Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2671: Nắm Giữ Quyền Chủ Động.

Mục Lương bình thản nói:

- Người của đội một hành động rồi.

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan lại sửng sốt lần nữa, vội vã nhìn về phía TV, quả nhiên thấy Ngải Lỵ Na mang theo bốn gã hộ vệ Trung Ương rời khỏi.

Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ hỏi:

- A, nhóm của Ngải Lỵ Na muốn làm cái gì thế?

- Hẳn là bọn họ muốn chủ động xuất kích, biến bị động thành chủ động.

Ly Nguyệt giải thích.

- Đúng vậy, làm như thế mới có thể nắm giữ quyền chủ động.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ta đoán nhóm của Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng muốn dùng cái này để nắm giữ hành tung của đội hai, thuận tiện tiến hành tung hỏa mù lần nữa.

- Thì ra là như vậy.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ chợt hiểu ra.

- Ta đoán thôi.

Mục Lương mỉm cười.

Ly Nguyệt cười nói:

- Nhưng hẳn đó là kế hoạch của các nàng.

- Tiếp tục xem đi.

Mục Lương cười một tiếng.

Trong TV, hai gã hộ vệ Trung Ương đang đứng trên tàng cây và ngắm nhìn hoàn cảnh xung quanh, tìm kiếm những chỗ khả nghi.

Bọn họ không di chuyển trên mặt đất vì lo lắng giẫm đổ bụi cỏ và cành cây, lưu lại vết tích hành tung dẫn đến bị phát hiện.

Số tám thấp giọng nói:

- Không nhìn thấy dấu vết khả nghi, chúng ta đi trước xem một chút đi.

Trong lần hành động này, người của nhóm hộ vệ Trung Ương đều lấy danh hiệu là các con số.

- Ừm, cẩn thận một chút.

Số bảy gật đầu một cái, hơi nhún chân bật nhảy và đáp xuống nhánh cây đối diện.

Hai người di chuyển nhanh chóng trên các cành cây, thường xuyên dừng lại kiểm tra hoàn cảnh xung quanh, tránh cho bỏ sót tin tức hữu dụng.

- Ào ào ~~~

Số bảy chợt ngừng lại, liếc nhìn cành cây to lớn dưới chân, phía trên vỏ cây có vết tích bị vật nặng giẫm lên.

- Số tám, tới xem cái này đi!

Hắn nhìn đồng bạn đang đứng trên một thân cây khác.

Số tám nghe vậy vội vã nhảy qua tới, vững vàng đứng ở bên cạnh số bảy, ngồi xổm kiểm tra cành cây khả nghi.

Hắn nhìn một hồi, nói với giọng điệu xác định:

- Là giày của Khôi Giáp U Linh.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Đôi mắt của số bảy lập tức sáng ngời.

Bên ngoài rừng rậm, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ trừng lớn hai mắt, miệng la hét.

- Hai tên ngu ngốc này, cẩn thận đó!

Hi Bối Kỳ hô.

Nguyệt Phi Nhan cũng khẩn trương nói:

- Thật là, có mai phục mà cũng không biết.

- Đừng hô, bọn họ cũng không nghe được.

Ly Nguyệt dở khóc dở cười.

Mấy phút trước, Ngải Lỵ Na mang người tới gần vị trí của số bảy và số tám.

- Thú vị.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, tiếp tục xem TV.

Số bảy và số tám vẫn còn đang kiểm tra dấu vết khác ở xung quanh, sau đó lần lượt phát hiện vết chân khác.

Số tám suy đoán:

- Người của đội một hẳn là bắt giữ đội ba rồi rời khỏi từ nơi này.

Đội một là kẻ bắt cóc, đội ba là con tin bị bắt đi, đội hai là người cứu viện.

Số bảy suy nghĩ một chút, trầm giọng nói:

- Cũng không nhất định, có thể đây lại là một bẫy khác của đội một, chúng ta phải trở về hỏi tình huống của những người khác rồi mới có thể xác định được.

- Ừm, vậy đi trở về thôi.

Số tám gật đầu nhận đồng.

Hai người xoay người chuẩn bị rời đi thì bất chợt trên đầu bay xuống hai chiếc lá xanh.

Số bảy chợt dừng bước, hắn ngẩng đầu nhìn lên, hơi nhíu mày lại.

- Có chuyện gì vậy?

Số tám huých nhẹ cùi chỏ vào cánh tay của số bảy.

Số bảy lẩm bẩm:

- Có phải cành cây trên đầu chúng ta hơi bị oằn xuống không?

Số tám ngẩng đầu nhìn lên, vài giây sau lại chậm rãi lắc đầu nói:

- Không có, ngươi quá nhạy cảm rồi.

- Có lẽ là vậy, chúng ta đi trở về.

Số bảy không suy nghĩ nhiều, hai chân hơi cong lại, chuẩn bị nhảy đến một thân cây khác.

Ngay sau đó, biến cố đột nhiên xảy ra.

- Hưu hưu ~~~

Hai đầu tên nỏ bằng cao su bị bắn ra.

- Không tốt!

Số tám biến sắc, đáng tiếc đã không còn kịp rồi, tên nỏ tinh chuẩn bắn trúng đầu của hắn và số bảy.

Tên nỏ cực dính vững vàng treo trên đầu hai người, điều này làm cho hai người chợt biến sắc.

- Giải quyết hai tên.

Trên chỗ cao, số mười lăm buông cung nỏ trong tay xuống.

Số mười sáu cũng buông cung nỏ, cảm thán nói:

- Không ngờ lại bị đội trưởng Ngải Lỵ Na nói trúng rồi, chúng ta chỉ cần ngồi đợi tại chỗ thì cũng có người chui đầu vào lưới.

Hắn và số mười lăm nghe theo mệnh lệnh Ngải Lỵ Na mai phục ở khu vực này, mục đích chủ yếu là giám thị, nhưng nếu như gặp phải đối thủ, dưới tình huống bảo đảm an toàn cho mình thì có thể ra tay giải quyết đối phương.

Vì vậy số mười sáu và số mười lăm lưu lại vết tích ở xung quanh, cuối cùng núp ở trên cây, dùng Phi Phong Thuẫn U Linh che đậy cơ thể, bảo trì trạng thái ẩn thân.

Số mười sáu nhìn về phía số bảy và số tám, cả hai đều đen mặt, hắn không nhịn được mà cười một tiếng.

- Đừng nóng giận nha.

Hắn cười khuyên bảo hai người.

Số tám thở dài một tiếng, vươn tay khều tên nỏ trên đầu, tức giận nói:

- Cái này có gì mà tức giận, là do tài nghệ của ta không bằng người mà thôi.

- Đúng vậy, nhưng mà các ngươi cũng đừng vui vẻ quá sớm, diễn tập chỉ mới vừa bắt đầu thôi.

Số bảy hừ lạnh một tiếng.

Số mười lăm nghiêm túc nói:

- Đúng rồi, chỉ mới vừa bắt đầu mà đội các ngươi đã hao tổn hai người, thật đúng là quá sớm.

- ...

Số bảy nghe vậy trên mặt càng đen hơn.

- Ha ha ha ha ha, ngươi đừng chọc tức hắn nữa.

Số mười sáu cười to nói.

Số mười lăm bất đắc dĩ nhắc nhở:

- Ngươi nhỏ giọng một chút, đừng để cho đồng đội của bọn họ phát hiện.

- Khụ khụ, phải rồi ha, ta không cười nữa.

Số mười sáu hắng giọng nói.

Hắn nhìn về phía số bảy và số tám, nhắc nhở:

- Các ngươi đã chết trận, hiện tại thành thật ngồi tại chỗ không được nhúc nhích, cũng không được giở trò.

- Đã biết, dài dòng.

Số bảy ghét bỏ xua tay.

Trước khi bắt đầu diễn tập thì chuyện sau khi "chết trận" đã được ước định cẩn thận, mọi người phải đóng vai "người chết" hợp cách, sau khi đào thải không cho phép nhắc nhở đồng đội, ảnh hưởng đến cuộc diễn tập.

- Hừ.

Số tám hừ lạnh một tiếng, khoanh tay khoanh chân ngồi xuống mặt đất, từ giờ cho đến khi cuộc diễn tập kết thúc thì bọn họ không thể rời đi nơi mà mình tử trận.

Số mười lăm quay đầu nói:

- Đi thôi, chúng ta nên rút lui, người của đội hai hẳn là sẽ nhanh chóng tới đây.

Số mười sáu gật đầu một cái, thu hồi cung nỏ xoay người rời khỏi.

Bên kia, Hổ Tây và một gã hộ vệ Trung Ương trở lại địa phương giải tán ban đầu.

Một lát sau, đám người An Kiệt Lạp và Khải Na cũng lần lượt trở về.

An Kiệt Lạp thanh thúy lên tiếng:

- Tất cả bắt đầu kiểm kê nhân số.

Một lúc sau, số năm nghiêm túc báo cáo:

- Đội trưởng, chỉ có ba mươi hai người, số bảy và số tám vẫn chưa trở lại.

An Kiệt Lạp cau mày lại, lẩm bẩm:

- Bọn họ gặp chuyện gì sao, bây giờ đã qua thời gian tập hợp rồi.

- Đợi một lúc xem sao, có thể là cả hai phát hiện gì đó nên làm lỡ thời gian.

Hổ Tây suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ừm, vậy chờ một chút đi.

Khải Na gật đầu nhận đồng, nhưng trong lòng có chút bất an, lo sợ hai người kia đã gặp bất trắc gì rồi.

Mọi người kiên nhẫn chờ đợi, Hổ Tây thường xuyên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian dần dần trôi qua trong tiếng tích tắc cực nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận