Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1685: Lại Bắt Đầu Khoe Khoang Rồi



Nguyệt Thấm Lan không nghi ngờ gì, vội vàng gật đầu nói:

- Được rồi, ta đi sắp xếp.

- Ừm, mấy ngày nay Hồ Tiên tương đối bận rộn, về chuyện quán lẩu thì ngươi mau chóng chuẩn bị xong thực đơn, thiết bị, chén đũa,...

Mục Lương dặn dò.

Bố Vi Nhân đi rồi, Hồ Tiên không chỉ phải lo việc buôn bán mà thỉnh thoảng còn phải đi kiểm tra trong Nội thành, đồng thời bồi dưỡng những người quản lý trong Nội thành.

Đây là để tránh chuyện khi thành Huyền Vũ rời đi thì việc kinh doanh của thành trong xuống dốc, đây không phải là điều cô ấy muốn thấy, Mục Lương càng không muốn thấy.

- Đã biết, ta sẽ để Tiểu Lan tới trợ giúp.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

- Ừm, cũng được.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh rời khỏi, Nguyệt Thấm Lan lại lu bù với công việc.

Cô chuyển một nhóm công nhân từ phường sửa chữa sang nhà hàng lẩu, bắt đầu công việc trang trí không ngừng nghỉ, đồng thời bắt đầu đào tạo nhân viên của nhà hàng lẩu tại chỗ.

…………..

Trong cung điện, tầng năm của khu Trung Ương, nơi ở của Trinh Hoán.

Xảo Nhi mạnh đẩy cửa sân, hào hứng chạy vào, hô to:

- Lão đại, ngươi chuẩn bị xong chưa?

Hôm nay, cô được nghỉ, đúng lúc Trinh Hoán cũng được nghỉ, cho nên hai người cùng ra ngoài chơi.

- Đừng ồn ào, ta sắp xong rồi.

Tiếng Trinh Hoán từ trong phòng tắm truyền ra.

Lỗ tai Xảo Nhi giật giật, vẫn lớn tiếng ồn ào như cũ:

- Lão đại, ngươi đang tắm hả?

- Câm miệng, đừng ồn nữa.

Trinh Hoán tức giận nói.

- Lại mắng ta vô cớ.

Xảo Nhi ủy khuất bĩu miệng, ngồi ở đại sảnh, buồn chán đu đưa hai chân.

Hơn mười phút sau, Trinh Hoán mới đi ra từ phòng tắm.

Cô mặc bộ váy màu xanh nhạt, tóc rối buông xõa sau lưng, tóc vẫn hơi ướt, rõ ràng mới gội đầu.

- Gội đầu có tí mà bị ngươi làm phiền muốn chết.

Trinh Hoán giơ tay lên cốc đầu Xảo Nhi.

- Lại đánh ta.

Xảo Nhi buồn bực che đầu.

Trinh Hoán khịt mũi, cảnh cáo nói:

- Hừ, lần sau nếu còn lỗ mãng như vậy, ta sẽ đánh ngươi một trận.

- Phải phải phải, ta biết rồi.

Xảo Nhi ủy khuất trả lời một câu.

Trinh Hoán cầm lấy Họa Kích Phương Thiên đặt trên ở mặt bàn, bước ra ngoài:

- Được rồi, đi thôi.

- Này, lão đại, ngươi cầm Họa Kích Phương Thiên đi ra ngoài chơi?

Xảo Nhi kinh ngạc nói.

- Dĩ nhiên, nếu không gặp nguy hiểm thì phải làm sao?

Trinh Hoán nói như một lẽ đương nhiên.

Xảo Nhi cạn lời:

- Chúng ta đi ra ngoài chơi, cũng không phải là đi đánh lộn, trong thành Huyền Vũ, sao gặp nguy hiểm được.

- Ít nói nhảm, đi mau.

Trinh Hoán trợn mắt.

Cô rất thích cây kích này, trừ lúc ngủ và rửa mặt, lúc nào cô cũng mang theo bên mình.

Đây là ma cụ cao cấp đầu tiên của cô, lại là ma cụ cao cấp siêu phẩm, làm sao có thể không thích.

- Được rồi!

Xảo Nhi nhếch miệng, trong mắt tràn đầy ao ước, lúc nào mình mới được sở hữu ma cụ cao cấp đây.

Cô theo Trinh Hoán rời khỏi nhà, đi thang vận chuyển tới tầng một khu Trung Ương, sau đó cưỡi xe thú, đi thẳng đến trạm xe lửa.

Trên xe, Trinh Hoán đặt Họa Kích Phương Thiên nằm ngang trên đùi, dùng vải bố lau lưỡi kiếm, động tác cẩn thận từng li từng tí, giống như đang đối xử với một đứa trẻ sơ sinh.

Xảo Nhi nhếch mép một cái, nghĩ thầm cây kích kia còn cứng hơn cả sắt thép, còn phải cẩn thận như vậy sao? Cô thức thời không nói những lời này, nếu không nhất định sẽ bị đánh lần nữa.

Hơn nửa canh giờ sau, xe thú đã tới cửa trạm xe lửa nội thành.

Xảo Nhi cầm CMND đặc thù đến cửa sổ mua phiếu, sau khi lấy ra lệnh bài thân phận, ung dung mua được vé xe lửa, lúc xét vé, lại bằng lệnh bài thân phận, thành công mang vũ khí đó lên xe lửa.

Cả hai bước vào toa tàu, Họa Kích Phương Thiên đã thành công thu hút sự chú ý của tất cả hành khách trên toa.

- Vị đại nhân này, đây là linh khí của ngươi sao?

Nam tử ngồi phía sau Xảo Nhi tò mò hỏi.

- Ừm, đúng vậy.

Trinh Hoán mặt không đổi sắc gật đầu một cái.

Nam tử hỏi:

- Thực lực của ta quá thấp, mạo muội hỏi một câu, phẩm cấp của linh khí này là gì?

Trinh Hoán nhếch môi, nói:

- Ma cụ cao cấp siêu phẩm, là thành chủ đại nhân ban tặng cho ta.

- Lại bắt đầu khoe khoang rồi.

Xảo Nhi đưa tay che mặt, nghiêng đầu sang chỗ khác giả bộ không biết Trinh Hoán.

- Ma cụ cao cấp siêu phẩm, hơn nữa còn là thành chủ đại nhân ban cho!

Tiếng kêu kinh ngạc khắp buồng xe truyền đến.

Xảo Nhi len lén nhìn biểu tình đắc ý của Trinh Hoán, trong lòng càng không nói nên lời, quả nhiên mang Họa Kích Phương Thiên trên người là để khoe khoang.

Cô thở phì phò âm thầm mài răng, Trinh Hoán tự cao tự đại trông thật đáng ghét, thế nhưng cô thật sự rất muốn được như vậy.

Trinh Hoán mỉm cười, đáp lại khen ngợi của hành khách:

- May mắn thôi, thành chủ đại nhân coi trọng ta, mới ban thưởng ta ma cụ cao cấp siêu phẩm.

- Lão đại, ngươi không cần đọc rõ phẩm cấp ma cụ như thế đâu.

Xảo Nhi nhổ nước bọt nói.

- Ngươi câm miệng.

Trinh Hoán len lén trừng thuộc hạ.

- Thích.

Xảo Nhi nghiêng đầu sang chỗ khác, quyết định sẽ phớt lờ Trinh Hoán trước khi đến Phố Buôn Bán. Cô nhớ tới những người bạn khác, bây giờ bọn họ vẫn đang tham gia huấn luyện ở căn cứ Hải Quân.

Cuối cùng toàn bộ đoàn hải tặc của Trinh Hoán gia nhập thành Huyền Vũ, trở thành một thành viên của Hải Quân.

Trinh Hoán trở thành đội trưởng Hải Quân, cùng cấp với Cầm Vũ, chỉ là cô quản lí hải quân, mà Cầm Vũ quản lí Thành Phòng Quân.

Xảo Nhi vẫn là trợ thủ của Trinh Hoán, quản lí chiến sĩ tộc Người Cá. Sau một tiếng rưỡi, xe lửa đã tới ga xe lửa của Phố Buôn Bán.

Trinh Hoán ngừng trò chuyện với những hành khách khác, chưa thỏa mãn xuống xe lửa, gánh Họa Kích Phương Thiên trên vai, sải bước đi ra ngoài.

Tạo hình đặc biệt của cô, hấp dẫn sự chú ý của người qua đường, mọi người đều tò mò thân phận của cô, vì sao có thể mang theo vũ khí ở Phố Buôn Bán.

- Lão đại, chúng ta đến chỗ nào trước?

Xảo Nhi mở miệng hỏi.

Trinh Hoán ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên đi ăn trước, ta sắp chết đói rồi, cả ngày nay chưa ăn gì.

- Vậy ăn cái gì, vẫn là mỳ chua cay hả?

Xảo Nhi nghiêng đầu hỏi.

- Không muốn, ăn mỳ chua cay ăn nhiều lần rồi.

Trinh Hoán lắc đầu.

- Vậy đến Mỹ Thực Lâu?

Xảo Nhi đưa ra lựa chọn thứ hai, đó là nơi mà trước đây Trinh Hoán thích đến.

- Không đi, cũng ăn ở Mỹ Thực Lâu nhiều rồi.

Trinh Hoán lắc đầu tiếp.

Xảo Nhi kiên nhẫn đưa ra lựa chọn thứ ba:

- Vậy ăn bánh bao đi, thêm một ly đồ uống lạnh, không biết có sản phẩm mới không?

- Không...

Trinh Hoán lại không đồng ý, đồng thời chuẩn bị đi xem náo nhiệt.

Cô chỉ về phía trước bên trái, là hướng của Trung tâm Huyền Vũ, tiếng huyên náo từ bên kia truyền đến.

- Bên kia thật náo nhiệt, qua đó xem sao.

Trinh Hoán khiêng cây kích, sải bước đến chỗ đoàn người.

- Lão đại, ngươi cẩn thận một chút, kẻo làm người khác bị thương.

Xảo Nhi nhìn Họa Kích Phương Thiên đung đưa sau lưng, sợ hết hồn hết vía đi theo.

- Đúng rồi. Không thể đả thương người thường.

Trinh Hoán vội vã thay đổi tư thế cầm cây kích, nâng cao lưỡi đao lên, càng làm cho người ta chú ý.

-.....

Mí mắt Xảo Nhi giật giật. Quá mất mặt đi.

Thiếu nữ muốn quay đầu bỏ đi, thế nhưng vừa nghĩ tới tiền đều ở trên người lão đại, chỉ có thể ủ rũ cúi đầu đi theo.

Cô sốt sắng thuyết phục:

- Lão đại, điệu thấp một tí, để không thu hút ánh mắt tò mò xung quanh, tránh những rắc rối không đáng có.

Bạn cần đăng nhập để bình luận