Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2715: Phương Thức Vào Thành Đặc Biệt

Đức Lạt Cơ trừng mắt đối phương một cái, nói:

- Vậy ngươi nghĩ biện pháp đi.

- ....

Thiết Lôi Nhĩ co giật khóe miệng, tại sao lại là hắn chứ?

Hắn nhỏ giọng nói:

- Đức Lạt Cơ, lần trước là ta nghĩ biện pháp, sau đó chúng ta chỉ có thể trốn ở chỗ này, ngươi xác định còn muốn ta nghĩ biện pháp sao?

- .... Ngươi câm miệng.

Đức Lạt Cơ đen mặt nói.

- Ồ.

Thiết Lôi Nhĩ được như nguyện nên thành thật im lặng.

Đức Lạt Cơ quay đầu nhìn về phía người còn lại, ánh mắt mang theo ý không cho từ chối.

Mã Cách Phu bó tay toàn tập, cuối cùng vẫn là bắt hắn bày mưu tính kế?

Hắn trầm giọng nói:

- Để ta suy nghĩ một chút...

Trong lòng Mã Cách Phu oán thầm, một biện pháp ngụy trang thân phận cũng không nghĩ ra được, làm thế nào mà Đức Lạt Cơ có thể trở thành Hầu Giả ngũ phẩm được chứ?

- Mau lên, đừng lãng phí thời gian nữa!

Đức Lạt Cơ lạnh lùng thúc giục.

- Vâng.

Mã Cách Phu âm thầm bĩu môi, bắt đầu tìm cách ngụy trang thân phận.

Thiết Lôi Nhĩ không khỏi hỏi:

- Cho hỏi, chúng ta vào thành để làm gì thế?

Đức Lạt Cơ tức giận nói:

- Đương nhiên là đi bắt mục tiêu khác rồi.

- Ồ ồ, suýt nữa thì ta quên mất.

Thiết Lôi Nhĩ cười gượng hai tiếng.

Tuyết Diệp chạy rồi, bọn họ không cách nào bàn giao với Phụng Giả nên chỉ có thể nghĩ biện pháp lại bắt một tên Ma Cà Rồng khác.

Căn cứ vào manh mối mà bọn họ điều tra, ở Vệ Thành Số Tám còn có bốn gã Ma Cà Rồng khác, hơn nữa đều là Ma Cà Rồng thuần chủng, mà bọn hắn cũng người của gia tộc Dạ Nguyệt.

Đức Lạt Cơ nghiêm túc nói:

- Lần này bắt được mục tiêu thì lập tức đánh ngất xỉu, sau đó nghĩ biện pháp chở ra ngoài, không thể xảy ra chuyện giống như lần trước được.

- Chúng ta vào thành trước đã rồi nói sau.

Mã Cách Phu nhỏ giọng nói.

Đức Lạt Cơ trừng mắt hắn một cái, khiển trách:

- Vậy ngươi còn không mau nghĩ ra biện pháp đi?

- Ta đang suy nghĩ đây.

Khóe mắt của Mã Cách Phu co giật, trong lòng càng thêm xác định bản thân phải trở nên mạnh mẽ, địa vị phải cao hơn Đức Lạt Cơ mới được.

- Hay là chúng ta đào địa đạo vào thành, hai người thấy có được không?

Thiết Lôi Nhĩ đề nghị.

- Không cần nói ra loại biện pháp không thiết thực như vậy nữa.

Đức Lạt Cơ nhức đầu nói.

- Ồ.

Thiết Lôi Nhĩ thức thời im lặng.

Mã Cách Phu nghe vậy đôi mắt lập tức sáng ngời, nhỏ giọng nói:

- Ta cảm thấy ý này không tệ, có thể thay đổi một chút, chúng ta có thể lẻn vào thành bằng đường thủy.

- Ý ngươi là cống thoát nước?

Đức Lạt Cơ co giật khóe miệng.

- Ừm.

Mã Cách Phu vội vàng gật đầu.

- ....

Sắc mặt của Đức Lạt Cơ âm trầm.

Mã Cách Phu nhỏ giọng nói:

- Đây là biện pháp an toàn nhất, còn không cần phải ngụy trang.

Bên trong Vệ Thành có hệ thống thoát nước, trên đường còn có miệng cống, bình thường sẽ bị đậy lại.

Khi vừa tới Vệ Thành hắn đã từng tò mò những nắp cống nằm trên đường đi, sau khi hỏi thăm dân bản địa mới biết được chúng nó dùng là để thoát nước mưa và nước thải.

Đức Lạt Cơ nghiến răng nghiến lợi:

- Đây chính là biện pháp mà ngươi nghĩ ra?

Mã Cách Phu bất đắc dĩ nói:

- Chỉ có biện pháp này thôi, chúng ta đâu thể leo tường thành hoặc là bay vào chứ.

Đức Lạt Cơ tức giận nói:

- Nếu ta biết bay thì còn cần ngươi suy nghĩ biện pháp à?

- Suỵt, nhỏ giọng một chút, đừng để bị phát hiện.

Thiết Lôi Nhĩ vội vã lên tiếng nhắc nhở.

- ....

Mã Cách Phu im lặng.

Ba người trầm mặc một hồi, Đức Lạt Cơ đen mặt nghĩ ngợi, lẻn vào Vệ Thành bằng ống thoát nước có lẽ thật là biện pháp tối ưu nhất ở thời điểm hiện tại.

Khi nào bắt được mục tiêu mới thì bọn họ lại rời đi Vệ Thành Số Tám bằng ống thoát nước một lần nữa, mọi chuyện đều có thể làm đến mức thần không biết quỷ không hay, vương quốc Huyền Vũ đâu thể phái người kiểm tra từng miệng cống được.

- Vậy chờ trời tối lại hành động.

Đức Lạt Cơ thở dài, giống như đã hạ quyết tâm cái gì đó.

- Tốt.

Thiết Lôi Nhĩ và Mã Cách Phu nghe vậy mới thở ra một hơi.

- Rột rột ~~~

Sắc mặt của Đức Lạt Cơ có chút khó coi, bụng lại bắt đầu biểu tình rồi.

Khi bọn họ thoát đi Vệ Thành Số Chín không mang theo thức ăn, rất nhiều thứ đều bỏ lại trên xe thú.

Ba người trốn đông trốn tây, cuối cùng mới đi tới bên ngoài Vệ Thành Số Tám, trên đường dựa vào việc hái trộm trái cây và đào khoai lang ăn đỡ đói.

Đức Lạt Cơ trầm giọng nói:

- Tìm xem gần đây có gì để ăn hay không, không thể đói bụng hành động được.

Hắn sợ tiến vào cống thoát nước sẽ không muốn ăn uống gì nữa, tốt nhất là ăn ngay bây giờ.

- Ta đi ra ngoài ngoài nhìn xem.

Mã Cách Phu đứng dậy.

Vùng rừng rậm nơi bọn họ đang ẩn nấp không có cây ăn quả, càng không có khoai lang hay các loại rau xanh khác.

- Rột rột ~~~

Bụng của Thiết Lôi Nhĩ kêu lên, ngay sau đó bụng của Đức Lạt Cơ lại kêu một tiếng.

- Bảo bụng của ngươi yên tĩnh một chút đi!

Đức Lạt Cơ tức giận nói.

- .... Ta đi tìm thức ăn.

Thiết Lôi Nhĩ vạch đen đầy đầu, đứng dậy đi ra ngoài rừng rậm.

Nửa giờ sau, hai người trở lại chỗ cũ, trong lòng ôm rất nhiều cà chua hái trộm từ Đồng Ruộng bên ngoài Vệ Thành Số Tám.

Mã Cách Phu ngồi xuống, buông cà chua xuống đất rồi nói:

- Chỉ có cái này thôi.

- Có còn hơn không, ăn đi.

Đức Lạt Cơ bĩu môi, cầm lấy cà chua cắn một miếng.

- Oa ô ~~~

- Còn ăn rất ngon.

Đôi mắt của Thiết Lôi Nhĩ sáng lên, cắn hai, ba miếng đã xử lý xong một quả cà chua.

Đức Lạt Cơ nói với giọng khàn khàn:

- Ăn cái này sao có thể chắc bụng được, vẫn là tối nay vào thành tìm thức ăn đi.

- Ừ ừ.

Mã Cách Phu vừa ăn cà chua vừa gật đầu.

Thời gian trôi qua, sắc trời dần tối xuống.

Ba người Bất Hủ Chúng vẫn không hành động mạo hiểm, bọn họ đợi đến lúc đêm khuya vắng người mới đi ra khỏi rừng rậm, lén lút tiến về phía tường thành Vệ Thành Số Tám.

- Đi tìm cống thoát nước trước.

Đức Lạt Cơ nghiêm mặt ra lệnh.

- Vâng.

Mã Cách Phu và Thiết Lôi Nhĩ thấp giọng đáp lại.

Ba người đi tới bên dưới thành tường, tản ra tìm kiếm lối vào ống nước.

Nửa giờ sau ba người lại tập hợp lần nữa, đã tìm được miệng cống thoát nước của Vệ Thành Số Tám.

Mã Cách Phu trầm giọng nói:

- Nó nằm ở Nhà Máy Xử Lý Nước Thải.

Cống thoát nước Vệ Thành Số Tám kết nối với Nhà Máy Xử Lý Nước Thải, nước bẩn mỗi ngày đều sẽ chảy vào nhà máy, sau khi xử lý qua mới có thể chảy vào sông Huyền Vũ một lần nữa.

- Đi thôi, đừng lãng phí thời gian.

Đức Lạt Cơ cất bước đi về phía trước.

Thiết Lôi Nhĩ và Mã Cách Phu liếc nhau, vội vã cất bước đuổi theo, cả ba vừa đi vừa né tránh nhân viên trong Nhà Máy Xử Lý Nước Thải, tìm được miệng cống thoát nước.

- Ào ào ~~~

Nước dơ không ngừng chảy ra từ trong đường ống lưu ly, tỏa ra mùi hôi gay mũi.

- Ực ~~~

Mã Cách Phu lo sợ nuốt nước miếng, mùi nước thải thật sự là một lời khó nói hết.

- Ngươi vào trước đi.

Đức Lạt Cơ đạp Mã Cách Phu một cước.

Mã Cách Phu bất đắc dĩ chỉ có thể chui vào cống thoát nước.

Thiết Lôi Nhĩ và Đức Lạt Cơ nhanh chóng theo sát phía sau.
Bạn cần đăng nhập để bình luận