Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1653: Người Đầu Tiên Tặng Quà

- Hay chúng ta chờ đến giờ ăn tối rồi đưa cùng một lúc?

Hi Bối Kỳ đề nghị.

Nguyệt Thấm Lan đồng ý nói:

- Được đấy, quyết định như vậy đi, đến lúc đó mọi người cùng nhau đưa lễ vật.

- Cứ như vậy đi.

Ly Nguyệt lặng lẽ thở phào.

Vừa nghĩ tới việc đưa quà cho Mục Lương trong ngày lễ tình nhân thì trong lòng nàng trở nên khẩn trương vô cùng, rõ ràng đã nhận biết một năm rồi mà vì sao cô vẫn còn xấu hổ chứ?

- Tiểu Lan, bữa tối chuẩn bị xong chưa?

Nguyệt Thấm Lan quay đầu hỏi.

- Sắp xong rồi.

Vệ Ấu Lan hồn nhiên đáp.

Các cô gái liếc nhau sau đó ăn ý tản ra khắp nơi, đi lấy lễ vật của mình.

Hơn mười phút sau, mọi người đã tề tụ ở phòng ăn, gần như chật kín ghế.

Bạch Sương ngồi ở phía sau cùng, trong ngực ôm một cái hòm gỗ.

- Chị Bạch Sương, đó là quà của ngươi sao?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

- Đúng vậy.

Bạch Sương gật đầu đáp.

- Ngươi không đưa nó cho người mình thích sao?

Mễ Nặc quay đầu hỏi.

Cô nhớ hôm qua Bạch Sương có nói rằng cô ấy sẽ chuẩn bị một món quà cho ngày lễ tình nhân.

- Ta muốn tặng cho Mục Lương.

Bạch Sương đáp, cô cúi đầu xuống, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng.

- A, ngươi cũng muốn tặng cho Mục Lương sao?

Hi Bối Kỳ kinh ngạc thốt lên.

- Ừ...

Bạch Sương thẹn thùng đến mức không dám ngóc đầu lên.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan cong lên, hỏi với giọng điệu bình tĩnh:

- Người mà ngươi thích là Mục Lương à?

- Ta không biết tặng quà cho ai, dù sao thì cũng chuẩn bị xong rồi, vậy thì đưa cho Mục Lương đi.

Ánh mắt của Bạch Sương có chút né tránh.

- Thì ra là như thế.

Đôi tai thỏ xù lông của Mễ Nặc run lên, khuôn mặt nhỏ lộ ra biểu cảm đã hiểu.

Hồ Tiên liếc nhìn cô gái tai thỏ một cái, cảm thấy cô ấy quá ngây thơ, phải biết rằng tất cả mọi người đang ngồi ở đây đều là tình địch.

Tiểu Mật bước vào nhà ăn rồi đi tới bên cạnh Nguyệt Thấm Lan, hỏi:

- Đại nhân Thấm Lan, bây giờ có nên lấy ra không?

- Không cần, chờ Mục Lương tới rồi nói sau.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu.

- Lấy cái gì vậy?

Nguyệt Phi Nhan hỏi, ánh mắt lóe sáng.

Nguyệt Thấm Lan lườm con gái một cái, bình tĩnh nói:

- Không liên quan tới ngươi.

- Muốn biết không?

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói.

Cô nhớ lại những gì Nguyệt Thấm Lan nói ngày hôm qua, lập tức đoán được thứ mà nàng ấy đang che giấu.

- Không cần nói.

Nguyệt Thấm Lan uy hiếp cô gái đuôi hồ ly.

- Được, được, được.

Hồ Tiên cười tủm tỉm đong đưa đuôi qua lại.

Nguyệt Phi Nhan nắm tay của mẹ rồi lắc tới lắc lui, làm nũng:

- Mẹ, nói đi mà ~~~

- Chờ Mục Lương tới thì ngươi sẽ biết.

Nguyệt Thấm Lan không dao động.

- Hứ, thần thần bí bí.

Con người của Nguyệt Phi Nhan đảo một vòng, trong lòng suy đoán cái gì đó.

Một lát sau, tiểu hầu gái bưng từng món ăn nóng hổi lên rồi nhanh chóng bày đầy bàn ăn.

- Ta đi gọi thành chủ đại nhân.

Vệ Ấu Lan xoay người rời đi.

- Làm sao bây giờ, ta có chút khẩn trương.

Hi Bối Kỳ nói nhỏ.

Tay của Ny Cát Sa đặt dưới bàn, ôm lễ vật nói:

- Ta cũng khẩn trương.

- Bình tĩnh nào.

Hồ Tiên cười quyến rũ trấn an.

Cô là người bình tĩnh nhất trong các cô gái, Tố Cẩm bình thường vẫn luôn điềm tĩnh lúc này cũng rất khẩn trương, chỉ là không thể hiện ở trên mặt.

- Thình thịch, thình thịch ~

Lúc này, Tố Cẩm có thể nghe rõ ràng tiếng tim đập của mình, từng nhịp một, tần suất đập rất nhanh, nhất là khi nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài nhà ăn, nhịp tim của cô càng nhanh hơn.

Cộp cộp cộp ~~~

- Mục Lương tới rồi.

Mễ Nặc vểnh tai thỏ lên cao.

- Làm sao bây giờ, ta đột nhiên muốn đi vệ sinh...?

Ngải Lỵ Na kẹp chặt hai chân, đôi mắt màu hồng nhìn về phía cửa phòng ăn.

Mục Lương vừa đi vào phòng ăn, anh nhìn thoáng qua các cô gái, đáy mắt thoáng qua ý cười, cất giọng nói:

- Xem ra hôm nay mọi người đều có mặt đông đủ.

Bình thường luôn có người phải bận rộn vào buổi tối, ví dụ như Ngải Lỵ Na, Ngôn Băng và Ny Cát Sa, các cô phải trực đêm, cho nên thường xuyên ăn ở bên ngoài.

…………

Nghe được lời nói của Mục Lương, các cô gái trầm mặc một chút, không có phản ứng.

Hồ Tiên nín cười, quyến rũ hỏi:

- Mục Lương, ngươi xong việc chưa?

- Ừ, xong rồi.

Mục Lương ôn hòa đáp.

Anh đi tới ghế giữa Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan rồi ngồi xuống, tiểu hầu gái vội vàng mang bát đũa lên và rót một ly sữa thú đầy.

- Hai ngày không ăn gì, chắc ngươi đói bụng rồi, ăn cơm trước đi.

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói.

Những người khác cũng lấy lại tinh thần, cố gắng làm cho biểu cảm của mình trở nên tự nhiên hơn, nhao nhao mở miệng:

- Ăn cơm, ăn cơm thôi!

Mục Lương hơi nhướng mày, cảm giác bầu không khí trong nhà ăn hôm nay có chút quái lạ.

Anh quay đầu nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, ánh mắt mang theo hỏi thăm, ai ngờ cô lại né tránh, giả vờ không nhìn thấy.

Mục Lương cảm thấy buồn cười, trong lòng hiểu rõ cái gì đó, mặt ngoài vẫn bình tĩnh, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Những người khác yên lặng liếc nhau, sau đó nhao nhao cầm đũa lên ăn cơm, chỉ là thiếu mất bầu không khí náo nhiệt thường ngày.

Ngải Lỵ Na cắn đũa, cơm trong miệng còn chưa nuốt xuống, lúc này trong lòng cô đang rối rắm, không biết bây giờ có nên đưa quà cho Mục Lương không?

Cô lẳng lặng nhìn những người khác, tất cả đều vùi đầu ăn cơm.

Trong lòng cô gái tóc hồng tràn đầy phiền muộn, tại sao tất cả mọi người lại giữ được bình tĩnh như vậy?

- Thành chủ đại nhân.....

Ngải Lỵ Na lấy dũng khí mở miệng.

Soạt ~~~

Các cô gái lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đều rơi vào trên người cô gái tóc hồng.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Ta, ta...

Gương mặt xinh đẹp của Ngải Lỵ Na ửng hồng, lắp ba lắp bắp nói không nên lời.

Hồ Tiên nín cười, nói thay lời của cô gái tóc hồng:

- Cô ấy muốn tặng quà cho ngươi.

- Đúng vậy, ta có quà cho ngươi.

Ngải Lỵ Na thở phào, cô giống như bong bóng bị xì hơi, đỏ mặt lấy ra lễ vật được gói kỹ lưỡng.

Trên mặt Mục Lương tràn đầy ý cười, anh đưa tay tiếp nhận lễ vật mà cô gái tóc hồng đưa tới, cảm thán:

- Thì ra ta cũng có quà tặng.

Anh không có mở lễ vật trước, mà là vươn tay xoay một cái, một hộp lưu ly xuất hiện trong lòng bàn tay.

- Đây là quà của ngươi.

Mục Lương đưa hộp tới trước, một nụ cười dịu dàng nở trên khóe môi.

- A?

Ngải Lỵ Na ngẩn người, sau đó lập tức kích động, cô hoàn toàn không ngờ mình cũng nhận được lễ vật.

Cô cầm lấy hộp lưu ly, hưng phấn nói:

- Thành chủ đại nhân, ta rất thích ngươi.

Ý cười nơi khóe miệng Hồ Tiên biến mất, trong lòng có chút chua xót, Ngải Lỵ Na là người đầu tiên nhận được quà của Mục Lương.

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan khẽ run lên, trong lòng trào lên một cảm giác mất mát.

Ngải Lỵ Na mở hộp quà, lộ ra một con búp bê lưu ly tinh xảo có mái tóc hồng, rõ ràng là phiên bản thu nhỏ của cô.

- Thành chủ đại nhân, đây là ta sao?

Cô nhìn Mục Lương với đôi mắt sáng ngời.

- Đúng vậy.

Mục Lương cười gật đầu.

Ngải Lỵ Na nâng búp bê lên, vui vẻ nói:

- Không ngờ đại nhân sẽ đưa cho ta một lễ vật đáng yêu như vậy, ta rất thích.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ngươi khải linh thử xem.

- A, khải linh?

Ngải Lỵ Na sững sờ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận