Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 763: Phí Bồi Thường Ba Trăm Năm Chục Ngàn Miếng Tinh Thạch



Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên khoát lên trên vai tiểu hầu gái, ưu nhã nói:

- Diêu Nhi có năng lực nhìn thấu lòng người, các hạ cũng không cần nói dối.

-...

Trên mặt Vũ Thạch hiện lên vẻ lúng túng, trong lòng lão mắng thầm, vì sao nơi đây lại có giác tỉnh giả như vậy?

Điều này làm cho ý tưởng lừa gạt của lão tan vỡ.

- Ha hả...

Hồ Tiên lộ ra ý vị thâm trường cười.

Khuôn mặt Vũ Thạch đen lại hỏi:

- Vậy các hạ muốn giải quyết chuyện này như thế nào?

- Trước tiên, nói một chút về Vũ Điền cùng Vũ Mộng tạo thành tổn thất như thế nào ở thành Huyền Vũ!

Mục Lương bình tĩnh đáp.

Da mặt của Vũ Thạch kéo ra, có loại dự cảm không ổn.

Hồ Tiên bước về phía trước, tự nhiên tiếp lời, nói:

- Vũ Điền với Vũ Mộng, mang theo một đám ăn trộm xông vào thành Huyền Vũ, ven đường giết chết hơn một nghìn binh sĩ...

-??

Vũ Thạch càng nghe, sắc mặt lão càng đen, điều này rõ ràng là bịa đặt.

- Ngoại trừ nhân viên hi sinh, còn làm chết rất nhiều cây xanh, hủy hoại một ngàn căn nhà, khiến dân chúng thành Huyền Vũ kinh hoảng, lại khiến cho mấy vạn người bị thương...

Hồ Tiên tiếp tục mở mắt nói nói dối:

- Bọn họ trộm đi Thủy Tinh Ngư, còn dẫn tới ngàn người thành Huyền Vũ gần chết khát.

-...

Mục Lương giơ tay lên chống lấy khóe miệng, nỗ lực không để cho mình bật cười.

Anh không nhịn được âm thầm cảm thán, Hồ Ly Tinh rất có năng lực lừa bịp, bản thân anh là thúc ngựa theo không kịp.

-...

Nguyệt Thấm Lan tay vắt chéo sau lưng, tay phải nắm lấy cánh tay trái, cố gắng duy trì vẻ ưu nhã và đoan trang trên mặt.

Hồ Tiên cũng dám nói nữa à, nếu chuyện này nói thêm gì đi nữa, thành Huyền Vũ sợ là cũng bị cô ấy nói thành chết hết.

Diêu Nhi nhìn chằm chằm Hồ Tiên, mỗi một câu cô ấy nói, đáy lòng cô bé đều hiện lên hai chữ ‘nói dối’

-...

Vũ Thạch cố nén không có mở miệng mắng ra tiếng.

Lão làm sao không biết Vũ Điền và Vũ Mộng lại mạnh như vậy, có thể khiến thành Huyền Vũ gà bay chó sủa, còn làm bị thương và giết chết hơn mấy ngàn vạn người?

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ rực, ngôn ngữ lưu loát nói:

- Từ vật, người, tinh thần tổn thất mà tính, chi phí tổn thất ít nhất ... Cần bồi thường 300,000 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

- 300,000 miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng!!

Vũ Thạch trừng lớn hai mắt.

- Đây chỉ là bồi thường.

Cô vươn hai ngón tay quơ quơ, lạnh nhạt nói:

- Ngươi còn phải trả tiền mua Thủy Tinh Ngư, chỉ cần năm chục ngàn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

Nếu như Thủy Tinh Ngư cấp 1 có thể đổi 50,000 miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng, đối với thành Huyền Vũ bây giờ mà nói là rất có lời.

Dù sao, hiện tại thành Huyền Vũ hoàn toàn không thiếu Thủy Tinh Ngư, chờ sau khi Thủy Tinh Ngư con lớn lên, ngược lại là rất nhiều nước.

- Giá này quá cao!

Vũ Thạch nhịn không được mở miệng phản bác.

- Đối với tổn thất của thành Huyền Vũ, giá này cũng không cao.

Giọng của Mục Lương lạnh nhạt nói.

Ba trăm năm chục ngàn miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng, tương đương với 350 triệu tiến hóa điểm, ngẫm lại đều khiến trong lòng anh dao động không ngừng.

Đối phương là kẻ trộm, cho dù là anh giở trò công phu sư tử ngoạm, cũng sẽ không có gánh nặng trong lòng.

- Bây giờ, ngươi có hai lựa chọn, thanh toán ba trăm năm chục ngàn viên tinh thạch sơ cấp trung đẳng, hoặc chúng ta san bằng thành Ngự Thổ.

Nguyệt Thấm Lan dùng chất giọng ưu nhã, nói vô cùng tàn nhẫn.

- San bằng thành Ngự Thổ, tài phú khắp thành cũng có thể xem như bồi thường, nhiều lắm chính là phế đi bọn họ.

Âm thanh của Hồ Tiên thoải mái nói.

- Hô...

Vũ Thạch hô hấp dồn dập, ngọn lửa trong lòng lão lại bùng cháy lên.

Hai sự chọn lựa này, rõ ràng muốn lão chọn điều thứ nhất.

Nếu thành Ngự Thổ bị san bằng thành bình địa, các thứ như tinh thạch hung thú và bảo vật, như cũ vẫn là của thành Huyền Vũ.

Vũ Thạch im lặng, sau khi cân nhắc liên tục, mới quyết định.

Lão ngẩng đầu, giọng nghiêm túc hỏi:

- Nếu như ta đưa cho các ngươi ba trăm năm chục ngàn tinh thạch sơ cấp trung đẳng. Là các ngươi sẽ buông tha thành Ngự Thổ?

Nếu như có thể tốn ba trăm năm chục ngàn tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng bảo vệ được thành Ngự Thổ, Vũ Thạch vẫn nguyện ý, dù sao cũng tốt hơn chuyện gia tộc Vũ thị bị diệt hết.

- Có thể.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

- Cho ta nửa ngày, trước khi trời tối sẽ mang tinh thạch đưa tới.

Giọng của Vũ Thạch lạnh lùng nói

- Có thể.

Mục Lương khẽ gật đầu.

Anh nghiêng đầu thản nhiên nói:

- Cầm Vũ, tiễn khách.

- Vâng.

Cầm Vũ cung kính lên tiếng.

Cô nhìn phía Vũ Thạch, đưa tay ra hiệu:

- Các hạ, xin mời đi theo ta.

- Hừ...

Khuôn mặt của Vũ Thạch đen lại đi theo nữ nhân tóc xanh rời khỏi Sơn Hải Quan, theo đường cũ trở về thành Ngự Thổ.

Trước thành Ngự Thổ, Thành Phòng Quân tránh ra một con đường, để Vũ Thạch trở về thành Ngự Thổ.

- Đại nhân, có khai chiến không?

Sau khi Đại An Ti nhìn theo Vũ Thạch rời đi, bèn hỏi.

Cầm Vũ chậm rãi lắc đầu, nhẹ giọng nói:

- Có thể sẽ không khai chiến.

- A, đàm phán trong hòa bình rồi hả?

Đại An Ti chớp chớp con ngươi màu băng.

- Ừm, đã giải quyết trong hòa bình.

Cầm Vũ nhớ tới hành động ‘lừa bịp’ của Mục Lương và Hồ Tiên, không nhịn được nhếch lên khóe môi.

- Đại nhân, ngươi cười cái gì?

Đại An Ti kinh ngạc hỏi

- Không có gì.

Cầm Vũ thu lại nụ cười.

Đại An Ti nửa híp con mắt, nghi ngờ hỏi:

- Có gì đó rất lạ, phía trên đã xảy ra chuyện gì?

- Chuyên tâm canh gác.

Đại An Ti hỏi một đằng, Cầm Vũ trả lời một nẻo

Cô xoay người rời khỏi, đi kiểm tra tình huống lính Thành Phòng Quân còn laji.

Đại An Ti đưa tay siết chặt, thì thầm trong miệng đều gì đó.

.....

Bên kia, khuôn mặt Vũ Thạch âm trầm xuyên qua đường phố thành Ngự Thổ, trực tiếp đi về phía Phủ Thành Chủ.

Trên đường, phần lớn người dân trong thành đều lựa chọn im lặng, không dám đi lên tiếp xúc thành chủ, sợ bị xui xẻo.

Nhưng vẫn có người không có sợ chết.

Trong đám người có người cao giọng gào thét:

- Thành Chủ Đại Nhân, lúc nào có thể để cho chúng ta đi ra ngoài?

- Thành Chủ...

Âm thanh huyên náo, khiến lửa giận Vũ Thạch càng thêm bùng phát.

Lão dừng lại bước chân, dưới chân người ồn ào dâng lên cái trụ bằng đá, đâm xuyên qua thân thể người đó, treo ở trên trụ đá.

Ừng ực~~

Toàn bộ đường phố đều an tĩnh lại, trên mặt dân trong thành lộ vẻ hoảng sợ, dồn dập im lặng.

- Thành Ngự Thổ sẽ không có chuyện gì, nên các ngươi đừng lắm miệng nữa, vậy cũng đừng trách ta không khách khí.

Âm thanh của Vũ Thạch lành lạnh nói.

Bầu không khí im lặng, dân trong thành lần này đều thức thời, đóng chặt miệng không nói lời nào.

Vũ Thạch tức giận hừ một tiếng, cất bước đi về phía Phủ Thành Chủ.

Sau khi chờ lão trở lại Phủ Thành Chủ, đám người Vũ Thiết vội vã xúm lại hỏi: - Gia chủ, như thế nào rồi?

Giọng của Vũ Phó vội vàng hỏi.

- Ba trăm năm chục ngàn viên tinh thạch sơ cấp trung đẳng!

Vũ Thạch khó chịu mở miệng.

Vũ Thiết sửng sốt một chút, dồn dập hỏi:

- Gia chủ... Đây là ý gì?

Vũ Thạch cảm thấy thể xác và tinh thần rất uể oải, ngồi xuống giải thích:

- Thành Huyền Vũ muốn chúng ta trả ba trăm năm chục ngàn viên tinh thạch sơ cấp trung đẳng.

- Ba trăm năm chục ngàn miếng tinh thạch, cái này cũng quá nhiều rồi!!

Các cao tầng còn lại kinh hô thành tiếng, sắc mặt bọn họ đều liên tiếp trở nên căng thẳng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận