Quỷ Tam Quốc

Chương 95: Thành viên nòng cốt phe Lưu Biểu


Chương 95. Thành viên nòng cốt phe Lưu Biểu
Văn hóa rượu rất thịnh hành trong tầng lớp thượng lưu thời Đông Hán. Nói về rượu phải kể về ông tổ là Đỗ Khang thời Hán và Nghi Địch thời nhà Hạ, trong truyền thuyết hai người này là hai người đầu tiên chế ra rượu, nhưng có vẻ Nghi Địch mới chính là ông tổ vì thời nhà Thương đã có rượu rồi. Còn truyền thuyết khỉ và vượn tạo ra rượu thì theo lý giải khoa học thời hiện đại, trong núi sâu có nhiều hoa quả khỉ đem về không ăn hết cất trong hang, lâu ngày lên men thì thành rượu. Có thể nói mỗi thời kì lịch sử đều có một vài nhân vật gắn liền với rượu.
Đông Hán cũng cũng không ngoại lệ, lúc vừa xuyên không Phỉ Tiềm cũng tính đến việc bán rượu để kiếm chác, nhưng hắn phát hiện ra khẩu vị rượu của người thời này rất khác, nộng đồ cồn cũng thấp hơn so với các loại như vodka.
Tổ cha thằng tác giả ngôn tình nào vẽ vời ra việc xuyên về thời cổ đại chế ra giấy rồi làm ra rượu nhá. Ví dụ như giấy, thời Đông Hán không phải ai cũng có tiền mua nhưng giấy không phải thứ mới lạ gì hết, quý tộc nhà nào cũng có. Phỉ Tiềm nhớ trên mạng có bày cách tẩy trắng giấy bằng vôi, thế là hắn ghé tác phường thử nghiệm, kết quả khóc không thành tiếng. Ý tưởng của hắn đã bị người ta biết từ lâu, hơn nữa còn không ngừng tìm cách cải tiến.
Lúc đó Phỉ Tiềm vẫn chưa bỏ cuộc, hắn hào hứng muốn làm thử phương pháp chưng cất, ai dè Túy Tiên lâu lớn nhất Lạc Dương có một đống, từ rượu trái cây cho đến rượu gạo, rượu hoa, rượu tiêu, lại còn rượu sữa của người Hồ. Phỉ Tiềm vừa quảng cáo được mấy câu, chưởng quầy đã cười khổ bảo những loại rượu đó chỉ dành cho những kẻ nghiện rượu để lỏ mông, thế gia hầu hết chẳng ai ưa, bình dân lại uống không nổi nên lượng tiêu thụ cực kì ít.
Phỉ Tiềm cảm giác trái tim nhiệt huyết khởi nghiệp của mình bị người ta tạt hẳn một thau nước đá, chán nản đến mức muốn thử tự tử xem có quay về được không. Lũ tác giả đúng là lừa đảo, thằng nào thằng nào xuyên về cổ đại cũng thành rồng thành hổ, tới lượt mình ngay cả thịt còn được bữa đực bữa cái, gạo cũng phải ăn cả vỏ.
Về sau Phỉ Tiềm quyết đoán dẹp luôn suy nghĩ này. Đối tượng khách hàng của hắn chỉ có thế gia, bình dân bá tánh không cần trang giấy, rượu cũng chẳng mấy ai uống cả. Trang giấy có lẽ mai này có cơ hội hắn sẽ nghiên cứu thêm một chút, nhưng rượu nồng độ cao không được thế gia ưa chuộng, nấu xong rồi bán cho ai? Người Hồ hả? Ừ thì người Hồ mê rượu và văn minh còn thấp, nhưng bọn chúng cũng không phải người ngu. Thêm vào đó người Hồ nghèo nên chỉ có thể đổi rượu bằng bò dê, nhưng trong mắt họ dê bò cũng giống như bất động sản thời hiện đại, lâu lâu ăn chơi đổi một lần còn được, nhưng đòi người ta đem hàng trăm ngàn dê bò ra đổi hả, chuyện như vậy cũng nghĩ ra được?
Lại nói về sĩ tộc, họ thích rượu có nồng độ thấp, hơn nữa còn chia ra cấp bậc, người cao cấp uống rượu nếp, người tầm trung uống rượu gạo, người tầm thấp thì uống rượu bắp. Tất nhiên có một loại rượu sang chảnh hơn là rượu hoa quả. Ví dụ như Tào Tháo cực kì thích uống rượu nho.
Hôm nay Lưu Biểu lấy rượu Kim Tương, một loại rượu ngũ cốc có màu vàng để chiêu đãi Phỉ Tiềm. Tây Kinh Tạp Ký quyển số bốn, một tác phẩm miêu tả về Trường An thời Đường có ghi “dâng chén Kim Tương tôn kính người” nhằm tán tụng sự xa hoa của đời sống quý tộc, đồng thời miêu tả rượu ngon quý giá được phục vụ trong các bữa tiệc.
Người Trung Quốc mỗi lần uống rượu đều thích sôi động, càng sôi nổi càng cao hứng, hôm nay Lưu Biểu nghe Phỉ Tiềm đưa kế sách định Kinh Châu nên niềm vui dâng trào khôn xiết, chẳng những mời Phỉ Tiềm mà còn phái người đi mời những người khác tham gia. Lưu Biểu nói làm vậy xem như vì Phỉ Tiềm bày tiệc mời khách, cũng chúc mừng Phỉ Tiềm trở thành biệt giá. Người đến đầu tiên chính là Bàng Quý, có vẻ hắn cũng nghe ngóng được tình hình nên vừa gặp mặt đã chắp tay chúc mừng Lưu Biểu cùng Phỉ Tiềm, khiến bầu không khí trở nên vô cùng hòa hợp.
Người thứ hai đến tên Vương Uy tự Vi Liêm. Hắn là một võ tướng, gương mặt chữ điền, đôi ria mép cá trê vểnh ngược lên chỉnh tề, vừa biết Phỉ Tiềm nhận chức biệt giá lại trở nên kinh ngạc không thôi. Nhưng tên này cũng chắp tay chúc mừng Lưu Biểu cùng Phỉ Tiềm rồi ngồi xuống.
Người thứ ba đến dự tiệc là Phó Tốn tự Công Đễ. Hắn vừa mới bước vào, Phỉ Tiềm nhìn dáng người thô kệch còn tưởng đây là một vị võ tướng, kết quả nhìn kĩ lại mới phát hiện Phó Tốn là quan văn. Công nhận dáng người hắn cao ngất ngưởng, gương mặt nghiêm túc, bước đi rất vững chắc và tỏa ra khí khái mạnh mẽ. Nghe Lưu Biểu giới thiệu, có lẽ tên này đảm nhận việc công tào phụ trách về sổ sách. Đây là chức vụ thường xuyên tương tác với thư lại kho lương, võ tướng bình thường không leo nổi chức này.
Phó Tốn vừa nghe Lưu Biểu giới thiếu, gương mặt vẫn nghiêm túc, chẳng nhận ra được buồn vui, chỉ hành lễ sau đó về chỗ ngồi.
Tiếp theo có hai người nữa xuất hiện, lần này Phỉ Tiềm lại biết rõ, vì họ có tiếng tăm trong Tam Quốc Diễn Nghĩa. Võ tướng là Văn Sính tự Trung Nghiệp, cao khoảng 1m85, dáng người vạm vỡ, hai tay tráng kiện, vừa nhìn đã biết mãnh tướng đương thời. Quan văn bên phải là Y Tịch tự Bá Cơ, lần đầu gặp mặt Phỉ Tiềm rất cảm thán, hèn gì trong game Tam Quốc, Y Tịch được đánh giá khá cao. Chỉ mới chắp tay mà mị lực đàn ông toát ra khắp nơi, nếu hắn ta xuyên về thời hiện đại và được trở thành diễn viên điện ảnh, kiểu gì cũng kéo được một đám fan não tàn.
Hai người cuối cùng xuất hiện chính là đô úy Thái Hòa và trị trung Đặng Hi. Người tên Thái Hòa Phỉ Tiềm còn ít nhiều có chút ấn tượng, về phần Đặng Hi thì hắn chịu, đây lại là một nhân vật vô danh.
Sau khi mọi người giới thiệu với nhau, Lưu Biểu chính thức tuyên bố tiệc rượu bắt đầu, cũng thông báo việc hắn thăng Phỉ Tiềm làm biệt giá cho mọi người biết. Phỉ Tiềm vội vàng chắp tay hành lễ với tất cả mọi người trong sảnh. Vừa hành lễ hắn vừa tính toán:
Bàng Quý thuộc họ Bàng nhưng hình như không thân thiết với Bàng Đức Công lắm, ngược lại nhà họ Khoái chắc hẳn là thế hệ tinh anh trong nhà.
Vương Uy vô cùng mờ nhạt, có vẻ họ Vương ở Kinh Châu không phải dòng họ lớn, hẳn là võ tướng bên ngoài đầu quân.
Phó Tốn lại có vẻ thân cận với Lưu Biểu nên mới được giữ chức liên quan đến thuế ruộng.
Văn Sính tất nhiên thuộc nhà họ Văn, một thế gia có tiếng nằm ở phí bắc Kinh Châu, còn Y Tịch nghe đâu là người Sơn Dương, cùng quê với Lưu Biểu, chắc hẳn là tâm phúc.
Thái Hòa nghe là biết con cháu nhà họ Thái, có điều hiện tại Thái Mạo vẫn chưa xuất hiện, cũng có thể hắn giống như Bàng Quý, được nhà họ Thái điều đi làm việc cho Lưu Biểu để thăm dò tình hình.
Đặng Hi, ừ, hoàn toàn không có ấn tượng, chức trị trung chỉ có tác dụng xử lý chút ít văn thư.
Như vậy trước mắt xem ra tâm phúc của Lưu Biểu bao gồm Phó Tốn và Y Tịch; sĩ tộc họ Thái, họ Bàng, họ Văn có Bàng Quý, Thái Hòa, Văn Sính làm đại biểu; Vương Uy cùng Đặng Hi có lẽ là người bên ngoài đến đầu quân.
Phỉ Tiềm trong lòng không khỏi cảm thán, chỉ một thế lực mới nhen nhóm đã có quá nhiều phe phái, thậm chí Lưu Biểu cũng tự lập một phe riêng, xem ra chức biệt giá của hắn không dễ lăn lộn a…
Bạn cần đăng nhập để bình luận