Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1041: Người Phụ Nữ Nào Của Mình Cũng Có Hành Động Như Vậy Thì Anh Sẽ Không Mệt Nữa

Cô chỉ xem nửa tờ thì sắc mặt liền trở nên nghiêm túc.

- Mẹ của Diêu Nhi bị người của Nghiêu Thiên bán cho thành Tương Lai làm Thí Nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người!!

Đôi mắt đẹp màu xanh của Nguyệt Thấm Lanhiện ra tia lạnh lẽo.

- Đáng chết.

Giọng Mục Lương lạnh lẽo, xem hết tất cả lời khai, anh chỉ muốn đập chết đám người Nghiêu Thiên.

- Thành chủ đại nhân, trước tiên có thể đừng nói cho Diêu Nhi biết chuyện này hay không?

Ngôn Băng cung kính xin chỉ thị.

- Ừm, trước tiên đừng nói cho cô bé ấy biết.

Mục Lương rũ mắt.

Anh ngẩng đầu hạ lệnh:

- Cho người âm thầm điều tra, tìm nữ nhân chui vào Nội thành kia.

- Vâng.

Ngôn Băng cung kính đáp lại. Dưới cái nhìn của cô, dám nhìn trộm bí mật của thành Huyền Vũ, người của tổ chức Nghiêu Thiên là đang tìm cái chết.

- Vậy mẹ của Diêu Nhi...?

Nguyệt Thấm Lanmuốn nói lại thôi nhìn về phía Mục Lương.

- Chờ Ốc Đảo trở về, ta sẽ đi hỏi Đại trưởng lão thành Tương Lai xem.

Đôi mắt của Mục Lương hiện lên tia lạnh lẽo. Chưa tới mười ngày, Ốc Đảo sẽ quay lại thành Huyền Vũ.

- Hy vọng mẹ của Diêu Nhi còn sống.

Nguyệt Thấm Lanthở dài. Cô không nghĩ thành Tương Lai sẽ có liên quan tới tổ chức Nghiêu Thiên.

- Đúng rồi, đi gọi Già Lạc tới, cô ấy chắc biết chuyện này.

Mục Lương đột nhiên nói.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lansáng lên, vội vàng nói:

- Đúng rồi, Già Lạc đã từng là trưởng lão của thành Tương Lai, đi gọi cô ấy tới.

- Để ta đi.

Ngôn băng xoay người nhanh chóng rời khỏi.

- Chưa bắt được Cát Khôi Phu.

Nguyệt Thấm Lan bắt chéo chân, lông mày vẫn luôn nhíu lại.

- Cát Khôi Phu này không quan trọng, tìm được người của Nghiêu Thiên chui vào Nội thành trước, cũng có thể hỏi nàng điều chúng ta muốn biết.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Cũng đúng.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Ly Nguyệt nhỏ giọng hỏi:

- Vậy Hòa Phong trong ngục giam nên xử lý như thế nào?

- Trước hết giam giữ đi, đừng để hắn chết, có lẽ trong tương lai sẽ dùng đến hắn.

Mục Lương chậm rãi nói.

- Được rồi.

Ly Nguyệt gật đầu nhớ ở trong lòng.

- Trước kia chưa từng nghe về tổ chức Nghiêu Thiên này.

Giọng nói của Thấm Lam thanh thúy.

- Ta cũng chưa nghe ai nói qua.

Ly Nguyệt chậm rãi mở miệng.

- Không quan trọng, chờ đến khi tra được căn cứ của Nghiêu Thiên thì ta tới dẹp nó.

Mục Lương lãnh đạm nói.

Con mắt màu xanh lam của Nguyệt Thấm Landi chuyển, nhỏ giọng hỏi:

- Có muốn để Kim Phượng tới hỗ trợ không?

- Tạm thời không cần.

Mục Lương khoát tay áo.

Nguyệt Thấm Lan không nhiều lời nữa, biết Mục Lương đã nắm chắc trong lòng.

Cộc cộc cộc.

Tiếng bước chân truyền đến, Ngôn Băng và Già Lạc đi vào thư phòng

- Thàh chủ đại nhân, ta đã đưa người đến.

Ngôn Băng cung kính nói.

Già Lạc quét qua đám người Ly Nguyệt, nụ cười bên khóe miệng như có như không biến mất, vẻ mặt nghiêm túc rồi mở miệng đặt câu hỏi.

- Thành chủ đại nhân, tìm ta có chuyện gì?

- Ngươi biết Khải Na không?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Cái tên này rất quen.

Già Lạc cau mày, đi lòng vòng tại chỗ như đang suy nghĩ cái gì.

- Suy nghĩ kỹ một chút.

Giọng Mục Lương trầm xuống.

Già Lạc chợt lóe lên linh quang, mở miệng nói:

- Nhớ lại lúc ta còn chưa đi, đại trưởng lão tìm được đối tượng thí nghiệm mới, hình như tên là Khải Na.

- Cô ấy thế nào?

Ly Nguyệt vội vàng hỏi.

- Đã được đưa lên bàn thí nghiệm, thành vật thí nghiệm.

Già Lạc nhẹ nhàng một nhún vai.

- Chết rồi?

Môi hồng của Nguyệt Thấm Lanhơi mở.

- Chưa chết, cô ấy chính là một trong vật thí nghiệm thành công.

Già Lạc thanh thúy nói.

- Thành công!

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt.

- Đương nhiên, mặc dù nhân phẩm của Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão chẳng ra sao cả, nhưng trình độ ở linh khí vẫn còn rất cao.

Già Lạc khẽ gật đầu.

Ly Nguyệt truy vấn:

- Vậy cô ấy còn ở thành Tương Lai không?

- Chắc là còn ở đó.

Già Lạc nói khẽ:

- Trước khi ta đi, cô ấy vẫn còn, hiện tại như thế nào, ta cũng không biết.

- Không chết là được.

Mục Lương khẽ thở ra một hơi.

- Sao các ngươi để ý đến cô ấy như vậy?

Già Lạc kinh ngạc.

- Khải Na là mẹ của Diêu Nhi, hai năm trước đi vào thành Bắc Hải, tìm kiếm biện pháp chữa cho Diêu Nhi, lại không nghĩ rằng bị người ta bắt đi bán cho thành Tương Lai làm vật thí nghiệm.

Nguyệt Thấm Langiải thích.

- Thì ra là như vậy.

Lạc Già kinh ngạc, cảm thán sự trùng hợp ở trong đó.

...

- Người còn sống, vậy thì dễ làm rồi.

Mục Lương ngồi thẳng người lên, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn.

Ly Nguyệt hiếu kỳ hỏi:

- Mục Lương, ngươi có ý gì?

- Ta cần một lời giải thích của Đại trưởng lão thành Tương Lai.

Đôi mắt Mục Lương hiện lên tia lãnh ý. Diêu Nhi là người dưới tay anh, động đến mẹ của cô bé là không đúng.

Từ trước đến nay Mục Lương đều bao che, huống chi người sai không ở phe mình.

- Ta chờ mong.

Già Lạc vui vẻ nói.

Nguyệt Thấm Lan đột nhiên hỏi:

- Già Lạc, thí nghiệm của Khải Na ngươi có nhúng tay?

- Không có, ta không thấy hứng thú với thí nghiệm trên cơ thể người.

Già Lạc lắc đầu.

Mắt cô lộ ra vẻ khinh thường nói:

- Nếu như ta thấy hứng thú với Thí Nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người thì ta đã không rời khỏi.

- Ta chỉ thuận miệng hỏi một chút.

Vẻ mặt Nguyệt Thấm Lanáy náy.

- Ta biết.

Già Lạc không thèm để ý cười khẽ hai tiếng.

Cô chớp chớp đôi mắt màu xanh da trời, nhìn về phía Mục Lương:

- Nếu như không còn chuyện gì khác, ta phải tiếp tục làm nghiên cứu về linh khí.

- Đi đi.

Mục Lương ôn hòa đáp.

Già Lạc đưa tay chào theo tiêu chuẩn nhà binh, quay người rời khỏi.

Nguyệt Thấm Lan nhớ tới điều gì đó, như có điều suy nghĩ nói:

- Mục Lương, ngươi nói trong đám người tới tham gia Hội Nghị Thánh Địa lần này, có thể có người của Nghiêu Thiên hay không?

- Rất có thể.

Mục Lương chậm rãi mở miệng.

- Mục Lương, ta đi điều tra người của Nghiêu Thiên chui vào trước.

Ly Nguyệt ôn nhu nói.

Mục Lương dịu dàng nói:

- Đi đi.

- Thành chủ đại nhân, ta cũng phải đi.

Ngôn Băng đưa tay hành lễ, quay người rời khỏi thư phòng.

Két.

Cửa thư phòng đóng lại, chỉ còn lại Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan.

Cả người Mục Lương dựa vào phía sau, cả người yên tĩnh lại.

- Mệt mỏi?

Nguyệt Thấm Lan quan tâm hỏi.

- Không có, chỉ là chuyện gần đây hơi nhiều, ta muốn suy nghĩ cho thông.

Đôi mắt Mục Lương mở một nửa nói.

Cô đứng dậy, dịu dàng nói:

- Có điều gì mà ta có thể chia sẻ?

- Ngươi đã đủ bận rộn.

Mục Lương cười một tiếng.

Anh đưa tay chặn tay của nữ nhân tao nhã, ôn nhu nói:

- Chuyện cũng không lớn, chờ ta nghĩ thông liền có thể giải quyết.

- Được thôi.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lanlấp lóe, chậm rãi khom lưng xuống, ở trên trán anh để lại một vệt nước.

-!!

Đôi mắt màu đen của Mục Lương đột nhiên sáng lên.

Người phụ nữ nào của mình cũng có hành động như vậy thì anh sẽ không mệt nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận