Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1678: Chết Tiệt, Bọn Hắn Không Xứng Làm Người



Đột nhiên, Tứ trưởng lão vui mừng reo lên:

- A, sáng lên rồi, Đá Ma Pháp sáng lên rồi.

Bối Nhĩ Liên lấy lại tinh thần, lực chú ý đặt lên trên Đá Ma Pháp đang tỏa sáng, mặc dù ánh sáng rất yếu ớt nhưng vẫn khiến cô vui vẻ.

- Ánh sáng màu đỏ, hẳn là hệ Hỏa.

Cô nhìn về cô bé trước mặt, ánh mắt trở nên hiền hòa.

Tứ trưởng lão hưng phấn nói:

- Rất tốt, ngươi có linh tính, có thể cùng chúng ta trở về thành Huyền Vũ.

- Có thật không?

Cha của cô bé vội vàng chen ra khỏi đám đông, mặt mũi tràn đầy hưng phấn nhìn Bối Nhĩ Liên.

- Ngươi là ai?

Bối Nhĩ Liên trừng gã đàn ông trung niên kia.

- Ta là cha của cô bé này.

Gã đàn ông trung niên kia kích động nói.

- Không phải, hắn không phải là cha của ta.

Cô bé đột nhiên kích động hô to.

Đôi mắt của gã ta trợn tròn, uy hiếp nói:

- Nha đầu chết tiệt kia, ngươi nói xằng bậy cái gì đó?

Bé gái hơi rụt cổ, cô bé vội vàng trốn sau lưng Bối Nhĩ Liên, cơ thể run bần bật.

- Hắn thật sự không phải là cha của ngươi sao?

Bối Nhĩ Liên cau mày.

Bé gái liếc nhìn gã đàn ông trung niên đang nổi giận kia, trong đôi mắt nàng không che giấu được sự sợ hãi.

Tứ trưởng lão nghiêm mặt nói:

- Có ta ở đây, ngươi cứ việc ăn ngay nói thật, hắn không dám làm gì ngươi.

- Ta... Hắn sẽ đánh chết ta.

Cô bé nức nở nói, đôi mắt đã ươn ướt.

- Không đâu, ta bảo đảm.

Bối Nhĩ Liên kiềm chế sự phẫn nộ trong lòng, nàng vươn tay xoa đầu cô bé để trấn an.

Bé gái cắn môi dưới, hai mắt đẫm lệ nói:

- Ta, ta bị hắn ta mua về, ngày nào hắn cũng đánh đập ta, còn không cho ta ăn cơm...

Sắc mặt của gã đàn ông trung niên kia trở nên vô cùng xấu xí, hắn tức giận quát:

- Đánh rắm, ta nhịn ăn nhịn uống nuôi ngươi, thế mà bây giờ ngươi lại hồi báo ta như vậy sao?

- Đứa nhỏ này không có nói sai, hắn đánh đập cô bé này mỗi ngày, rất nhiều người đều khuyên can hắn, nhưng mỗi lần khuyên thì hắn càng đánh đứa bé đó nhiều hơn.

- Đúng vậy, đứa nhỏ này rất đáng thương, rõ ràng cuộc sống bây giờ đã tốt hơn, thế mà cô bé còn gầy hơn trước....

Trong đám đông truyền ra tiếng phụ họa, điều này khiến sắc mặt gã đàn ông trung niên kia biến đổi liên tục.

Hắn tức giận la lớn:

- Các ngươi mau câm miệng lại, đừng trốn sau lưng người khác rồi nói xấu ta!

Lúc này khuôn mặt của Bối Nhĩ Liên lạnh lẽo vô cùng, cô vươn tay cuốn lên ống tay áo của bé gái và thấy được một mảng phồng rộp lớn và nhiều vết bầm khác, ngay chỗ cùi chỏ còn có một vết sẹo dài năm centimet, trên đó vẫn còn một vết máu rất dày.

- Súc sinh.

Tứ trưởng lão đen mặt, hắn nhìn phía gã đàn ông trung niên kia với ánh mắt tràn đầy sát ý.

Bối Nhĩ Liên hờ hững nói:

- Trong pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ đã ghi rõ là nghiêm cấm các hành vi ngược đãi trẻ em.

Căn cứ trung chuyển là do thành Huyền Vũ xây dựng, người ở chỗ này tự nhiên là phải tuân thủ pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ.

- Bắt hắn ta lại.

Tứ trưởng lão ra lệnh.

- Bắt hắn.

Người quản lý căn cứ lạnh mặt, lập tức phất tay ra lệnh cho thuộc hạ.

Trong lòng hắn vừa thấp thỏm vừa phẫn nộ, tại căn cứ do mình cai quản lại xảy ra loại chuyện như vậy, hắn khó tránh khỏi sẽ bị trách phạt.

Người quản lý hít một hơi thật sâu, cúi đầu cung kính nói với Bối Nhĩ Liên:

- Đại nhân, chuyện này ta sẽ xử lý nghiêm túc.

Bối Nhĩ Liên lạnh lùng nói:

- Ngươi tự đi nói với thành chủ đại nhân để lãnh phạt.

- Ta đã biết.

Trong lòng người quản lý tràn đầy khổ tâm.

Gã đàn ông trung niên giãy giụa, hoảng sợ hô to:

- Thả ta ra, các ngươi không thể bắt ta!

Nhưng sự phản kháng của hắn chỉ là việc tốn công vô ích, hắn bị thủ vệ dùng tay đánh bất tỉnh rồi lôi đi.

Bối Nhĩ Liên nhìn về phía bé gái, dịu dàng hỏi:

- Ngươi nói hắn không phải là cha của mình, vậy thì cha mẹ ruột của ngươi đâu?

Cô bé cúi đầu, ủy khuất nói:

- Bọn họ đã bán ta cho hắn, bây giờ không biết đang ở đâu...?

- Chết tiệt, bọn hắn không xứng làm người.

Tứ trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói.

Bối Nhĩ Liên xoa đầu bé gái, thương xót nói:

- Được rồi, vậy ngươi cùng ta đến thành Huyền Vũ đi.

- Cám ơn dì, ta biết rửa chén, giặt quần áo, còn có thể quét nhà và nấu cơm, cái gì không biết thì ta có thể học.

Bé gái kích động hô to.

Bối Nhĩ Liên đau lòng nhìn cô bé trước mắt, trong lòng lại có chút dở khóc dở cười, chẳng lẽ không thể gọi mình là chị sao?

- Ta không cần ngươi làm những thứ này, yên tâm học tập ma pháp là tốt rồi.

Cô nhéo má của cô bé rồi bảo nàng đứng chờ ở một bên.

Hai mắt của bé gái đỏ hoe, ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh, lúc này sự mờ mịt và hoảng sợ trong đôi mắt nàng đã tan đi.

Kiểm tra linh tính vẫn còn tiếp tục, cho đến khi trời tối thì mới kết thúc.

Hơn ba trăm đứa bé chỉ có bốn đứa bé có linh tính, con số này khiến Bối Nhĩ Liên và Tứ trưởng lão rất buồn bực.

Tứ trưởng lão thở dài thườn thượt, tiếc nuối nói:

- Chỉ phát hiện bốn đứa bé có linh tính trong con số ba trăm, tỷ lệ này quá thấp rồi.

Bối Nhĩ Liên co giật khóe miệng:

- Chúng ta còn phải tìm thêm bốn trăm chín mươi sáu đứa bé có linh tính nữa.

- Ta biết nhiệm vụ này sẽ không đơn giản như thế mà.

Tứ trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói.

………….

Hồ Tiên đi vào cung điện, trên tay là một tập tài liệu, dáng đi yêu kiều tiến đến thư phòng.

Khi đến gần thư phòng thì cô cố ý bước chậm lại, thận trọng tới gần cửa phòng, sau đó đẩy cửa ra nhanh như chớp.

Cót két ~~~

Trong thư phòng, Mục Lương ngồi ngay ngắn ở trên long ỷ, ngước mắt bình tĩnh nhìn Hồ Tiên.

Cô gái đuôi hồ ly nhìn quanh thư phòng một vòng, mịt mờ nhìn về phía cửa phòng nghỉ, không thấy người thứ ba ngoại trừ cô và Mục Lương.

- Có chuyện gì vậy?

Anh kinh ngạc hỏi.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên cong lên, cười tươi như hoa nói:

- Ta tới bắt gian.

- Ta đã nhìn ra.

Mục Lương nghiêm túc gật đầu.

- Tốt, không nói đùa nữa, chúng ta nói chính sự.

Hồ Tiên đi tới bên cạnh Mục Lương và ngồi vào chỗ trống.

Cô mở ra văn kiện trong tay rồi đẩy tới trước mặt anh.

- Đây là tất cả các sản phẩm mới sắp được tung ra, ngươi xem một chút có cần thêm bớt cái gì không?

Mục Lương cầm văn kiện lên rồi lật xem từng mục một, các sản phẩm mới được đưa ra thị trường gồm có Linh khí cuộc sống, ma dược, những vật phẩm thực dụng, các kiểu quần áo mới, v.v...

Anh chỉ vào một trang, quay đầu hỏi:

- Lò nướng chỉ có năm cái thôi sao?

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Đương nhiên là không rồi, nhưng ta tính toán chỉ lấy ra năm cái để bán, ngươi đã nói vật hiếm thì quý mà.

Lò nướng là Linh khí mà Mục Lương chế tạo vào nửa tháng trước, chiếc lò nướng đầu tiên đang được đặt trong phòng bếp cung điện.

Ba chiếc lò sau đó được đưa đi Mỹ Thực Lâu, Phố Buôn Bán và Trung tâm Huyền Vũ trong Tiểu Thành.

Sau này những chiếc lò nướng khác sẽ chính thức được đưa vào thị trường, nó sẽ được xếp vào Linh khí cuộc sống giống như tủ lạnh, máy phát nhạc, gậy chống phi hành.

- Ừ, vậy trước tiên bán năm chiếc xem sao, nếu doanh thu không tệ thì có thể gia tăng thêm.

Mục Lương gật đầu nói.

Anh tiếp tục nhìn xuống, linh khí trung cấp ấm nấu nước, giá bán hai mươi vạn đồng Huyền Vũ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận