Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1631: Bán Đấu Giá Ma Dược Ma Hóa

Lan Đế bĩu môi, nhỏ giọng nói:

- Hiện giờ còn chưa cưới nhưng về sau thì không biết.

Lăng Hương há mồm còn muốn nói cái gì, lại bị cô gái tóc nâu trừng mắt nhìn một cái, cô đành phải hậm hực ngậm miệng lại. Lực chú ý của hai người đã trở lại bên trong phòng đấu giá, Hồ Tiên vừa hô lên cái giá cuối cùng, giao dịch thành công.

- Chúc mừng khách nhân ở phòng bao lầu hai, lấy giá cả 450 ngàn đồng mua được một bộ điều hoà không khí.

Khuôn mặt Hồ Tiên mỉm cười nói.

Đúng vậy, Mục Lương cũng mang điều hoà không khí ra bán đấu giá, tuy nó chỉ là linh khí trung cấp, bởi vì rất thực dụng nên luôn được mọi người hoan nghênh.

Hồ Tiên đưa mắt nhìn danh sách trong tay, lại cong lên khóe môi cao giọng nói:

- Vật phẩm đấu giá tiếp theo, là ma dược ‘Ma Hoá’.

- Ma dược Ma Hoá?

Có người kinh ngạc lên tiếng.

Bên trong phòng bao lầu ba, thân thể quốc vương Hải Đinh chấn động, lão lộ vẻ mặt khó có thể tin nhìn về phía đài cao bên dưới.

- Ma dược ‘Ma Hoá’ chính là loại ma dược ta muốn ư?

Mai Đặc nhìn về phía Khải Tân Tư.

- Hình như không phải, có lẽ chỉ trùng tên mà thôi.

Khải Tân Tư lắc đầu.

Bọn họ đều là biết ma dược Ma Hoá, bởi vì trong vương cung có ghi lại phương pháp luyện chế ma dược Ma Hoá, chỉ là chưa từng có người luyện chế thành công.

Hồ Tiên đưa tay ra hiệu cho nhân viên công tác đưa tới ba bình ngọc lưu ly:

- Ma dược Ma Hoá rất hiếm có, luyện chế cũng vô cùng khó khăn, lần này chỉ có ba viên, chúng ta sẽ tách ra bán đấu giá.

- Cái gì là ma dược Ma Hoá?

Có người lớn tiếng hỏi.

- Người dùng ma dược Ma Hoá, có thể khiến thực lực tăng vọt gấp đôi trong khoảng thời gian ngắn.

Hồ Tiên mỉm cười giải thích.

- Thực lực tăng vọt gấp đôi?

Đôi mắt đẹp của Trinh Hoán và Xảo Nhi đồng thời sáng lên.

Hai mắt Xảo Nhi sáng quắc nói:

- Lão Đại, đây là thứ tốt nha.

- Đúng, đã tốt thì càng phải bắt được nó.

Vẻ mặt Trinh Hoán nghiêm túc nói.

Toàn trường lần thứ hai ồ lên một mảnh, tất cả mọi người đều gắt gao nhìn chằm chằm vào ba bình ngọc lưu ly trên cái bàn chân cao.

Phải biết rằng, giữa chiến đấu sinh tử, nếu thực lực tăng lên gấp đôi trong khoảng thời gian ngắn, sẽ mang tới tác dụng nghịch chuyển thế cục, kể cả giết địch hay chạy trối chết đều có thể đề cao xác suất thành công.

Trong lòng quốc vương Hải Đinh không còn bình tĩnh nữa, lão kinh ngạc nói:

- Thực lực đề cao gấp đôi, thật sự là ma dược ‘Ma Hoá’.

Khải Tân Tư nhíu mày, khó hiểu nói:

- Thế nhưng làm sao mà Thành Huyền Vũ có được phối phương của ma dược ‘Ma Hoá’?

- Chắc là Bạch Sương cho.

Phó Linh Na suy đoán.

Mai Đặc lắc đầu:

- Không thể nào, vì thiếu một loại chủ dược quan trọng, lẽ ra không thể chế tạo được ma dược Ma Hoá mới đúng.

- Có lẽ thành Huyền Vũ vẫn còn Nước Mắt Thiên Sứ, cho nên mới luyện chế được ma hoá Ma Dược.

Quốc vương Hải Đinh suy đoán.

- Này...

Mai Đặc há miệng thở dốc, hắn không thể phủ nhận suy đoán này.

Hắn không nhịn được, hướng về phía đài cao, mở miệng hỏi:

- Tác dụng phụ là gì?

- Đúng vậy, tác dụng phụ là gì?

Xảo Nhi lớn tiếng hỏi.

Trong suy nghĩ của cô, loại ma dược có hiệu quả mạnh như vậy, nhất định sẽ có tác dụng phụ không nhỏ.

- Tác dụng phụ không lớn.

Hồ Tiên nhẹ nhàng bâng quơ nói:

- Sau khi dược hiệu đi qua, người dùng ma dược sẽ tiến vào một ngày suy yếu, trở nên giống hệt người bình thường.

- So với dược hiệu, tác dụng phụ này quá nhẹ.

Trinh Hoán chậm rãi gật đầu.

Tâm trí của đám người vương thất Hải Đinh đều hoảng hốt, lời nói của Hồ Tiên đã chứng minh cho suy đoán của bọn họ, ma dược ma hoá này chính là loại ma dược xuất phát từ vương quốc Hải Đinh.

Phó Linh Na thở dài nói:

- Sương Nhi quá không hiểu chuyện rồi, làm sao có thể tuỳ tiện cho người ta phương pháp luyện chế ma dược chứ?

- Có lẽ Sương Nhi cũng không nghĩ tới, thành Huyền Vũ có thể thành công luyện chế ra ma dược Ma Hoá này.

Quốc vương cũng thở dài.

Bên trong phòng bao lầu ba truyền ra thanh âm nghi ngờ:

- Không phải ngươi từng nói ma dược do thành Huyền Vũ luyện chế, đều không có tác dụng sao?

Hồ Tiên lạnh nhạt nói:

- Phương pháp luyện chế ma dược Ma Hoá này không xuất phát từ thành Huyền Vũ. Ta nói như vậy ngươi đã hiểu chưa?

Tề Nhĩ Nạp yên lặng ngậm miệng lại.

- Cha, ta nhìn thấy Lăng Hương.

Đức Đức Đa Nhĩ đột nhiên nói.

- Ở đâu?

Tề Nhĩ Nạp vội vàng hỏi.

- Ngay ở lầu một, chỗ kia kìa.

Đức Đức Đa Nhĩ đưa tay chỉ về phía lối vào lầu một, Lăng Hương và một cô gái tóc nâu đang đứng chung một chỗ.

Tề Nhĩ Nạp trầm giọng nói:

- Ngươi đi kéo con bé về đây.

- Vâng.

Đức Đức Đa Nhĩ đứng dậy rời khỏi phòng bao.

Lăng Hương còn không biết đã xảy ra cái gì, lúc này cô đang chuyên chú nhìn về phía cô gái tai hồ ly trên đài cao.

- Bây giờ, sẽ bán đấu giá bình ma dược Ma Hoá đầu tiên, gái khởi điểm là một trăm ngàn đồng, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn đồng.

Hồ Tiên cao giọng nói

- Hai trăm ngàn đồng.

Trinh Hoán không chút do dự giơ tay lên, trực tiếp đề cao giá khởi điểm lên gấp đôi.

- Điên rồi.

Có người bất mãn nói.

- Hai trăm năm ngươi ngàn đồng.

Quốc vương Hải Đinh cũng nâng giá theo.

Ai không muốn có thêm một thủ đoạn bảo mệnh?

Chỉ trong mấy hô hấp, giá cả đã được nâng tới ba trăm ngàn đồng, lại quét xuống một đống dân bình thường và phú thương nhỏ.

- Ai, phải bỏ cuộc.

Nhóm phú thương than thở một tiếng.

Rất nhanh bình ma dược Ma Hoá đầu tiên đã bị quốc vương Hải Đinh đoạt được, lão dùng 350 ngàn đồng Huyền Vũ để mua.

Bình ma dược ma hoá thứ hai bị Trinh Hoán đoạt được, cô dùng 340 ngàn đồng Huyền Vũ để mua.

Bình ma dược ma hoá thứ ba rơi vào tay Tề Nhĩ Nạp, giá thành giao là 380 ngàn đồng Huyền Vũ.

- Cha đã đoạt được một lọ, cũng không tệ lắm.

Lăng Hương nhỏ giọng nói thầm.

- Lăng Hương, cha tìm ngươi.

Âm thanh nghiêm túc vang lên sau lưng cô khiến Lăng Hăng lập tức cả kinh, theo bản năng cô đang muốn bỏ chạy.

Đức Đức Đa Nhĩ tay mắt lanh lẹ chụp được bả vai Lăng Hương, tức giận nói:

- Ngươi còn muốn đi nơi nào?

- Đại ca, ta có thể không đi hay không?

Lăng Hương tội nghiệp quay đầu lại nhìn về phía đại ca nhà mình.

- Không được.

Đức Đức Đa Nhĩ nghiêm mặt lắc đầu.

………..

Lăng Hương đảo mắt một vòng, làm nũng:

- Ca, ta không muốn gặp cha.

Đức Đức Đa Nhĩ nghiêm mặt nói:

- Không được, ngươi đã chơi rất nhiều ngày rồi, cần phải trở về.

- A, ta không muốn đi mà ~~~

Lăng Hương bĩu môi, hàng mi mảnh dài chớp lấy chớp để.

Lan Đế tò mò quan sát, cô không có ra tay ngăn cản, vừa vặn có thể nhờ vào đó để thoát khỏi sự dây dưa của Lăng Hương.

- Lan Đế, mau tới giúp ta đi.

Lăng Hương nhìn về phía cô gái tóc nâu với ánh mắt nhờ giúp đỡ.

Lan Đế quay đầu sang chỗ khác, lộ ra dáng vẻ ta không giúp được gì.

Lăng Hương bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn bị Đức Đức Đa Nhĩ lôi đi.

Lan Đế thở phào một hơi, nhưng lại cảm thấy bên cạnh thiếu một người ríu rít có chút không quen.

- Đáng ghét.

Cô nhỏ giọng thầm thì, chuyển hướng sự chú ý lên bục cao.

Một bên khác, Lăng Hương đi theo Đức Đức Đa Nhĩ đến phòng riêng lầu ba, gặp được phụ thân Tề Nhĩ Lạp.

- Cha.

Lăng Hương cúi đầu nhỏ, nhỏ giọng chào hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận