Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1206: Khôi Giáp U Linh Bản Thứ Ba



Thuỷ triều hư quỷ sắp buông xuống, Mục Lương muốn cho mấy người Ly Nguyệt nhiều năng lực tự bảo vệ mình một chút.

Anh dùng vảy của Kỳ Nhông Chín Màu, tạo ra khôi giáp U Linh bản mới.

Khôi giáp U Linh trên người mấy cô Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na, được tạo ra từ vảy của Kỳ Nhông cấp bảy.

Sức chống đỡ của tài liệu hung thú cấp bảy dĩ nhiên không thể so sánh với cấp chín.

- Thành chủ đại nhân, cần hỗ trợ không?

Ba Phù dịu ngoan hỏi.

- Không cần.

Mục Lương vẫn không ngẩng đầu lên và nói. Anh đang bận xử lý lân giáp Kỳ Nhông Chín Màu.

Vảy của Kỳ Nhông Chín Màu quá cứng rắn, phải cắt dọc theo đường vân, mới có thể lắp ráp thành khôi giáp.

Ba Phù ngoan ngoãn lui ra ngoài.

Mục Lương đã có kinh nghiệm chế tác ra hai bản khôi giáp U Linh trước, cho nên động tác trên tay cũng không chậm.

Hiện giờ, khôi giáp U Linh chia làm ba bản, bản thứ nhất là khôi giáp U Linh do anh chế tạo lần đầu tiên, khi đó anh vừa mới tiếp xúc với chế tác linh khí.

Hiện giờ, đội viên bộ đội U Linh đang sử dụng khôi giáp U Linh bản thứ nhất.

Còn bản thứ hai, chính là bộ mấy người Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na, Ngôn Băng, Ny Cát Sa đang mặc, chúng được tạo thành từ tài liệu cấp bảy.

Mà bản thứ ba, rất nhanh sẽ được sinh ra trong tay Mục Lương.

- Chỗ các đốt ngón tay phải linh hoạt hơn mới được......

Anh nhẹ giọng thì thầm. Anh dùng cát được đun nóng ở nhiệt độ cực cao cắt từng mảnh vảy chín màu sắc rực rỡ.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Năm giờ sau, Mục Lương đã xử lý xong tất cả bộ phận lắp ráp của khôi giáp, lại dùng tơ nhện gắn chúng nó lại thành một thể hoàn chỉnh.

- Xong rồi!

Đôi mắt màu đen của anh lóe sáng. Khi nhìn thấy đường cong mềm mại của khôi giáp U Linh đời thứ ba, anh cảm thấy rất hài lòng.

Nếu đem ra so sánh với đời thứ hai, đường cong trên khôi giáp U Linh đời thứ ba càng trở nên mềm mại hơn. Mục Lương cầm lên mảnh che tay của khôi giáp, lực đạo trên tay từ từ gia tăng.

Anh đang thí nghiệm lực phòng ngự của khôi giáp, tuy phương pháp này hơi đơn giản lại thô bạo, nhưng cũng là phương pháp có tác dụng nhất. Sau khi cảm nhận được khôi giáp đã tới cực hạn, Mục Lương mới buông lỏng tay.

- Tốt lắm, mạnh hơn gấp mười lần so với khôi giáp U Linh thế hệ trước.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, anh cảm thấy cực kỳ vừa lòng.

Lực phòng ngự của khôi giáp U Linh đời thứ ba coi như tăng lên về chất, linh khí cao cấp loại hình phòng ngự không có cách nào so sánh được với nó.

Anh cởi áo khoác ngoài, mặc khôi giáp U Linh lên trên người, bắt đầu thí nghiệm những tính năng khác.

Nửa giờ sau, sau khi trải qua thí nghiệm, sau khi anh mặc vào khôi giáp U Linh thì tốc độ, lực lượng đều được tăng lên, mà những thuộc tính này gấp trên năm lần so với hai bản khôi giáp trước.

- Cũng không tệ lắm.

Mục Lương vừa lòng cởi khôi giáp ra, anh lại chuẩn bị tiếp tục chế tác khôi giáp mới.

Già Lạc đang bận rộn cải tiến cấu trúc của phi thuyền vận chuyển mới, còn phải dạy hai chị em Lê Nhã, cho nên cô không rảnh để giúp đỡ anh tạo ra khôi giáp U Linh.

Vì vậy, Mục Lương chỉ có thể tự mình hoàn thành tất cả.

- Đại nhân, ngài có cần ăn một chút gì không?

Cửa phòng làm việc bị gõ vang, âm thanh của Ba Phù vang lên.

Mục Lương nghe vậy thì nhìn về phía đồng hồ báo thức lắc lư trên tường, hiện tại đã là sáu giờ tối.

- Không cần, ta vẫn chưa đói bụng.

Anh thuận miệng lên tiếng, sau đó lại tiếp tục chế tác khôi giáp. Sau khi có kinh nghiệm chế tác, việc tạo ra khôi giáp bản thứ ba đã trở nên đơn giản, nhanh chóng hơn nhiều.

Trong lúc không chú ý tới, rất nhanh đã trôi qua một đêm, Mục Lương cũng đem lắp ráp xong khôi giáp U Linh vừa cải tiến, rồi đặt chúng lên giá.

Aha…

Anh xoay eo, đuôi mắt nhìn về phía đồng hồ báo thức lắc lư, đã là tám giờ buổi sáng ngày hôm sau.

- Còn thiếu một bộ nữa, chờ buổi tối lại tiếp tục làm.

Anh thở dài một hơi.

Lúc này, anh đã giúp bốn người Ly Nguyệt, Ngôn Băng, Ngải Lỵ Na, Ny Cát Sa đổi mới khôi giáp. Buổi tối nay, anh sẽ tiếp tục nghiên cứu vũ khí mới, còn ban ngày phải xử lý công vụ của thành Huyền Vũ.

- Ưm…

Mục Lương nhớ tới cô gái Ma Cà Rồng, có nên chế tạo cho ấy một kiện linh khí hay không?

Dù sao Nguyệt Phi Nhan đã có khôi giáp Chu Tước, mà đội trưởng thứ hai Không Quân như cô gái Ma Cà Rồng lại chẳng có món nào.

- Có rảnh thì nên nghiên cứu một chút linh khí thích hợp cho cô ấy.

Mục Lương ghi nhớ chuyện này trong lòng, rồi đứng dậy rời khỏi thư phòng đi tới phòng ăn, thì thấy các tiểu hầu gái đang dọn dẹp vệ sinh, trên mặt bàn còn lại một đống bát đũa không.

- Chào buổi sáng, thành chủ đại nhân.

Vệ Ấu Lan dịu ngoan mở lời.

Tiểu Mật ôn nhu nói:

- Đại nhân, ngài muốn ăn cái gì cứ nói với ta, ta lập tức đi làm.

Hiện tại đã hơn tám giờ, thời gian dùng bữa sáng của cung điện đã trôi qua, đám người Nguyệt Thấm Lan đã n ăn no, chạy đi làm việc cả rồi.

- Cho ta chén mì chua cay đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng.

Tiểu Mật dịu ngoan gật đầu. Cô bé buông khăn lau xuống, đi tới phòng bếp. Hơn mười phút sau, cô bé bưng tới một chén mì chua cay cực kỳ phong phú.

Một bát to cỡ đầu người, bên trong đựng đầy đồ ăn, có thịt lát mỏng, ba loại rau xanh, hai cái trứng chiên, trứng Gà Ba Màu hấp.

- Đại nhân, chỗ này có đủ không?

Tiểu Mật trong trẻo hỏi.

- Đủ rồi, ngươi đi làm việc đi.

Mục Lương ngửi thấy vị chua, không tự được mà nuốt một ngụm nước miếng. Anh cầm lấy chiếc đũa, bắt đầu há miệng to ăn mì.

Vân Hân đi vào phòng ăn, cung kính nói:

- Đại nhân, đại nhân Nguyệt Lan phái người mang đồ tới, nói là ngày hôm qua bộ nông nghiệp phát hiện loại cây xanh mới ở Ngoại thành.

- Cây xanh mới?

Động tác gắp mì của Mục Lương ngừng lại một chút, anh cắn sợi mì rồi ngẩng đầu lên.

Nhìn mì chua cay trong bát mới ăn được mấy đũa, anh nâng cằm lên chuẩn bị nói gì đó, lại bị cô hầu gái nhỏ mở miệng trước. Tiểu Mật quen thuộc nói:

- Thành chủ đại nhân đang ăn bữa sáng, để cho hắn chờ ở bên ngoài một lát.

Vân Hân liếc mắt nhìn Mục Lương một cái, hiểu ý xoay người đi trả lời.

Mục Lương cười cười, anh lại cúi đầu tiếp tục chuyên tâm ăn mì, trong lòng đang bắt đầu suy nghĩ về cây xanh mới. Nhất định loại cây xanh mới này có gì đó đặc biệt, nếu không Nguyệt Thấm Lan sẽ không phái người đưa tới vào sáng sớm như thế này.

Hơn mười phút sau, anh đã ăn xong mì chua cay, rồi đứng dậy đi ra bên ngoài cung điện.

Bên ngoài cung điện, trong lòng nhân viên công tác bộ Nông Nghiệp đang ôm một chậu gốm, im lặng đứng ở cửa cung điện.

Nhân viên công tác cúi đầu nhìn chậu gốm. Bên trong chậu gốm có gốc thực vật màu váng, có rất nhiều bông.

- Có lẽ là một loại thực vật mới...!

Nhân viên công tác nhỏ giọng nói thầm một câu. Cô có chút khẩn trương, cô sắp được nhìn thấy thành chủ đại nhân, cho nên trong lòng cực kỳ kích động.

Đạp đạp đạp…

Tiếng bước chân truyền đến, nữ nhân viên ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa lớn của cung điện. Sau khi nhìn thấy Mục Lương, cô vội vàng cúi đầu. Thân thể nữ nhân viên hơi run rẩy, cô cúi người cung kính hành lễ:

- Chào thành chủ đại nhân!

Bạn cần đăng nhập để bình luận