Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1345: Nghĩa Trang Liệt Sĩ



Hải Tây Địch ngạc nhiên, vội vàng quan tâm hỏi:

- Ông ơi, ngươi làm sao vậy?

Ông lão hai mắt đẫm lệ mơ hồ nói:

- Con của ta… Gục ở trên tường thành, nhưng ta rất tự hào vì hắn!

Trong lòng Hải Tây Địch càng thêm khó chịu, cô há miệng thở dốc nhưng không biết nên nói cái gì cho phải.

- Ông ơi, con trai của ngươi là anh hùng!

Những người khác khen ngợi.

- Không!

Ông lão lại dùng sức lắc đầu, cất giọng khàn khàn, nghiêm túc nói:

- Không chỉ con trai ta, mà tất cả Thành Phòng Quân đều là anh hùng. Nhờ bọn họ, chúng ta mới có những ngày tháng yên ổn sau này.

- Đúng vậy, tất cả Thành Phòng Quân đều là anh hùng.

Mọi người dùng sức gật đầu.

Hải Tây Địch tò mò hỏi:

- Ông ơi, ngươi đang đi làm gì ư?

- Không phải, ta đi thăm con ta.

Ông lão lắc đầu, trong lòng ông còn ôm một bó hoa.

- Ngài có mấy người con?

Hải Tây Địch kinh ngạc hỏi.

Ánh mắt ông lão ảm đạm xuống.

Hải Tây Địch ngạc nhiên, cô không nhịn được nghẹn ngào hỏi:

- Vậy về sau ai sẽ chăm sóc cho ngươi?

Đứa con duy nhất của ông đã ngã xuống tại Sơn Hải Quan, hiện giờ ông cũng không còn trẻ nữa.

- Đi viện dưỡng lão nha, thư ký đại nhân đã tự mình nói chuyện với ta, mọi người ở nơi đó sẽ chăm sóc ta tới khi ta xuôi tay nhắm mắt.

Ông lão cảm thán nói:

- Thành chủ đại nhân thật sự là người tốt.

- Hoá ra là như vậy...

Hải Tây Địch giật mình.

Ông lão lại thở dài:

- Còn có trợ cấp nữa, cũng đủ cho ta dùng.

- Không đúng nha, ngài chỉ có một đứa con, còn chết ở...

Hải Tây Địch không nỡ nói hết lời. Làm như vậy, cô cảm thấy mình quá không lễ phép, vì vậy cố gắng tìm từ dễ nghe nhất để nói:

- Vậy nãy ngươi vừa nói đi thăm con, là đi thăm ai?

Ông lão chỉ tay lên bó hoa, giải thích:

- Thành chủ đại nhân đang xây dựng nghĩa trang liệt sĩ ở Ngoại thành, ta đi tặng hoa cho con trai ta.

- Nghĩa trang liệt sĩ?

Hải Tây Địch nhẹ giọng nỉ non.

………..

Cộc cộc cộc…

- Mục Lương.

Ly Nguyệt gõ vang cửa thư phòng.

- Vào đi.

Âm thanh lạnh nhạt của Mục Lương truyền ra.

Ly Nguyệt đẩy cửa vào, nhìn thấy anh đang dang hai tay ra cho Diêu Nhi và Tiểu Mật hầu hạ anh thay quần áo mới.

Hôm nay, Mục Lương mặc một bộ quần áo màu trắng đen, vạt áo là màu trắng, còn toàn thân là màu đen, có hoa văn hình rồng màu trắng và màu xám.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Mục Lương, xe ngựa đã chuẩn bị xong.

- Được.

Mục Lương nhìn về phía Ly Nguyệt.

Cô gái tóc bạch kim vẫn mặc khôi giáp U Linh, chỉ là sau lưng có thêm một chiếc áo choàng màu đen, trên mũ giáp cũng quấn thêm một dải ruy băng màu đen, là tơ nhện đã được nhuộm màu.

Đạp đạp đạp…

Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên cũng đến đây, cách ăn mặc của hai người cũng tương tự như bọn họ, một thân váy dài màu đen.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã hỏi:

- Chuẩn bị xong chưa?

- Xong rồi.

Tiểu Mật quấn chặt thắt lưng, rồi vuốt phẳng nếp nhăn trên vạt áo.

- Đi thôi.

Mục Lương buông tay.

Hôm nay, anh muốn tới nghĩa trang liệt sĩ, bày tỏ lòng thương tiếc với những Thành Phòng Quân đã hy sinh trên Sơn Hải Quan, đó cũng là nguyên nhân mà tất cả mọi người đều mặc quần áo màu đen.

Năm ngày trước, nghĩa trang liệt sĩ đã xây dựng xong, địa điểm ở ngay Ngoại thành.

Nguyệt Thấm Lan kéo tay Mục Lương, tò mò hỏi:

- Mục Lương, vì sao phải mặc màu đen?

- Ở quê hương của ta, khi đi thăm viếng và muốn bày tỏ lòng thương tiếc, người ta hay mặc màu đen để tỏ lòng kính trọng người đã khuất.

Mục Lương tìm một lý do dễ hiểu để giải thích.

- Hoá ra là vậy.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Hồ Tiên đề nghị:

- Ta cảm thấy nên kéo dài phong tục này, sau ngày hôm nay nên viết nội dung này lên báo, để cho thành dân cũng biết.

- Ừm, có thể.

Mục Lương gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:

- Chờ sau khi thăm viếng trở về, ta sẽ báo cho Y Lệ Y.

- Ừm.

Mục Lương rời khỏi cung điện, bước tới xe ngựa đang chờ sẵn trên quảng trường, hộ vệ khu Trung Ương đứng ở hai bên, trên người bọn họ cũng có áo choàng màu đen.

Anh trầm mặc bước lên thùng xe, đám người Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên vội vàng đi theo. Tiểu Mật và Vân Hân ngồi bên ngoài thùng xe, với tay đóng cửa thùng xe lại.

- Xuất phát!

Âm thanh tao nhã của Nguyệt Thấm Lan truyền ra.

Ngao ngao…

Bầy Sói Mặt Trăng tru lên một tiếng, rồi kéo xe ngựa chạy như bay rời khỏi khu vực Trung Ương.

Xe ngựa rời khỏi núi cao, chạy như bay trên đường chính Nội thành, những xe ngựa khác và người đi đường đều tránh qua một bên cho xe đi qua. Những thành dân đi ngang qua cũng xoay người hành lễ, kính trọng từ tận đáy lòng.

Hôm nay, sau khi tờ báo mới nhất được bán ra, thành dân lại càng thêm kính ngưỡng thành chủ.

Trong những âm thanh cung kính chào đón của thành dân, Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa rời khỏi Nội thành, thẳng đến vị trí của nghĩa trang liệt sĩ.

Nửa giờ sau, xe ngựa dừng tại cổng lớn của nghĩa trang liệt sĩ.

Nghĩa trang liệt sĩ rất lớn, khuôn viên có hình tròn được một tấm chắm ngọc lưu ly bao phủ hoàn toàn ở bên trong.

Đám người Mục Lương bước xuống xe, được hộ vệ khu Trung Ương vây quanh, sau đó tất cả đều bước vào nghĩa trang liệt sĩ.

- Thành chủ đại nhân!

Nơi cổng lớn, hai Thành Phòng Quân nâng tay cung kính chào theo nghi thức quân đội. Bọn họ mặc quân trang, ở cánh tay cột một tấm vải màu đen.

Cổng của nghĩa trang liệt sĩ rất lớn với kích thước cao năm mét rộng bốn mét, trên đỉnh có một tấm bảng làm bằng đá, trên đó điêu khắc hàng chữ ‘Nghĩa trang liệt sĩ’ như rồng bay phượng múa.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu ra hiệu, rồi cất bước đi vào nghĩa trang liệt sĩ.

Nghĩa trang liệt sĩ nội rất lớn, nó nằm chính giữa một thung lũng, với địa hình bốn phía xung quanh đều là đồi núi cao.

Chính giữa nghĩa trang liệt sĩ là một tấm bia đá cao ba mươi mét, rộng mười mét, bên trên được khắc chi chít những chữ nhỏ, đều là tên của những Thành Phòng Quân đã hy sinh.

Chung quanh tấm bia đá khổng lồ kia, là những toà mộ bia được sắp hàng chỉnh tề có thứ tự.

Mộ bia cao một mét, sau lưng nó là đống đất hình chữ nhật, chung quanh phủ kín cỏ.

- Đã có người đến đây.

Hồ Tiên nhẹ giọng nói.

Mọi người ngước mắt nhìn lại, ở bên cạnh vài mộ bia đã có thành dân ngồi xổm trên mặt đất, có người khóc, lại có người thấp giọng thì thầm.

- Ai...!

Nguyệt Thấm Lan thấp giọng than nhẹ.

- Chúng ta qua đó đi.

Mục Lương không ngừng lại, anh tiếp túc cất bước đi tới tấm bia đá khổng lồ ở chính giữa nghĩa trang liệt sĩ.

Đạp đạp đạp…

Hộ vệ Trung Ương chờ đợi ở chung quanh, lực chú ý của bọn họ lập tức đặt lên những thành dân tới nơi này tế bái.

- Là thành chủ đại nhân.

Hai con mắt của Hải Tây Địch sáng lên.

Vốn dí cô muốn tới Phố Buôn Bán ở Ngoại thành, nhưng nghe thấy ngoại thành có nghĩa trang liệt sĩ, vì thế cô cũng cùng ông lão đến đây, muốn bày tỏ lòng thương tiếc với những anh hùng đã hy sinh vì bảo vệ thành Huyền Vũ.

Ông lão nâng tay lau đi lệ trên khóe mắt, nức nở nói:

- Thành chủ đại nhân bận rộn như vậy, còn tới tỏ lòng thương tiếc con ta, hắn có thể an tâm ra đi rồi...

- Đúng vậy, ngài ấy là một thành chủ tốt.

Hải Tây Địch khẽ nhếch môi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận