Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2309: Trở Về.

- Đá Chịu Nhiệt có thể bán ra giá cao.

Thống Lĩnh Đầu Trâu hưng phấn nói.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, ra lệnh:

- Nhớ kỹ vị trí này, ngày mai phái người tới trú đóng và khai thác.

- Vâng!

Huyền Điểu vội vã đáp ứng.

Mục Lương đang định nói gì thêm thì chợt khựng lại, nhắm mắt lại.

- Bệ hạ?

Huyền Điểu nghi ngờ lên tiếng.

- Suỵt!

Ly Nguyệt vội vã lên tiếng ngăn lại.

Huyền Điểu im lặng, nghi ngờ nhìn Mục Lương bất chợt nhắm mắt lại.

Ngải Lỵ Na nhỏ giọng hỏi:

- Chẳng lẽ là căn cứ trung chuyển đã xảy ra chuyện sao?

- Ngươi đoán đúng rồi.

Mục Lương mở mắt ra đáp.

Mễ Á vội vã quan tâm hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương bình thản trả lời:

- Hư Quỷ cấp Thánh giai công kích thành Phi Điểu, Hạ Khoa Phu chết tại chỗ.

- Cái gì, Hạ Khoa Phu chết rồi?

Ngải Lỵ Na kinh ngạc nói, đôi mắt trợn tròn.

- Tại sao lại như vậy chứ...?!

Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhìn nhau, không khỏi nghĩ đến Hạ Lạc, nếu như cô ấy biết được tin này...

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nhưng hắn đã được Mộc Phân Thân cứu sống rồi.

- A, có phải là hắn dùng Nước Suối Sinh Mệnh không?

Ly Nguyệt phục hồi tinh thần lại.

- Ừm, đáp đúng rồi.

Anh cười một tiếng.

Ngải Lỵ Na hỏi tới:

- Vậy còn con Hư Quỷ Thánh giai kia thì sao?

Mục Lương bình thản trả lời:

- Trọng thương bỏ chạy, phân thân của ta đang tìm kiếm tung tích của nó.

Ly Nguyệt nói với giọng điệu ngưng trọng:

- Hư Quỷ cấp Thánh… Tuyệt đối không thể để nó chạy thoát, nếu không sau này sẽ nảy sinh rất nhiều phiền phức.

Mục Lương gật đầu ôn hòa nói:

- Ừm, Mộc Phân Thân đã lập tức đuổi theo rồi, nó bị trọng thương chắc chạy không xa.

Ngải Lỵ Na thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói:

- Vậy là tốt rồi, nếu không thì những tòa thành và bộ lạc khác phải gặp tai ương.

Mục Lương nói:

- Con Hư Quỷ kia chỉ có thể trốn ở trong Rừng Vạn Khô, không thể đi tới những nơi quá xa, chừng vài ngày nữa sẽ tìm được nó.

- Hy vọng là vậy đi.

Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi mắt hồng nhạt.

- Đã có Mộc Phân Thân ở đó rồi, yên tâm đi.

Anh cười nhạt một tiếng.

- Ừ ừ.

Ly Nguyệt và những người khác gật đầu đáp.

Huyền Điểu và Thống Lĩnh Đầu Trâu liếc nhau, trong lòng khiếp sợ tột đỉnh.

- Được rồi, trước mắt thì nên rào nơi này lại đã.

Mục Lương nhìn mạch khoáng trước mặt, dùng ý niệm khống chế đất đá xung quanh tách ra hai bên rồi vây quanh mạch khoáng Đá Chịu Nhiệt.

- Ầm ầm ~~~

Từ xa nhìn lại giống như vùng đất bằng phẳng đột ngột có thêm một dãy núi.

Anh suy nghĩ một chút rồi xây dựng bức tường lưu ly ở khu vực nhô lên, bao phủ hoàn toàn mạch khoáng Đá Chịu Nhiệt.

Thống Lĩnh Đầu Trâu nhìn chăm chú vào bức tường lưu ly, miệng không tài nào khép lại được.

- Thật là lợi hại...

Hắn thán phục một tiếng.

Mục Lương thả tay xuống, bình tĩnh nói:

- Được rồi, chờ khi nào các Kỵ Sĩ người thú qua đây rồi lại phái người tới trú đóng.

- Vâng.

Huyền Điểu cung kính gật đầu.

- Nếu không còn chuyện gì khác thì trở về thôi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng

Ly Nguyệt dịu dàng đáp lại.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, thi triển Không Gian Thiểm Thước, đoàn người lập tức biến mất tại chỗ.

Trước khi trời tối thì mọi người trở lại vương thành.

Lúc này, các người thú làm việc ở nhà xưởng vẫn chưa tan tầm, trong vương thành có chút an tĩnh.

Vương thành của vương quốc Người Thú đã được Mục Lương cải tạo lại, toàn bộ tường thành bị dỡ bỏ và xây mới, dùng tài liệu là lưu ly kết hợp với đá xanh, độ cứng cáp cao hơn gấp mấy lần tường thành cũ.

Độ cao của tường thành từ mười mét tăng lên hơn hai mươi mét, độ dày càng là từ bốn mét gia tăng tới mười mét, đồng thời Mục Lương còn tăng lớn diện tích của vương thành bằng với diện tích bóng cây của Trà Thụ Sinh Mệnh cấp 11.

- Các ngươi đi làm việc đi.

Mục Lương nhìn về phía Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ, mức độ sinh trưởng của nó đã gần đến hồi kết thúc.

- Vâng.

Huyền Điểu và Thống Lĩnh Đầu Trâu cung kính hành lễ rồi xoay người rời đi.

Mục Lương ngẩng đầu nhìn Trà Thụ Sinh Mệnh cấp 11 khổng lồ, hôm nay anh sẽ xây dựng bức tường lưu ly mới, cần thiết bao bọc toàn bộ Trà Thụ Sinh Mệnh.

Anh bay tới bên dưới tán cây, vươn tay nắm vào trong hư không, lưu ly từ rễ cây trên mặt đất nhanh chóng lan tràn dọc theo thân cây, dần dần bao trùm toàn bộ Trà Thụ Sinh Mệnh.

Nếu nhìn từ mặt đất thì giống như là lưu ly hoàn toàn bọc lại Trà Thụ Sinh Mệnh, nhưng trên thực tế thì giữa bức tường lưu ly và Trà Thụ Sinh Mệnh vẫn còn lưu lại một khe hở mười mấy mét.

- Vù vù vù ~~~

Khi Mục Lương hoàn thành việc bao bọc Trà Thụ Sinh Mệnh thì đã là rạng sáng hôm sau.

Anh nhìn Quả Sinh Mệnh và quả Tinh Thần đong đưa trong cành lá, sau khi chúng nó chín thì sẽ được các chuyên gia hái xuống, tập trung chở về vương quốc Huyền Vũ.

Vương quốc Người Thú là vương quốc phụ thuộc của vương quốc Huyền Vũ, ở giữa hai bên còn ngăn cách rất nhiều nhân tố không ổn định, cần chậm rãi phát triển.

Bức tường lưu ly che phủ vương thành còn có để lại một vài lỗ thông hơi, chuyên dùng để tinh lọc không khí.

Khi Mục Lương trở về mặt đất thì Ly Nguyệt và những người khác vẫn còn đang chờ đợi, Huyền Điểu và Thống Lĩnh Đầu Trâu đã rời đi trước, trong vương quốc mới xây rất nhiều nhà xưởng, cần bọn hắn đi quản lý.

Ly Nguyệt dịu dàng nói:

- Mục Lương, ta đã phân phó hầu gái chuẩn bị bữa sáng rồi, ăn một chút rồi lại làm việc.

- Tốt.

Mục Lương gật đầu đáp, nhìn về phía những người khác, ôn hòa hỏi:

- Các ngươi không đi nghỉ ngơi à?

- Có chứ, ngươi không thấy chúng ta đang đánh địa chủ sao?

Ngải Lỵ Na cười nói.

Mục Lương cười một tiếng, không có vạch trần các cô.

- Tiểu Nặc đâu rồi?

Anh thuận miệng hỏi.

- Ngày hôm qua cô ấy dạy hát cho các đứa bé người thú, hiện tại chắc là còn đang ngủ.

Mễ Á giải thích.

Sau khi nghe cô gái tai thỏ ca hát, các đứa bé người thú đều cực kỳ thích cô.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, ôn hòa nói:

- Cô ấy thật sự rất thích ca hát.

- Đúng vậy.

Đáy mắt của Mễ Á lộ ra ý cười.

……..

Khu vực Trung Ương, vương quốc Huyền Vũ.

Bên trong cung điện, Nguyệt Thấm Lan và những người khác đang thưởng thức bữa sáng.

- Ngao ô ~~~

Nguyệt Phi Nhan đặt chén ăn cơm xuống bàn ăn, hài lòng ợ một cái, kéo qua một tờ giấy lau miệng, nhìn về phía mẹ mình, thanh thúy hỏi:

- Không biết bây giờ nhóm của Mục Lương đã xuất phát chưa?

Nguyệt Thấm Lan buông chén đũa xuống, ưu nhã nói:

- Bảy giờ sáng nay đã xuất phát rồi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- Nếu vậy thì ba ngày sau mới trở lại đây.

Nếu xuất phát từ vương thành vương quốc Người Thú, dùng không gian Truyền Tống Trận thì cũng phải mất ba ngày mới có thể trở về vương quốc Huyền Vũ.

- Đúng vậy, phải bay liên tục ba ngày.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói:

- Như vậy đã kịp đại hội thể dục thể thao rồi, đại hội còn năm ngày nữa mới bắt đầu mà.

Vòng thi tuyển đại hội thể dục thể thao đã kết thúc vào mười ngày trước, vòng thi đấu chính thức sẽ bắt đầu sau năm ngày.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan cong lên, dịu dàng nói:

- Thời gian dự tính rất vừa vặn.

Hi Bối Kỳ tò mò hỏi:

- Lần này thi đấu chính thức cũng là do Tiểu Lan phụ trách sao?

- Đúng vậy, Tiểu Lan có thực lực này, vừa vặn để cô bé rèn luyện một chút, như vậy ta cũng có thể thả lỏng được vài ngày.

Nguyệt Thấm Lan ôn hòa nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận