờ hững nói:

- Hiện tại cho các ngươi một cơ hội.

- Cơ hội gì?

Hư Cửu hơi híp mắt lại, cơ thể vẫn bị trọng lực đè nặng.

- Cơ hội có thể sống tiếp.

Đôi mắt thâm thúy của Mục Lương lóe sáng.

Hư Cửu không khỏi hỏi:

- Ngươi nói đi.

Hư Thập Nhị phẫn nộ quát:

- Chớ tin hắn, Huyết Thực đều là lũ xảo trá!

- Câm miệng.

Mục Lương lạnh lùng nhìn nó.

Hư Thập Nhị nở nụ cười lạnh lùng, nói:

- Kiệt kiệt kiệt, khẳng định là ngươi có việc cầu chúng ta, nếu không thì sẽ không nói như vậy.

Mục Lương lạnh lùng nói:

- Ngươi rất tự tin, đáng tiếc không phải là ta có chuyện nhờ các ngươi, mà là các ngươi có muốn tiếp tục sống sót hay không?

- Là chuyện gì?

Hư Cửu trầm giọng hỏi.

Mục Lương bình tĩnh trả lời:

- Khoác da người, đóng vai nhân loại.

Hư Cửu nghe vậy hai mắt nheo lại, cẩn thận ỏi:

- Chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Ngươi tính làm gì?

- Hỏi nhiều như vậy làm gì, ngươi chỉ cần trả lời là có đồng ý hay không?

Mục Lương cau mày lại.

Anh muốn nhìn ngoại trừ việc khoác da người thì Hư Quỷ có còn thủ đoạn khác hay không.

Hư Cửu do dự, mặc dù nó là Hư Quỷ cấp 8, nhưng bản chất vẫn sợ chết, ai mà không muốn tiếp tục sống sót chứ?

- Ta đồng ý.

Nó cắn răng, đáp ứng.

Đôi mắt của Hư Thập Nhị trợn to, nó nhìn Hư Cửu với ánh mắt khó mà tin được.

Hư Cửu không thay đổi sắc mặt, cũng không thèm để ý tới ánh mắt phẫn nộ của Hư Thập Nhị.

- Rất tốt.

Mục Lương hài lòng gật đầu, hơi chuyển động suy nghĩ, giải trừ trọng lực xung quanh Hư Cửu.

Hư Cửu cảm giác toàn thân trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, nó chậm rãi bò lên, bụi đất dính trên người rơi xuống.

- Loại cảm giác này thật tốt.

Hư Cửu vươn tay lên, cảm giác lực lượng khôi phục không ít.

- Phủ thêm da người đi.

Mục Lương đạm mạc nói.

Hư Cửu lạnh nhạt nhìn anh:

- Đưa da người cho ta.

Mục Lương cười lạnh nói:

- Đừng cho là ta không biết, chắc chắn các ngươi có giấu da người dự phòng.

Hư Cửu bĩu môi, cơ thể bắt đầu nhỏ lại, đồng thời từ lòng bàn tay phun ra một tấm da người hoàn chỉnh.

Trong lòng nó khẽ nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn Mục Lương, ánh mắt lóe lên tia tính kế.

- Nhanh lên một chút.

Ánh mắt của Mục Lương vẫn bình tĩnh như cũ.

- Đừng nóng vội.

Hư Cửu đè xuống suy nghĩ trong lòng, nó không cho rằng mình có thể đánh thắng Mục Lương.

Nó mở ra da người, cơ thể tỏa ra vầng sáng đen, ngay sau đó biến đổi giống như là dịch thể chui vào bên trong.

Dưới ánh mắt của Ly Nguyệt và Mục Lương, lớp da người tái nhợt chợt cử động.

- Chết tiệt, lớp da người này để lâu quá có mùi hôi rồi, lại còn mặc khó như vậy!

Hư Cửu hùng hổ mắng chửi một hồi.

Một lát sau, da người đứng thẳng giống như là người sống.

- Két két ~~~

Hư Cửu thử hoạt động cổ, hành động dần dần tự nhiên hơn, đôi mắt vốn dĩ trống rỗng cũng trở nên có thần.

- A, vẫn còn dùng được.

Hư Cửu nhếch miệng.

Nó hoạt động tay chân, sau đó đi qua lại vài bước giống như người bình thường.

Mục Lương nhìn về phía đối phương, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.

- Được rồi.

Hư Cửu nhìn về phía Mục Lương.

- Ừm.

Anh giơ tay lên, thi triển năng lực làm cho Hư Cửu đứng yên.

Nó chỉ có thể trợn to hai mắt, căm tức nhìn Mục Lương từng bước tới gần mình.

- Kiệt kiệt kiệt, ngươi bị lừa rồi.

Hư Thập Nhị cười châm chọc.

- Câm miệng.

Mục Lương quay đầu lạnh nhạt nhìn Hư Thập Nhị, bộ kiện của vũ khí Phong Cấm bay lên, thu hồi Hư Thập Nhị vào không gian bên trong.

Mục Lương xoay đầu lại cẩn thận quan sát Hư Cửu, một lúc sau mới phát hiện lớp da sau lưng có một sợi dây nhỏ màu đen, đó là đường nối da người, nếu như không nhìn kỹ thì sẽ rất dễ dàng bỏ qua.

Nếu xõa tóc xuống rồi mặc thêm quần áo che đậy, như vậy người ngoài sẽ không thể nào nhìn thấy sợi dây màu đen kia.

- Nếu không nhìn thật kỹ thì sẽ không cách nào phát hiện được, trừ phi cởi toàn bộ quần áo.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói.

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừm, chuyện này rất phiền phức, chúng ta không thể nào tiến hành lục soát người đối với mỗi một du khách tiến vào vương quốc Huyền Vũ được.

- Nếu vậy vẫn phải dựa vào linh khí của ngươi thôi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Thử xem, hy vọng nó có thể dùng được.

Mục Lương gật đầu một cái, rồi tiếp tục quan sát Hư Quỷ đã cải trang thành nhân loại, muốn phát hiện chỗ không đúng dựa vào việc quan sát bề ngoài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận