Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 725: Khoai Lang Chiên, Sốt Cà Chua

Anh biết rõ đối phương là cố gắng kiếm tinh thạch hung thú cho anh.

- Thật tốt quá.

Hồ Tiên thở phào nhẹ nhõm, lập tức thả lỏng ra.

- Ta muốn thưởng cho ngươi.

Đôi mắt Mục Lương sâu thẳm, bế nữ nhân đuôi cáo lên theo kiểu bế công chúa.

- A! Ta phải quay lại Phố Buôn Bán.

Hồ Tiên mặt đỏ ửng kêu lên một tiếng.

- Lát nữa ta đưa ngươi đi.

Mục Lương dịu dàng nói.

…………..

Rạng sáng, bóng tồi dần tan biến đi.

Ánh mặt trời mỏng manh xuyên qua tầng mây màu xám, khẽ chiếu một tia yếu ớt xuống mặt đất.

Ầm … Vang!!!

Tiểu Huyền Vũ thức dậy.

Dân chúng ở Thành Hắc Thuỷ nhìn chăm chú vào thân hình khổng lồ đang đứng lên từ mặt đất, rồi nhìn nó thay đổi phương hướng, từ từ rời xa Thành Hắc Thuỷ.

Khu Trung Ương, ở phòng bếp trong Cung điện, Mục Lương đang đeo tạp dề trên người, ngồi gột vỏ khoai lang.

- Đại nhân.

Tiểu Mật đi vào phòng bếp, nhìn thấy hình dáng hiện tại của Mục Lương liền giật mình.

Cô bé vội vàng gỡ tạp dề đang mắc trên giá gỗ xuống, mặc thật nhanh vào người. Sau đó đi tới bên cạnh anh, giống như học sinh tiểu học, giơ hai tay nhỏ bé ra nói:

- Thành chủ đại nhân, đưa nó cho ta đi.

- Ngươi đi nấu chút cháo yến mạch đi.

Mục Lương ôn hoà nói.

Hôm nay, anh thức dậy rất sớm, nghĩ đến thực đơn bữa sáng mỗi ngày không biến hoá nhiều, cho nên muốn chuẩn bị một bữa sáng khác biệt đi một chút cho mọi người cùng thưởng thức.

- Vâng.

Tiểu Mật nhu thuận nói.

Cô bé lấy ra một cái nồi tráng men, đổ yến mạch vào, lại thêm chút nước, sau đó bắt đầu chà xát chúng.

- Cho một chút hạt bắp vào, như vậy cháo yến mạch khi chín sẽ ngon hơn.

Mục Lương dặn dò một câu.

- Vâng.

Tiếu Mật ôn nhu nói.

Cô bé xoay người, mở lọ thuỷ tinh đựng hạt ngô, cẩn thận múc hai thìa rồi bỏ vào nồi yến mạch.

- Ây da. Hôm nay Mục Lương tự mình vào bếp vào bếp sao?

Âm thanh kinh ngạc từ ngoài cửa vang lên, Mễ Nặc chớp đôi mắt màu lam sáng long lanh từ tốn đi vào bếp. Đã lâu rồi cô chưa thấy anh tự mình xuống bếp làm đồ ăn.

- Ngươi đói bụng sao?

Mục Lương quay đầu lại, ôn nhu hỏi.

- Có một chút.

Mễ Nặc vươn đôi tay nhỏ bé khẽ ra dấu hiệu một chút. Cô cười đến ngây thơ, hai má lúm đồng tiền trông dễ thương và đáng yêu đến lạ.

- Ăn miếng khoai lang này trước đi, ta sẽ làm nhanh thôi.

Mục Lương lột vỏ một miếng khoai lang rồi đưa nó cho cô gái tai thỏ.

Đôi mi mảnh mai của Mễ Nặc khẽ run, cô ngạc nhiên nói:

- Ơ… Khoai lang còn có thể ăn sống được sao?

- Có thể nhé, hương vị cũng không tệ lắm.

Mục Lương cười đến vui vẻ, hoá ra cô gái tai thỏ không biết khoai lang có thể ăn sống. Đương nhiên là ăn sống một chút khoai lang thì không sao, nhưng nếu ăn nhiều sẽ không tốt cho thân thể.

- Ta sẽ nếm thử.

Mễ Nặc hé miệng, cắn một miếng khoai lang.

Răng rắc… răng rắc….

Cô từ từ nhai miếng khoai lang trong miệng, vị của nó rất ngọt, lại giòn tan.

- Ngon quá!

Mễ Nặc ngạc nhiên thốt lên.

Mục Lương cười khẽ một tiếng, lại xoay người tiếp tục đem khoai lang đã gọt vỏ bỏ vào chậu nước rửa sạch.

- Tinh bột ngô ở đâu?

Anh nghiêng đầu hỏi.

- Đại nhân, tinh bột ngô ở trên tủ.

Tiểu Mật giơ bàn tay đang dính nước lên.

Mục Lương nghe vậy, đưa tay lên mở tủ, quả nhiên thấy hộp thuỷ tinh đựng bột ngô màu vàng nhạt.

Cách chế tạo tinh bột ngô cũng tương tự như chế tạo yến mạch. Hạt ngô sau khi phơi nắng thì bỏ vào nước ngâm ba ngày ba đêm, đợi cho đến khi hạt ngô hoàn toàn mềm ra mới đem nó xay nhuyễn. Cho nước vào bã ngô sao đó khuấy đều, tiếp đến là dùng vải bố lọc thật kỹ mấy lần là có được một loại nước màu vàng có chứa tinh bột.

Tinh bột ở dạng lỏng lại cho thêm vào than hoạt tính, sẽ giúp hấp thu hết nước và tạp chất ở trong tinh bột, cũng có thể làm cho màu sắc tinh bột thay đổi. Quá trình xử lý tinh bột dạng lỏng cho đến khi lắng đọng hoàn toàn mất khoảng một đêm.

Bởi vì nguyên nhân chất lượng và trọng lượng, cho nên tinh bột sẽ chìm xuống dưới, đạt được kết quả phân ly nước và tinh bột ra thành hai phần riêng biệt.

Sau khi tách bỏ nước đi, chúng ta sẽ lấy được phần tinh bột ướt, lại đem tinh bột ướt sấy khô là có thể đạt được tinh bột ngô. Tinh bột ngô có thể bảo quản được trong thời gian khá dài nếu đựng trong lọ thuỷ tinh.

Mục Lương lấy ra một thìa tinh bột ngô đổ lên khoai lang, lại rung cái chậu tráng men khiến cho tinh bột bám đều lên bề mặt của mỗi một miếng khoai lang.

- Mục Lương, ngươi muốn làm gì vậy?

Mễ Nặc tò mò tiến lên nhìn cho kỹ, miệng cô vẫn còn đang nhai khoai lang sống.

- Chiên một chút khoai lang để ăn.

Mục Lương dịu dàng nói.

Mễ Nặc chớp con ngươi màu lam, tò mò nhìn theo những thao tác của Mục Lương.

Anh đặt chảo tráng men xuống, bắt đầu nhóm lửa, đặt cái chảo lên bếp, sau đó đổ dầu đậu phộng vào đến khoảng nửa chảo thì dừng.

Dầu từ từ nóng lên, toả ra một làn khói mỏng manh nhẹ nhàng.

- Dầu đạt độ nóng này là được.

Mục Lương nhẹ giọng nói. Anh cho khoai lang vào trong chảo dầu đang sôi.

Két… lạp….

Dầu trong chảo nổi lên những bọt khí nho nhỏ, tinh mịn, tinh bột bám trên bề mặt khoai lang rất nhanh đổi màu.

Anh dùng đũa gỗ nhẹ nhàng đảo khoai lang, tránh cho chúng dính vào chảo cũng như dính vào nhau.

- Mục Lương, cẩn thận một chút.

Mễ Nặc duyên dáng kêu to một tiếng, cô lo lắng anh sẽ bị dầu đậu phộng bắn vào người gây ra bỏng.

- Ta biết mà.

Mục Lương mỉm cười nói.

Đũa gỗ đảo đều khoai lang, nhiệt độ dầu tiếp tục tăng cao. Khoảng sáu, bảy phút sau, khoai lang đã chín, chúng có một màu vàng óng ánh, mê người.

- Thơm quá đi.

Mễ Nặc hít sâu một hơi, cái mũi đáng yêu giật giật.

- Chiên thêm một lần nữa là có thể ăn.

Mục Lương ngắt nhẹ cái mũi đáng yêu của cô gái tai thỏ.

Sau đó, anh vớt khoai lang ở trong chảo ra, để ráo dầu, cho chúng nguội một chút. Chờ cho nhiệt độ của dầu tăng trở lại, anh cho khoai lang vào chảo chiên thêm một lần nữa.

Chiên trong khoảng ba giây, lại vớt khoai lang ra. Lúc này khoai lang đã vô cùng ngon, với vỏ ngoài thì giòn còn bên trong thì mềm mại.

Vù vù hô ….

- Nếm thử một chút xem sao.

Mục Lương gắp một miếng khoai lang lên, thổi nhẹ cho nguội, sau đó đưa đến bên miệng cô gái tai thỏ.

Ưm…

Mễ Nặc há miệng tiếp được miếng khoai lang chiên, cắn vào lớp vỏ giòn mỏng bên ngoài, lớp thịt mềm bên trong.

Hương vị mềm mại đặc biệt của khoai lang hoà cùng với cảm giác xốp giòn của lớp vỏ mang lại khoái cảm vô cùng tuyệt vời.

- Thật ngon!

Cô nheo đôi mắt đẹp tinh tế thưởng thức vị ngon đang lan toả trong khoang miệng.

Mục Lương cũng ăn một miếng, chậm rãi gật đầu, hương vị cũng không tệ lắm.

Anh ôn hoà nói:

- Có thể rắc lên một chút bột ớt hoặc một chút muối tinh hoặc là chấm với sốt cà chua. Rất ngon đấy.

- Ở đây có sốt cà chua.

Tiểu Mật mở tủ bát, lấy ra một hũ sốt cà chua. Đây là thành phẩm cô mới làm ra mấy ngày hôm trước theo công thức của anh. May mà chế tác sốt cà chua không khó, cô chỉ làm một lần đã thành công.

Về phần tại sao nó lại được gọi là sốt cà chua thì cô không biết.

Tiểu hầu gái bỏ một chút cà chua vào bát rồi đưa nó cho cô gái tai thỏ.

Mễ Nặc cầm một miếng khoa lang chiên lên, chấm sốt cà chua sau đó đưa bào miệng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận