Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2003: Lấy Thân Báo Đáp



Hi Sắt nghiêm mặt nói:

- Chị à, chúng ta phải đi tìm việc làm ở chỗ này.

- Cái gì?

Hi Phù Ni nghi ngờ nhìn về phía em gái.

Hi Sắt giải thích:

- Hi Bối Kỳ có nói với ta, nếu muốn sống tốt ở thành Huyền Vũ thì cần phải có việc làm, như vậy mới có tiền để mua đồ ăn ngon và quần áo đẹp.

- Ừm, vậy thì tìm thử xem.

Hi Phù Ni chậm rãi gật đầu.

- Ta còn nghe tiểu thư Ly Nguyệt nói, chúng ta có thể gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh gì gì đó hoặc tự đi tìm việc làm.

Hi Sắt tiếp tục nói.

Hi Phù Ni kinh ngạc hỏi:

- Ngươi trò chuyện với Ly Nguyệt lúc nào, sao ta không biết?

- Trong yến hội nha, lúc đó ngươi chỉ lo cắm đầu ăn thịt.

Hi Sắt giận trách.

Hi Phù Ni suy nghĩ một chút, lúc này mới nhớ lại người ngồi kế bên em gái chính là cô gái tóc bạc.

Khuôn mặt của cô ửng đỏ, nuốt nước bọt nói:

- Cái này không thể trách ta được, món thịt kia thật sự quá ngon, còn có món trứng xào cà chua, bây giờ nhớ lại vẫn còn thèm.

Hi Sắt giơ tay chọc vào trán của chị gái:

- Chị à, ngươi nhịn một chút đi, sau này chúng ta sẽ có cơ hội ăn lại những món đó.

- Ừm, ngươi nói cũng đúng.

Khuôn mặt của Hi Phù Ni ửng đỏ.

Hi Sắt tiếp tục nói:

- Chị, chúng ta còn muốn báo đáp ân cứu mạng của Mục Lương, bằng không thì ngươi đã chết từ lâu rồi!

-...Ta đâu có nói là không báo đáp, chỉ là ta không biết nên báo đáp bằng cách nào thôi.

Hi Phù Ni nghiêm mặt nói.

- Chị, ta có biện pháp.

Hi Sắt đảo mắt một vòng.

- Biện pháp gì?

Hi Phù Ni tò mò hỏi.

- Hì hì ~~~

Hi Sắt tiến lại gần bên tai của chị gái rồi nói nhỏ một câu.

- Ngươi muốn chết à!?

Hi Phù Ni nghe xong lộ ra vẻ tức giận, trừng mắt nhìn em gái.

- Nhưng ta cảm thấy chủ ý này rất tốt.

Hi Sắt nghiêm mặt nói.

Hi Phù Ni trợn trắng mắt, tức giận nói:

- Ngươi nhìn mặt của ta rồi lại nhớ tới khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên đi, ngươi còn cảm thấy ta có cơ hội sao?

Hi Sắt nghe vậy thành thật nhìn chằm chằm mặt của chị gái một hồi lâu, cuối cùng tiếc nuối lắc đầu, thở dài nói:

- Ai~ Tuy ngươi cũng rất xinh đẹp nhưng nếu so sánh với Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên thì vẫn còn kém một chút.

-... Ta cám ơn ngươi đã nói thật.

Hi Phù Ni trừng em gái, nhớ lại lời mà đứa em gái lắm trò của mình vừa nói, cái gì mà muốn cô lấy thân báo đáp Mục Lương, ngẫm lại đều cảm thấy không thể nào.

- Trước mắt chúng ta cứ ở lại đây đi, từ từ nghĩ biện pháp báo đáp cũng được.

Hi Phù Ni thanh thúy nói.

- Cũng chỉ có thể như vậy thôi.

Hi Sắt gật đầu một cái.

- Cọt kẹt ~

Cửa phòng tắm bị đẩy ra, hai chị em ăn ý đình chỉ đề tài này.

Vân Vân tắm rửa xong đi ra ngoài, quanh người còn bốc hơi nóng.

- Thoải mái không?

Hi Sắt cười hỏi.

- Ừ, da dẻ trở nên mịn màng hơn, còn ngửi rất thơm.

Vân Vân cười vui vẻ, giơ tay lên ngửi mùi hương trên cánh tay, thật là muốn cắn một ngụm.

Đầu của Hi Sắt cọ vào gối, nói với giọng lười biếng:

- Cái giường này cũng rất mềm, nằm xuống liền không muốn ngồi dậy nữa.

Vân Vân cảm thấy buồn cười, trong lòng càng ngày càng luyến tiếc thành Huyền Vũ, nếu như sư phụ có thể ở lại đây thì tốt quá rồi.

- Thời gian không còn sớm, chúng ta mau ngủ thôi.

Hi Phù Ni dịu dàng nói.

- Tốt ~~~

Hi Sắt đáp với giọng kéo dài rồi đắp chăn lên người.

Ngoài miệng nói là phải ngủ nhưng ba người vẫn hàn huyên tới tận nửa đêm mới nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau, Trà Thụ Sinh Mệnh chậm rãi tỏa sáng trên lưng rùa, một ngày mới bắt đầu.

Sau khi ăn sáng xong xuôi, Hi Bối Kỳ dẫn nhóm của Hi Sắt rời đi khu Trung Ương, cưỡi Ong Thợ đến Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Các cô vừa mới rời khỏi thì Mục Lương cũng mang theo Ly Nguyệt và Hồ Tiên đi ra ngoài, đích đến vẫn là Thành Buôn Bán Sơn Hải, anh muốn trồng Cây Phượng Hoàng ở đó.

Tốc độ bay của Mục Lương nhanh hơn, khi anh đến Thành Buôn Bán Sơn Hải thì đám người Hi Bối Kỳ vẫn chưa tới.

Hồ Tiên hỏi:

- Ngươi muốn trồng nó ở đâu?

Tối hôm qua, cô có nghe anh nói về Cây Phượng Hoàng, nó sẽ được trồng ở Thành Buôn Bán Sơn Hải coi như địa điểm ngắm cảnh mới, đồng thời còn là nội tình của thành Huyền Vũ.

- Trồng ở trung tâm thành Buôn Bán.

Mục Lương ôn hòa nói, rồi mang hai cô gái đến vị trí trung tâm, vừa vặn nơi đây có một mảnh đất trống, anh đã cố ý chừa lại khi xây dựng thêm Phố Buôn Bán trước đây.

- Vậy trồng ở nơi này đi.

Hồ Tiên quyến rũ nói.

- Ừm.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, mặt đất dưới chân dâng cao năm mét, xung quanh xuất hiện một vòng bảo hộ lưu ly bao bọc khoảng đất có đường kính năm trăm mét.

Sau khi làm xong những thứ này, anh lấy cây Phượng Hoàng từ trong không gian ra rồi trồng nó ở vị trí trung tâm, tiếp theo lại tưới nguyên tố sinh mệnh.

- Rắc... Rắc... ~~~

Nó cắm rễ sâu vào lòng đất, cành lá màu đỏ vươn ra, phiến lá giống như hàng trăm hàng ngàn con chim đang nhẹ nhàng lay động theo gió.

- Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một cái cây màu đỏ.

Hồ Tiên kinh ngạc nói.

- Rất đẹp, phải không?

Mục Lương bình thản nói.

Hồ Tiên ưu nhã gật đầu:

- Ừm, có thể hấp dẫn rất nhiều người đến xem.

Anh ôn hòa bảo:

- Ngươi có thể mở thêm tiệm trà sữa và tiệm cà phê ở gần đây, mọi người vừa ăn uống vừa ngắm Cây Phượng Hoàng cũng rất tốt.

- Được.

Hồ Tiên gật đầu đáp ứng, trong lòng đã có ý tưởng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Đi thôi, chúng ta đến thủy cung dưới đáy biển, thuận tiện thử ngồi xe lửa đến đó.

- Vâng.

Ly Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu.

…………

- Vù vù vù ~~~

Không trung, Hi Bối Kỳ và những người khác đang ngồi trên lưng Ong Thợ cấp 7.

Hi Bối Kỳ nhìn về phương xa, thấy được tường thành cao ngất, thanh thúy nói:

- Sắp đến nơi rồi, trước đó chính là thành Buôn Bán Sơn Hải.

Hi Sắt nhìn ra phía xa, cảm thán nói:

- Thoạt nhìn thật lớn, còn lớn hơn cả Thánh Thành nữa ~~~

- Đương nhiên là lớn hơn Thánh Thành rồi.

Hi Bối Kỳ kiêu ngạo nói.

Ong Thợ Cấp 7 giảm độ cao, bay về phía quảng trường trung tâm Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Trên lưng Ong Thợ, Hi Bối Kỳ nhìn thấy trong thành xuất hiện thêm một cái cây, kinh ngạc nói:

- A, khi nào có thêm một cái cây màu hồng ở đây thế?

Vân Vân nghe vậy nhìn lại, khi thấy cây Phượng Hoàng quen thuộc thì lên tiếng giải thích:

- Cái cây này là do Mục Lương đào ở bên ngoài Thánh Thành.

- A, chuyện này xảy ra khi nào?

Hi Bối Kỳ buột miệng hỏi.

- Ngày đó ngươi ở nhà trò chuyện với sư phụ, ta mang Mục Lương ra ngoài đi dạo.

Vân Vân giải thích.

- Hóa ra là thế.

Hi Bối Kỳ hồi tưởng lại, đúng là có chuyện như vậy.

Ong Thợ lượn một vòng trên không trung rồi đáp xuống vị trí cách cây Phượng Hoàng không xa.

- Các ngươi tới quá chậm.

Giọng nói ôn hoà của Mục Lương truyền đến.

Anh đang chuẩn bị đi thủy cung dưới đáy biển cùng với Hồ Tiên, Ly Nguyệt thì thấy đám người Hi Bối Kỳ đến.

Hi Bối Kỳ kinh ngạc nói:

- Mục Lương, các ngươi tới đây lúc nào thế?

- Mười phút trước.

Mục Lương nhẹ giọng đáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận