Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1032: Ngươi Lại Nói Dối!

- Được, cám ơn.

Hải Tây Địch cám ơn rối rít.

Mễ Á nhìn Hải Tây Địch vài lần rồi mới xoay người rời đi, trở về Viện Mồ Côi.

- Phù.....

Hải Tây Địch thở phào một hơi, đứng dậy nhìn cô gái tai mèo biến mất ở góc đường.

- Lại có người khác xen vào.

Cô ta bĩu môi, cất bước trở về.

Cô ta muốn về nhà để suy nghĩ biện pháp đánh cắp thông tin hữu ích, nếu không thì sẽ bị tổ chức cưỡng chế ra lệnh quay về.

Hải Tây Địch tạm thời không muốn rời đi thành Huyền Vũ, cuộc sống ở nơi này thật sự quá tốt, thích hợp để ở lâu dài và an hưởng quãng đời còn lại.

Đặc biệt là khi Hội Nghị Thánh Địa sẽ được tổ chức tại thành Huyền Vũ, thuỷ triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ sắp kéo tới, nơi đây chính là nơi an toàn nhất trên thế giới.

………….

Thành Bắc Hải, trên đường lớn.

Bàn tay nhỏ nhắn của Diêu Nhi nắm bàn tay già nua của Vạn Bái, cô bé cắn môi dưới ngắm nhìn xung quanh, không bỏ qua bất kỳ khuôn mặt một người phụ nữ nào.

- Đã ba ngày rồi mà vẫn không tìm được.

Vạn Bái lộ vẻ mặt chán nản, con gái thật sự tới thành Bắc Hải sao?

- Có khi nào mẹ không tới đây?

Trong mắt của Diêu Nhi lộ ra một tia thất lạc, đầu nhỏ gục xuống.

- Bốn năm không gặp, ta cũng không biết mẹ ngươi có tới hay không?

Nếp nhăn nơi khóe mắt Vạn Bái càng nhiều.

- Nếu như mẹ ngươi còn ở thành Bắc Hải thì có lẽ sẽ tìm được.

Ngôn Băng nói khẽ.

- Thế nhưng chúng ta đã tìm ba ngày rồi...

Đôi mắt xanh biếc của Diêu Nhi có chút phiếm hồng.

Ngôn Băng khích lệ:

- Thành Bắc Hải rất lớn, chúng ta vẫn chưa đi hết, đừng từ bỏ.

- Ừ, ta sẽ tiếp tục tìm kiếm.

Diêu Nhi gật đầu lia lịa.

- Ngôn Băng các hạ, xin lỗi đã làm phiền ngươi.

Vạn Bái ngượng ngùng nói.

- Không sao.

Ngôn Băng sao cũng được mà lắc đầu.

Cô đã được Mục Lương đặc biệt phê chuẩn, trong lúc tìm kiếm mẹ của tiểu hầu gái thì sẽ phụ trách bảo hộ an toàn cho Vạn Bái và Diêu Nhi.

Ánh mắt của Ngôn Băng lóe lên ánh sáng, nói:

- Chúng ta đi tìm thương nhân tình báo ngầm đi, có thể bọn họ biết tin tức của Khải Na các hạ.

Khải Na là tên của mẹ Diêu Nhi, con gái Vạn Bái.

- Ý kiến hay!

Vạn Bái chấn động tinh thần.

Sau đó, lão lộ ra vẻ mặt khó khăn, nói:

- Nhưng chúng ta đi nơi nào tìm thương nhân tình báo ngầm đây?

- Ta biết, đi theo ta.

Ngôn Băng nói với giọng mát lạnh.

Cô cất bước đi tới một quán ăn cách đó không xa.

Bắc Hải Đường là quán ăn lớn nhất thành Bắc Hải, chủ yếu bán món ăn chế biến từ Hung Thú Biển.

Ví dụ như Cua Quỷ Xanh nướng, Cua Quỷ Xanh xào, Cua Quỷ Xanh chưng.

Cót két....

Ngôn Băng đẩy cánh cửa cao cỡ nửa người rồi đi vào lầu một Bắc Hải Đường.

Sau quầy, chủ tiệm há miệng ngáp một cái, nghe thấy tiếng động nhìn về phía cô gái tóc tím.

Kể từ khi thành Huyền Vũ đi tới thành Bắc Hải, công việc kinh doanh của Bắc Hải Đường càng ngày càng kém, thậm chí mấy ngày nay đã không còn một mống khách.

Lý do cho điều này là vì thức ăn của thành Huyền Vũ vừa ngon vừa đa dạng, hấp dẫn toàn bộ người dân thành Bắc Hải.

- Hì hì, người đẹp muốn ăn chút gì không?

Chủ tiệm Bắc Hải Đường lên tinh thần, nhìn về phía cô gái tóc tím rồi xoa hai tay vào nhau.

Hắn đánh giá Ngôn Băng, khôi giáp năm màu trên người đối phương quá chói mắt, người sáng suốt cũng nhìn ra được thứ này có giá trị không nhỏ.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường âm thầm suy đoán, chẳng lẽ đây là linh khí trung cấp?

Ngôn Băng cau mày, người đàn ông râu quai nón trước mắt có tướng mạo hèn mọn, động tác xoa tay càng gia tăng khí chất này.

- Ta tới đây để hỏi thăm một chuyện.

Ngôn Băng lạnh lùng nói.

Cô lấy ra một quả táo, nhẹ nhàng đặt lên trên quầy.

- Ha ha, các hạ cứ việc hỏi, muốn biết cái gì nào?

Chủ tiệm Bắc Hải Đường lanh tay lẹ mắt chộp lấy quả táo, cười ha ha nịnh nọt.

- Ngươi có biết một người phụ nữ tên là Khải Na không?

Ngôn Băng lạnh lùng hỏi.

- Khải Na...

Chủ tiệm Bắc Hải Đường đảo mắt một vòng, như là đang suy tư điều gì.

Hắn cười hỏi:

- Ngươi có thể miêu tả bề ngoài của cô ta rõ hơn một chút không?

Ngôn Băng quay đầu nhìn về phía Vạn Bái.

- Tóc và đôi mắt của cô ta đều có màu xanh lá cây, nhưng phần tóc mái lại có màu trắng.

Vạn Bái miêu tả kỹ càng dáng vẻ của con gái trong trí nhớ.

- Một người phụ nữ tóc xanh trắng, giống như có chút ấn tượng.....

Chủ tiệm Bắc Hải Đường há miệng, như suy nghĩ gì đó rồi nhìn về phía cô gái tóc tím.

Ngôn Băng nhíu mày lại, cầm thêm một quả táo đặt ở trên quầy.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường lập tức vui vẻ ra mặt, vươn tay cầm quả táo.

Hắn hắng giọng một cái, nghiêm túc nói:

- Ta từng thấy người phụ nữ mà các ngươi nói, hai năm trước cô ấy thường xuyên đến chỗ của ta ăn cơm, sau lại không biết vì sao đột nhiên không tới nữa.

Ngôn Băng nghe vậy nhìn về phía tiểu hầu gái đang lộ ra thần sắc khẩn trương.

Diêu Nhi lắc đầu, tỏ vẻ đối phương không có nói dối.

Ngôn Băng truy vấn:

- Ngươi biết cô ta đi đâu không?

- Chuyện này thì ta không biết.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường nhún vai.

- Không, ngươi gạt người!

Diêu Nhi khẽ kêu một tiếng.

- Nha đầu, ta thật sự không có lừa các ngươi.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường trừng mắt nhìn Diêu Nhi.

Cùm cụp….

Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng thoáng qua tia lạnh lẽo, cô lập tức rút ra trường đao đặt lên vai chủ tiệm Bắc Hải Đường.

- Các hạ, ngươi muốn làm cái gì vậy?

Chủ tiệm Bắc Hải Đường đổ mồ hôi trán.

Hắn chỉ là Cường Hóa Giả cấp 3, mà khí thế khi cô gái tóc tím rút đao ra rõ ràng là thực lực cấp 5.

Ngôn Băng đã ăn quả tinh thần, thực lực đạt đến cấp 5 cao cấp, sau khi mặc Khôi Giáp U Linh thậm chí có thể giao chiến với cao thủ cấp 6.

- Nói thật!

Trong mắt của Ngôn Băng thoáng qua sát ý.

- Cái kia, những gì ta vừa nói đều là thật.....

Chủ tiệm Bắc Hải Đường nói với vẻ mặt đưa đám.

- Xem ra phải cho ngươi thấy máu thì mới chịu thành thật.

Sát ý của Ngôn Băng lộ ra ngoài, trường đao trong tay gia tăng sức lực.

- Đừng đừng đừng, ta nói!

Chủ tiệm Bắc Hải Đường nóng vội hô to.

- Mau nói, mẹ của ta đi đâu?

Diêu Nhi đỏ mặt la to.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường nhắm mắt nói:

- Người phụ nữ kia đã bị bắt đi rồi.

- Bị bắt đi?

Ngôn Băng nhăn mày lại.

- Ai bắt cô ấy?

Vạn Bái kích động truy vấn.

- Bị tổ chức Nghiêu Thiên bắt đi.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường khàn khàn nói.

Hắn không dám cử động, chỉ sợ động tác quá lớn sẽ bị thanh trường đao trên vai rạch đứt cổ họng.

- Tổ chức Nghiêu Thiên? Đó là tổ chức gì?

Ngôn Băng chất vấn.

- Khụ khụ, các hạ có thể dời đao ra xa một chút không?

Chủ tiệm Bắc Hải Đường ho khan nói.

Bên trong tròng mắt màu tím của Ngôn Băng thoáng qua hàn quang:

- Đừng nói nhảm, kiên nhẫn của ta có giới hạn!

- Tổ chức Nghiêu Thiên là một tổ chức của thương nhân tình báo ngầm, về phần tại sao bọn họ muốn bắt người phụ nữ kia thì ta thật sự không biết.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường nói với vẻ mặt đưa đám.

- Vậy tại sao ngươi lại biết chuyện này?

Diêu Nhi run giọng chất vấn.

Chủ tiệm Bắc Hải Đường vội vàng giải thích:

- Bởi vì ngày mà cô ấy ta bị bắt đi là ở ngay tại đây, ta tận mắt nhìn thấy.

- Cho nên ngươi quen biết người của tổ chức Nghiêu Thiên?

Ngôn Băng híp mắt hỏi.

- Ta không biết, thật sự không biết mà!

Chủ tiệm Bắc Hải Đường nói với vẻ mặt cứng đờ.

- Ngươi lại nói dối!

Diêu Nhi khóc nức nở nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận