Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2610: Không Tính Là Uổng Tiền

Hắn vỗ tay một cái rồi nhìn về phía cô gái tóc trắng, ôn hòa nói:

- Nếu không còn chuyện khác thì chúng ta trở về thôi.

- Tốt.

Ly Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu, Mục Lương ôm eo cô từ trên trời giáng xuống, trở lại mặt đất.

- Bệ hạ.

Tiểu Tử ngoan ngoãn xuống xe, hỗ trợ mở cửa.

Mục Lương ngồi vào trong xe, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Đến Đại Hội Đường.

Còn một ngày nữa hội đấu giá sẽ bắt đầu, hắn muốn đích thân đi xem hội trường chuẩn bị thế nào rồi.

- Vâng.

Tiểu Tử cung kính đáp lại, khởi động xe hơi chạy về phía Đại Hội Đường Chủ Thành.

- Cộp cộp cộp ~~~

Sắc trời dần tối, Ni Khả Lâm đi về nhà.

Cô vừa huấn luyện ở Cửa hàng lẩu xào cay cả một ngày, dù không tính quá mệt mỏi nhưng phải ghi nhớ rất nhiều thứ, nó khiến cô có chút hoa mắt chóng mặt.

Ni Khả Lâm bước lên cầu thang đi tới trước cửa nhà, lấy chìa khóa mở cửa, bên trong phòng đen như mực, không có ánh sáng.

- Hả?

Cô dừng bước, hô một tiếng:

- A Đạt Tư?

- A tỷ!

Một giọng nói vừa kinh ngạc vừa vui mừng vang lên, A Đạt Tư chạy ra khỏi phòng ngủ của mình.

Nhìn thấy em trai, Ni Khả Lâm khẽ thở phào một hơi, hỏi:

- Trời tối rồi, tại sao ngươi không để Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng phát sáng hả?

A Đạt Tư nhỏ giọng nói:

- Ta không biết nha...

Ni Khả Lâm nghẹn lời vài giây, giơ tay lên nâng trán nói:

- Ta quên mất.

Cô đi tới bên tường, vươn tay mở nắp đèn lưu ly rồi nhẹ nhàng chạm vào Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng ở bên trong.

- Ông ~~~

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng rung cánh vài cái, đuôi tỏa sáng, nhanh chóng chiếu sáng hơn nửa gian nhà.

Ni Khả Lâm nhìn ánh sáng tỏa ra từ Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, nhỏ giọng thầm thì:

- Xem ra phải mua thêm mấy con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng nữa.

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng thuộc về "Vật phẩm tiêu hao" giống như đom đóm ở Lam Tinh, thọ mệnh của chúng nó rất ngắn ngủi.

Một con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng bình thường chỉ có thể sống được mười ngày, mười ngày sau sẽ chui vào trong đất và chết đi.

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng từ cấp 2 trở lên mới có thể thoát khỏi vận mệnh "Chết sớm" này, có thọ mệnh lâu dài hơn.

Ở vương quốc Huyền Vũ, dân chúng bình thường đều dùng Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng bình thường nhất để chiếu sáng, vì vậy cứ cách mười ngày nửa tháng phải mua một nhóm mới thay thế.

A Đạt Tư thanh thúy hỏi:

- A tỷ, ngươi ăn cơm chiều chưa?

- Chưa đâu.

Ni Khả Lâm lên tiếng.

Trong ba ngày huấn luyện sẽ không bao cơm, khi nào chính thức đi làm mới có phúc lợi này.

Cô vươn tay xoa xoa đầu em trai, hỏi:

- Còn ngươi thì sao?

- Ta cũng chưa.

A Đạt Tư lắc đầu.

Ni Khả Lâm ngồi xổm xuống, trìu mến hỏi:

- Thế buổi trưa có ăn không?

- Có, sáng sớm vẫn còn dư khoai lang, ta để dành ăn trưa.

A Đạt Tư cười ngây ngô gật đầu.

- Ngoan lắm, đợi tỷ tỷ một chút, ta đi chuẩn bị cơm tối.

Ni Khả Lâm nói rồi đứng lên đi về phía phòng bếp.

- A tỷ, ta giúp ngươi.

A Đạt Tư hào hứng đi theo.

Ni Khả Lâm lập tức từ chối không hề nghĩ ngợi:

- Không cần đâu, phòng bếp quá nhỏ, ngươi đừng tiến vào, coi chừng va chạm.

- Được rồi….

A Đạt Tư đứng ở cửa phòng bếp, mắt trông mong nhìn tỷ tỷ chuẩn bị cơm tối.

Cái gọi là cơm tối chính là bỏ khoai lang vào trong nồi hấp chín.

A Đạt Tư nhỏ giọng thầm thì:

- Lại ăn khoai lang nữa sao...

- Khụ khụ ~~~

Ni Khả Lâm bất đắc dĩ ho hai cái, nói:

- Khi nào ta rảnh rỗi sẽ đi học vài món mới, đến lúc đó nấu cho ngươi ăn.

- Tốt.

A Đạt Tư nghe vậy nhoẻn miệng cười.

- Cộc cộc cộc ~~~

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên khiến hai chị em chấn động tinh thần, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa chính.

- Ai vậy?

Ni Khả Lâm nhíu mày.

A Đạt Tư lắc đầu nói:

- Chúng ta vừa tới vương quốc Huyền Vũ, chưa làm quen với ai mà.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa phòng lại bị gõ lần thứ hai, lần này cấp thiết rất nhiều.

- Tới đây!

Ni Khả Lâm lên tiếng rồi vội vã tiến lên trước, nghĩ thầm nơi này là vương quốc Huyền Vũ, cấm gây sự ẩu đả, hẳn là không phải người xấu tới cửa.

Cô mở cửa, nhìn thấy một khuôn mặt thanh lãnh.

Ly Nguyệt nhíu mày, nhìn chằm chằm mặt của nữ nhân một hồi, đúng là có vài phần giống với Mặc Liên, hẳn không tìm nhầm người.

- Ngươi là ai?

Ni Khả Lâm cảnh giác lên tiếng, cô không hề nhận ra người trước mắt là ai.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói:

- Ly Nguyệt, người bên cạnh quốc vương bệ hạ, ta tới nơi này là để thông báo ngươi biết một chuyện.

- Chuyện gì?

Trong lòng Ni Khả Lâm lộp bộp một tiếng, nữ nhân trước mắt có thần sắc lạnh như băng, cho người ta một loại cảm giác từ chối người ngoài ngàn dặm.

Trong lòng cô có loại dự cảm, người này mang tới tin tức có quan hệ với em gái.

Ly Nguyệt nghiêm mặt hỏi:

- Ta cần xác định một chuyện trước, ngươi là chị gái ruột của Mặc Liên à?

- Đúng là ta.

Đôi mắt của Ni Khả Lâm lập tức sáng ngời.

Cô khẩn trương hỏi:

- Ngươi biết tin tức của em gái ta à?

- Biết, ta đến đây chính là vì chuyện này.

Ly Nguyệt gật đầu một cái.

Cô liếc nhìn A Đạt Tư bên trong nhà, nhàn nhạt nói:

- Không để ta đi vào trong nói chuyện sao?

Bên ngoài nhiều người nhiều tai mắt, không thể tùy tiện đứng đây nói chuyện của Mặc Liên, nếu hàng xóm biết thì sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt của hai chị em.

- Ồ ồ, mời vào.

Ni Khả Lâm vội vã nghiêng người tránh đường cho cô gái tóc trắng, dù sao thì nữ nhân trước mắt chính là người bên cạnh quốc vương bệ hạ, không thể chậm trễ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ly Nguyệt đi vào phòng khách, quét mắt nhìn hoàn cảnh ở đây, cô không có ý định ngồi xuống, mà quay đầu nhìn về phía Ni Khả Lâm.

Cô đang khẩn trương, nhìn cô gái tóc trắng với ánh mắt tràn đầy chờ mong.

Ly Nguyệt chợt hỏi một câu kinh người:

- Mặc Liên là Hắc Ma Pháp Sư, ngươi biết chuyện này không?

- Cái gì?

Ni Khả Lâm trợn to hai mắt, theo bản năng kinh ngạc thốt lên, trên mặt viết đầy thần sắc khiếp sợ.

- Nếu ngươi không biết thì ta sẽ nói cho ngươi biết.

Ly Nguyệt nhàn nhạt nói:

- Em gái ngươi là Hắc Ma Pháp Sư, hơn nữa là thuộc hạ của Hắc Phượng Hoàng, đã từng trà trộn vào vương quốc Huyền Vũ…

Giọng nói của cô gái tóc trắng rất lạnh nhạt thuật lại chuyện của Mặc Liên, Ni Khả Lâm càng nghe thì khuôn mặt càng ngây dại.

Cô há miệng, sâu trong lòng chấn động không thôi, đến mức cô không biết nói cái gì cho phải.

A Đạt Tư không biết Hắc Ma Pháp Sư là cái gì, nhưng mà hắn biết Mặc Liên làm việc xấu, là một phần tử xấu.

Viền mắt hắn lập tức đỏ bừng, nắm chặt tay Ni Khả Lâm không nói lời nào.

Ly Nguyệt nhìn A Đạt Tư, tiếp tục nói:

- Hiện tại Mặc Liên bị giam ở trong Ngục Giam số một, tính mạng không sao, nhưng mà phải bị nhốt hai mươi năm mới có thể đi ra ngoài.

- Phải nhốt hai mươi năm!

Ni Khả Lâm lại kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Ly Nguyệt gật đầu một cái:

- Ừm, đó là trường hợp nàng ta an phận một chút, thành thật tiến hành cải tạo thì mới có thể đúng thời hạn được thả ra ngoài.

Ni Khả Lâm lảo đảo một cái, sắc mặt trắng bệch lẩm bẩm:

- Tại sao lại như vậy chứ...

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói:

- Đã làm sai thì phải trả giá đắt, bệ hạ không giết nàng ta đã là rất nhân từ rồi.

Ni Khả Lâm há miệng, sau đó trầm mặc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận