Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1541: Từ Hôm Nay Trở Đi Ta Sẽ Rời Khỏi Hắc Phượng Hoàng



Nhưng điều kiện tiên quyết để gia nhập vào Hắc Phượng Hoàng chính là trở thành Hắc Ma Pháp Sư, điều này đồng nghĩa là cô ta cần hấp thu linh hồn để tu luyện.

Cô ta vốn dĩ không nguyện ý, nhưng lại bị Tử chấp sự cưỡng bách hấp thu linh hồn, khiến cho linh hồn của cô ta trở nên pha tạp, lúc thi triển ma pháp cũng mang tới khí tức làm cho người khác chán ghét.

Nhưng cũng từ đó, cô ta trở nên mạnh mẽ hơn, đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho thực lực của Hắc Ma Pháp Sư mạnh hơn Ma Pháp Sư cùng cấp bậc.

Cơ thể của Hồng chấp sự run rẩy, nước mắt trượt xuống gò má.

Cô ta nhớ lại chuyện trước kia, bị Tử chấp sự ép buộc gia nhập vào Hắc Phượng Hoàng, khiến linh hồn cô ta trở nên ô uế.

Chỉ cần linh hồn không sạch sẽ, trở thành Hắc Ma Pháp Sư, vậy thì phải luôn hấp thu sinh mệnh chi lực hoặc linh hồn những người khác, nếu không cơ thể sẽ gặp phản phệ, linh hồn và sinh mệnh sẽ bị cắn nuốt cho đến chết.

- Ta không còn là Hắc Ma Pháp Sư.....

Khóe môi của Hồng chấp sự chậm rãi cong lên, trong lòng kích động không thôi.

Linh hồn của cô ta đã được gột rửa và tiến hóa, bây giờ cô ta đã sạch sẽ.

Đái An và Đa Lai La liếc nhau, cả hai đều quá khiếp sợ không thể nói được lời nào.

Hồng chấp sự vui mừng đến phát khóc, cô ta nức nở nói:

- Ta không cần phải tiếp tục hấp thu sinh mệnh chi lực và linh hồn rồi.

- Thú vị đấy, Linh Nhi còn có năng lực này sao?

Nguyệt Thấm Lan cất bước đi vào phòng tiếp khách, ngạc nhiên đánh giá Hồng chấp sự.

- Chị Thấm Lan ~

Linh Nhi lộ vẻ mặt vui mừng, nàng đứng dậy, bay lên ôm lấy cổ của Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan hỏi nửa đùa nửa thật:

- Ngươi gọi Mục Lương là cha, vì sao không gọi ta là mẹ?

- Ta phải gọi ngươi là mẹ sao?

Linh Nhi chớp chớp đôi mắt đẹp.

Không đợi Nguyệt Thấm Lan trả lời, cô bé lại nghiêng đầu lẩm bẩm:

- Nhưng còn có chị Hồ Tiên, chị Ly Nguyệt và những người khác, chẳng lẽ ta phải gọi những người khác là mẹ sao?

-... Vậy thì quên đi.

Nguyệt Thấm Lan dở khóc dở cười, nghĩ thầm trí thông minh của Linh Nhi vẫn giống như một đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi.

Cô thả lực chú ý lại trên người Hồng chấp sự, lúc này đối phương đã không còn cảm giác âm u, lạnh lẽo và bài xích người khác.

- Linh hồn được tịnh hóa, bây giờ ngươi cảm giác như thế nào?

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh hỏi.

Hồng chấp sự ngẩng đầu, nói với tâm trạng phức tạp:

- Giống như là được tẩy đi một thân tội nghiệt, thả lỏng hơn rất nhiều.

- Tẩy đi một thân tội nghiệt?

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, ôm Linh Nhi, nhàn nhạt hỏi:

- Vì tu luyện mà Hắc Ma Pháp Sư các ngươi đã giết hại bao nhiêu người vô tội, những tội lỗi này không thể rửa sạch được.

- Không, những người ta giết đều không vô tội.

Hồng chấp sự giải thích.

- Nói ta nghe xem.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy thì ngồi xuống, hai chân vén cùng một chỗ rồi chậm rãi dựa lưng ra phía sau.

Hồng chấp sự nghiêm túc nói:

- Những kẻ mà ta giết đều có nghiệp chướng nặng nề.

- Thật sao?

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, trong lòng cảm thấy bất ngờ.

- Ta không cần thiết phải lừa ngươi.

Hồng chấp sự bình tĩnh đáp, nàng chưa từng chủ động giết người.

- Tốt thôi, vậy những người khác thì sao?

Nguyệt Thấm Lan nhún vai.

Hồng chấp sự do dự một chút, tiếp tục nói:

- Ta giết người đều là có nghiệp chướng nặng nề, nhưng thuộc hạ của ta thì không, chuyện này ta không cách nào can thiệp được.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy nhìn về phía Đái An và Đa Lai La, hai người trước mắt đã ra tay với Dụ Phỉ Nhi, hơn nữa còn có liên quan tới tổ chức ‘Kim’

- Muốn chém giết, muốn róc thịt thì mau lại đây!

Đôi mắt của Đái An hiện lên hàn quang.

Nguyệt Thấm Lan híp mắt lại, nói với giọng điệu nhàn nhạt:

- Tính khí không nhỏ, vậy cho ngươi đi dọn phân hai năm đi.

-...

Tay của Đái An run một cái, nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan với ánh mắt không thể tin tưởng.

Cô muốn hắn đi làm việc của đám người nhếch nhác, thấp hèn kia?

Nguyệt Thấm Lan không thèm nhìn đối phương, tiếp tục dò xét Hồng chấp sự.

- Ta đã đưa người tới rồi, Lạp Nhã đâu?

Hồng chấp sự trầm giọng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Đừng nóng vội, cô ấy hiện giờ rất tốt.

- Ngươi nói linh hồn được tiến hóa, không còn là Hắc Ma Pháp Sư nữa, chuyện này là như thế nào?

Cô cảm thấy hứng thú hỏi.

- Linh hồn là căn bản của Ma Pháp Sư, một khi linh hồn hấp thu linh hồn người khác đồng nghĩa với việc sa đọa, chỉ có hai con đường để đi, một là tự phế cơ thể để trở thành người bình thường, hai là dựa vào linh hồn và năng lượng sinh mệnh ngoại lai mới có thể tiếp tục tu luyện, đây chính là Hắc Ma Pháp Sư.....

Hồng chấp sự mấp máy môi, tiếp tục nói:

- Mà linh hồn bị ăn mòn thì bản thân không cách nào tịnh hóa được, cho dù là ma pháp hệ Ánh sáng cấp 9 cũng không cách nào làm được, không ngờ cô ấy lại có thể...

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó, nói:

- Nghe ngươi nói như vậy, chỉ cần tịnh hóa tạp chất trong linh hồn là có thể trở thành Ma Pháp Sư bình thường.

- Đúng vậy.

Hồng chấp sự gật đầu lia lịa.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía Linh Nhi, ưu nhã nói:

- Thú vị đấy, chắc Mục Lương sẽ cảm thấy rất hứng thú.

- Cha đã biết rồi.

Linh Nhi thanh thúy nói.

- Ngươi nói cho hắn biết?

Nguyệt Thấm Lan hỏi, nhưng không cảm thấy quá bất ngờ.

- Đúng vậy.

Linh Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

Cô và Mục Lương có thể giao lưu thông qua ý thức, chỉ cần có Trà Thụ Sinh Mệnh thì muốn giao lưu lúc nào cũng được.

Nguyệt Thấm Lan lại hỏi:

- Vậy hôm nay hắn có trở về không?

Linh Nhi nhắm hai mắt lại, một lát sau lại mở ra, hồn nhiên nói:

- Không đâu, cha còn muốn cải tạo thành Tát Luận, buổi tối mới trở về.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu, nhìn về phía Hồng chấp sự, hỏi:

- Ngươi còn muốn đợi không?

- Có. -

Hồng chấp sự gật đầu không chút do dự.

- Vậy thì ngươi cứ chờ đi, ta còn có việc gấp, đi trước.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên rồi cất bước đi ra ngoài.

Hồng chấp sự nhìn cô gái ưu nhã rời đi, tâm trạng chậm rãi bình phục trở lại.

- Hồng chấp sự đại nhân.

Đa Lai La mở miệng kêu một tiếng.

- Ta không phải là Hồng chấp sự của các ngươi nữa, từ hôm nay trở đi ta sẽ rời khỏi Hắc Phượng Hoàng.

Hồng chấp sự ngẩng đầu bình tĩnh nói.

Trước kia cô ta không còn cách nào, bây giờ đã có biện pháp, không cần phải bước đi trên con đường đen tối kia nữa.

Chẳng lẽ những lão quái vật kia dám đến thành Huyền Vũ bắt cô ta trở về?

- Đại nhân!!

Hai mắt của Đa Lai La trừng lớn.

Hồng chấp sự nhìn hai người, lạnh nhạt nói:

- Bình thường ta đã bảo các ngươi không được lạm sát kẻ vô tội, nhưng các ngươi không để ở trong lòng, bây giờ nên gánh chịu hậu quả đi.

- Ngươi nói nghe thật đơn giản làm sao! Ở đâu có nhiều kẻ nghiệp chướng nặng nề như vậy chứ? Không có linh hồn và năng lượng sinh mệnh thì làm sao chúng ta gia tăng thực lực? Rồi làm sao có thể giữ được tính mạng trong Hắc Phượng Hoàng?

Đái An lạnh lùng cười một tiếng.

Cô ta cho rằng mỗi người đều có bối cảnh lớn mạnh như cô ta sao? Có thể làm được mà không cần lây dính hắc ám?

Hồng chấp sự yên lặng, không có trả lời câu hỏi của Đái An.

……….

Bạn cần đăng nhập để bình luận