Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1039: Người Lẻn Vào Nội Thành Thành Huyền Vũ Là Ai?

Đạp đạp đạp…

Tiếng bước chân truyền đến, là A Đát Trúc đã trở lại.

- Các ngươi đã thẩm vấn hắn rồi sao?

A Đát Trúc lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

- Ngươi tới vừa lúc, có vài vấn đề cần dùng năng lực của ngươi để kiểm tra một chút.

Ly Nguyệt nghiêm mặt nói.

- Được.

A Đát Trúc chút không do dự, cô đi tới trước mặt Hoà Phong.

Cô gái tóc tím buông cốt đao trong tay ra.

Không đợi Hoà Phong thở phào nhẹ nhõm, lực chú ý của hắn đã bị đôi mắt thuần một màu trắng của A Đát Trúc hấp dẫn. Tinh thần hắn trở nên hoảng hốt, ngay sau đó ý thức của hắn chìm xuống, bị A Đát Trúc khống chế hoàn toàn.

- Thành công rồi, bây giờ các ngươi muốn hỏi cái gì?

A Đát Trúc nhẹ giọng hỏi.

Ly Nguyệt nhìn chăm chú vào đôi mắt dại ra của Hoà Phong, mở miệng nói:

- Vấn đề thứ nhất, hỏi hắn Khải Na đang ở đâu?

- Hoà Phong, Khải Na ở đâu?

A Đát Trúc dùng ngữ khí nhẹ nhàng hỏi.

- Đã nộp Khải Na cho tổ chức, có thể giao dịch cho thành Tương Lai cũng có thể không, ta không biết tình huống cụ thể.

Biểu tình trên mặt Hoà Phong vẫn ngây dại, hắn mở miệng nói, không có một chút cảm xúc nào.

Ly Nguyệt nhíu mày, trong đôi mắt đẹp có một tia tiếc nuối, lại không hỏi được tin tức có giá trị.

Cô tiếp tục nói:

- Vấn đề thứ hai, đại bản doanh của tổ chức Nghiêu Thiên ở đâu?

A Đát Trúc thuật lại vấn đề của cô gái tóc bạch kim, nhưng câu trả lời nhận được, cũng không khác nhiều so với những lời Hoà Phong nói khi tỉnh táo.

- Vấn đề thứ ba, ngoại trừ buôn lậu, tổ chức Nghiêu Thiên còn có ý đồ gì với Thành Huyền Vũ?

Ngôn Băng hỏi ra vấn đề thứ ba.

A Đát Trúc lại đọc lại một lần, câu trả lời của Hoà Phong cũng không khác so với trước. Ly Nguyệt thở dài, cô dùng âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Hỏi hắn lại xem, người lẻn vào nội thành Thành Huyền Vũ là ai?

A Đát Trúc tiếp tục thuật lại.

Hoà Phong bình tĩnh nói:

- Là một người phụ nữ, những tin tức khác thì ta không biết, ta chưa gặp mặt cô ấy.

Ngôn Băng chưa từ bỏ ý định, lại tiếp tục mở miệng nói:

- Ngươi hỏi lại hỏi hắn, Cát Khôi Phu ở đâu?

- Cát Khôi Phu ở đâu?

A Đát Trúc nhăn mày, tinh thần khống chế rất nhanh đã đến cực hạn. Đây là bởi vì thực lực đối phương cường đại hơn cô, hắn đang dùng tinh thần đối kháng.

- Không biết, gần đây không có liên hệ.

Đây là câu trả lời cuối cùng Hoà Phong. Hắn vừa dứt lời, vẻ mê man trong mắt hắn đã biến mất, hắn chậm rãi khôi phục lại thần thái.

- Làm sao vậy?

Hoà Phong dùng âm thanh khàn khàn nói, tinh thần hắn uể oải không phấn chấn.

- Đã tới cực hạn rồi.

A Đát Trúc thở ra một hơi thật dài, cô đưa tay lên day day huyệt Thái Dương.

- Biết được những tin tức này cũng đủ rồi.

Ly Nguyệt xoay người, cầm lấy bản ghi chép khẩu cung trong tay cảnh ngục.

- Ta đi gặp thành chủ đại nhân.

Cô bước nhanh rời khỏi phòng thẩm vấn.

- Có cần thẩm vấn hắn nữa không?

A Đát Trúc nhìn về phía Hoà Phong vẫn đang bị vây trong trạng thái tinh thần hoảng hốt. Ngôn Băng gật đầu, nghiêm túc nói:

- Cứ làm đi, đừng giết chết hắn là được.

- Hiểu rồi, cứ giao cho ta.

A Đát Trúc có chút đăm chiêu gật đầu.

- Nếu tra được tin tức gì hữu dụng, trước tiên hãy liên hệ với khu Trung Ương nhé.

Ngôn Băng dặn dò một tiếng, sau đó cũng xoay người rời khỏi.

- Ta biết rồi.

A Đát Trúc nâng tay lên rồi chào theo nghi thức quân đội.

Cô xoay người nhìn về phía Hoà Phong, đôi mắt thuần một màu trắng vẫn bình tĩnh không gợn sóng, dường như cô đang tập trung tinh thần.

Thân thể Hoà Phong run lên vài cái. Ý thức của hắn vừa hoàn toàn thanh tỉnh, bây giờ lại phát hiện đầu óc mình trở nên không còn sáng suốt nữa.

Ngay sau đó, hắn lại bị A Đát Trúc khống chế tinh thần, lặp lại những vấn đề mới hỏi. Đôi lúc, ở cùng một vấn đề nhưng trong một trạng thái tinh thần khác nhau, có thể thu được những câu trả lời không đồng nhất, để tránh xảy ra loại tình huống này, cần phải hỏi đi hỏi lại vài lần.

Bên kia, Ly Nguyệt cùng Ngôn Băng đã lên xe ngựa, đi về hướng Trung Ương. Trong xe, Ngôn Băng cùng Ly Nguyệt giữ im lặng thật lâu.

- Đừng nói chuyện này cho Diêu Nhi, chờ đến khi điều tra rõ ràng lại nói với cô bé sau.

Cảm xúc của Ly Nguyệt hơi xuống thấp, cô lặng lẽ nói. Ngôn Băng cũng phun ra một tiếng thở dài nói:

- Chờ đại nhân đưa ra quyết định.

- Linh Khí Hoá Cơ Thể Người, thực nghiệm chó chết!

Cô nghiến răng, thấp giọng giận dữ mắng.

- Thành Tương Lai cũng phái người tới tham gia hội nghị Thánh Địa, đến lúc đó có thể hỏi bọn họ một chút. Không biết mẹ của Diêu Nhi có còn sống hay không?

Đôi mắt Ly Nguyệt lóe lên ánh sáng lạnh.

Ngôn Băng gật đầu nói:

- Ta sẽ đi xin đại nhân, hy vọng hắn có thể làm chủ.

Ly Nguyệt xẹt qua một tia sáng trong mắt, có lẽ Mục Lương sẽ đồng ý?

- Thời gian không còn nhiều lắm. Chúng ta phải bắt được con chuột lẻn vào Nội thành trước khi hội nghị Thánh Địa bắt đầu!

Ngôn Băng thở sâu, cô đưa tay tháo mũ giáp trên đầu xuống.

- Xem Mục Lương sắp xếp như thế nào rồi tính.

Ly Nguyệt nâng tay lên ấn vào huyệt Thái Dương.

Cô nghiêng đầu hỏi:

- Tay ngươi sao rồi?

- Đã tốt rồi.

Ngôn Băng nói xong bắt đầu cử động cánh tay, cô đã không còn đau đớn nữa.

- Loại trình độ thương tổn này, nếu là trước kia, ít nhất cần nửa năm mới khỏi được.

Ngôn Băng cảm khái nói.

Cô nhớ tới cuộc sống ở thành Thánh Dương, khi tham gia huấn luyện, gãy xương là chuyện bình thường, nhưng chỉ có thể dựa vào bí dược chữa thương giá rẻ, miễn cưỡng duy trì thương thế không chuyển biến xấu đi.

- Hãy nhìn về phía trước, những chuyện đó đã qua lâu rồi.

Ly Nguyệt đưa tay mình giữ chặt tay của Ngôn Băng.

- Phi Thi đã chết.

Ngôn Băng trầm tĩnh lại.

Hai người lại lần thứ hai rơi vào im lặng, mãi cho đến khi xe ngựa đi tới Trung Ương.

Ly Nguyệt từ từ bước xuống xe, sau đó bước nhanh về phía thang vận chuyển.

Đạp đạp đạp......

Hai người vội vã đi vào cung điện, xuyên qua sảnh chính đi về hướng thư phòng, trên đường gặp cô hầu gái nhỏ.

- Đội trưởng Ly Nguyệt, đội trưởng Ngôn Băng, thành chủ đại nhân không ở trong cung điện.

Vệ Ấu Lan dịu dàng nói.

- Hắn đi đâu rồi?

Ly Nguyệt vội vàng hỏi.

- Đại nhân ra ngoại thành, hình như ngài ấy muốn xây dựng nhà máy xử lý nước thải.

Vệ Ấu Lan lanh lảnh nói.

……….

Khu vực Ngoại thành, thành Huyền Vũ.

Mục Lương bay lơ lửng trên không trung cách mặt đất năm mươi mét, nhìn xuống khu vực dưới chân. Anh đang lựa chọn vị trí thích hợp để xây dựng nhà máy xử lý nước bẩn.

Nước bẩn tuôn ra ào ào từ bên trong thành dọc theo đường ống lưu ly, chảy xuôi lên trên mặt đất ở Ngoại thành.

- Ở đây đi.

Mục Lương hạ giọng lầm bầm.

Anh đáp xuống từ trên trời, đáp trên mặt đất bên ngoài đường ống lưu ly ngàn mét mặt đất.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, bùn đất dưới chân chậm rãi chìm xuống, đây là đang làm nền móng vững chắc.

Khu vực chìm xuống hiện ra hình chữ nhật, chiều dài hai ngàn mét, độ rộng năm trăm mét, sâu hai mươi mét.

Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ, lưu ly từ dưới chân tràn ra ngoài, bao lấy mặt ngoài hố sâu hình chữ nhật, phòng ngừa chuyện thấm nước.

Đồng thời lưu ly chia đều hố sâu hình chữ nhật thành bốn bộ phận, từ trên nhìn xuống, trở thành bốn hố sâu hình vuông.

Đây là ao nước bẩn của nhà máy xử lý, cũng gọi là ao lọc, là kết quả sau lần cải tiến của anh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận