Quỷ Tam Quốc

Chương 822. Lòng Người Lộ Rõ (Phần 5)

Đây là thời khắc tối tăm nhất trong ngày, khi nhiệt độ ban đêm giảm xuống khiến sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, làm cho cả trời đất trở nên mờ mịt, đen tối.
Vào giờ này, con người cũng mệt mỏi và buồn ngủ nhất. Ngay cả những binh sĩ đang trực gác bên đống lửa tàn cũng không thể tránh khỏi cơn buồn ngủ ập đến, họ cứ ngồi gật gù, không ngừng đấu tranh để giữ mình tỉnh táo.
Trong đại trướng của doanh trại, Từ Vinh vừa mới ngả lưng nghỉ ngơi thì bỗng cảm thấy tim đập mạnh liên hồi, như thể có chuyện gì lớn sắp xảy ra. Ban đầu, ông cho rằng do mình mệt mỏi, không quá để ý mà chỉ nhắm mắt hít sâu vài lần. Tuy nhiên, ngay sau đó, Từ Vinh mở to mắt.
Một âm thanh náo động lớn đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của doanh trại. Ánh sáng từ những đốm lửa và bó đuốc lấp lánh, chiếu lên những bóng người đang di chuyển, tạo nên một khung cảnh vừa mờ ảo, vừa hỗn loạn. Tiếng kêu cứu thảm thiết của binh sĩ xen lẫn với âm thanh chói tai của tiếng cồng cảnh báo: “Địch tập kích! Địch tập kích!”
"Làm sao có thể có địch tập kích ở đây?" Từ Vinh vừa nghĩ vừa thắc mắc. Không chỉ ông mà ngay cả phần lớn binh sĩ cũng lúng túng. Nơi này cách doanh trại của Lý Thôi và Quách Tỵ hơn trăm dặm, được xem là khá an toàn. Hơn nữa, còn có các đội tuần tra bảo vệ doanh trại suốt đêm, sao lại có thể bị tấn công bất ngờ mà không nhận được bất kỳ tin tức nào?
Nhưng âm thanh náo loạn, hình bóng binh sĩ đang di chuyển, và tiếng la hét thảm khốc của những binh lính xung quanh đều là những bằng chứng không thể chối cãi rằng đã có điều gì đó nghiêm trọng xảy ra.
Từ Vinh liền tung chăn đứng dậy, bước ra ngoài đại trướng. Không cần hỏi tình hình cụ thể, ông lập tức ra lệnh: “Giương cờ tướng quân, đánh trống tập hợp toàn quân về đây!”
“Lập tức điều người bảo vệ lương thảo, đề phòng hỏa hoạn! Các quân hầu, khúc trưởng phối hợp cùng đội trưởng, ra lệnh cho binh sĩ giữ vững vị trí, không được tự ý hành động! Kẻ nào làm rối loạn quân tâm, giết không tha! Gọi ngay Hồ Đốc Hộ tập hợp binh mã đến đây! Toàn quân giữ vững vị trí, ta sẽ đứng giữa đốc chiến! Địch tập kích vào ban đêm, binh lực chắc chắn không nhiều! Chỉ cần giữ vững đội hình, chúng sẽ rút lui!”
Đám cận vệ của Từ Vinh nhất loạt đáp ứng, vội vã tản đi để truyền lệnh. Trong khi đó, Từ Vinh đứng trong đại trướng, được các cận vệ bảo vệ, tổ chức phòng thủ xung quanh. Cờ hiệu của ông được giương cao lên nhằm ổn định quân tâm, để binh sĩ biết rằng trung quân vẫn còn nguyên vẹn và Từ Vinh vẫn đang chỉ huy.
Dù chưa nhận được thông tin cụ thể về số lượng hay hướng tấn công của địch, Từ Vinh tin rằng không thể có nhiều quân tập kích vào ban đêm, bởi một cuộc tập kích đêm cần sự khéo léo và số lượng quân quá đông không thể thực hiện được. Ông đoán rằng chỉ có vài trăm quân địch, và chỉ cần giữ vững đội hình trong thời gian ngắn, bọn chúng sẽ phải rút lui.
Mặt đất đột nhiên rung nhẹ, rồi từ màn đêm đen kịt, những ngọn đuốc bắt đầu xuất hiện, lờ mờ hiển hiện trong bóng tối. Xung quanh những ngọn đuốc đó, những hình bóng người và ngựa di chuyển mập mờ trong ánh sáng chập chờn, như thể họ đang bước đi giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối.
“Là Hồ Đốc Hộ đến!”
Một cận vệ của Từ Vinh tinh mắt nhận ra bóng dáng mờ ảo của Hồ Đốc Hộ trong đám người và reo lên. Việc hai tướng quân tập hợp cùng một nơi sẽ giúp nhanh chóng ổn định tình hình.
Nghe thấy tiếng reo của cận vệ, Từ Vinh liền quay đầu nhìn, chuẩn bị ra hiệu chào đón. Nhưng ngay lập tức, ông ngừng lại khi nhận ra điều bất thường. Những người lính đi cùng Hồ Đốc Hộ không có vẻ gì là đang quan sát xung quanh để phòng ngừa địch tấn công. Thay vào đó, ánh mắt của họ dán chặt vào trung quân của Từ Vinh, như ánh mắt của bầy sói đói nhắm vào con mồi.
Có điều gì đó không ổn!
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Từ Vinh. Trong tình huống bị tập kích đêm, binh sĩ thường phải tập trung đề phòng tứ phía. Hành động chỉ chăm chú nhìn vào một hướng như thế này chỉ có thể xảy ra khi họ biết rõ mục tiêu chính là ai.
“Dựng trận! Lập tức xoay đội hình, đối mặt với Hồ Đốc Hộ! Nhanh!” Từ Vinh lập tức ra lệnh cho cận vệ và những binh sĩ xung quanh, giọng đầy gấp gáp.
Cận vệ của Từ Vinh dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn nhanh chóng tuân theo mệnh lệnh. Tuy nhiên, những binh lính cấm vệ vừa mới tập hợp lại còn đang bối rối, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Giết!”
Gương mặt Hồ Cẩn hiện lên trong ánh lửa, đôi mắt ông ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Từ Vinh đang đứng dưới lá cờ chỉ huy. Thấy binh sĩ của Từ Vinh bắt đầu xoay đội hình đối mặt với mình, Hồ Cẩn liền hét lên, dẫn đầu một đợt tấn công ào ạt vào trung quân của Từ Vinh.
Những binh sĩ cấm vệ vừa mới tập hợp vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Khi nghe lệnh của Từ Vinh, họ còn đang ngơ ngác, chưa kịp phản ứng. Ngay lập tức, họ bị đợt tấn công của quân Tây Lương do Hồ Cẩn dẫn đầu đè bẹp, tình hình trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.
“Đồ to gan, Hồ Cẩn!” Từ Vinh tức giận hét lên. “Ngươi muốn tạo phản sao? Tạo phản là tội tru di cửu tộc! Hãy mau thức tỉnh! Bắt lấy Hồ Cẩn, kẻ nào chịu đầu hàng sẽ không bị truy cứu trách nhiệm!”
Từ Vinh hy vọng rằng những binh sĩ dưới trướng Hồ Cẩn cũng là lính cấm vệ, giống như binh sĩ của ông, và họ sẽ không hoàn toàn trung thành với Hồ Cẩn. Ông muốn đánh vào lòng quân để khiến họ dao động, chỉ quy trách nhiệm cho một mình Hồ Cẩn.
“Haha...” Hồ Cẩn cười khẩy, tay nắm chặt thanh đao, không thèm để ý đến lời nói của Từ Vinh. Ông ta chỉ tay về phía Từ Vinh, hét lên với binh sĩ của mình: “Giết hắn! Chúng ta sẽ được về nhà!”
“Ta muốn về nhà!”
“Tránh đường ra!”
Từ Vinh không hiểu rõ về quân Tây Lương, cũng không biết rằng hệ thống quân sự của Tây Lương giống như một liên minh nhỏ. Dù triều đình có chia rẽ các tướng lĩnh với binh sĩ, nhưng những quân hầu và khúc trưởng ở cấp cơ sở vẫn là những trung tâm chỉ huy nhỏ, giữ cho quân đội Tây Lương có thể gắn kết với nhau. Hồ Cẩn đã bí mật triệu tập những người này và đạt được sự thống nhất.
Tất cả bọn họ đều muốn trở về nhà.
Không ai muốn tiếp tục lang thang xa xứ...
Những binh sĩ đã từng là đồng đội, giờ đây đột nhiên quay sang chém giết lẫn nhau. Quân cấm vệ Trường An hoàn toàn rối loạn, không kịp trở tay. Trong khi đó, quân Tây Lương của Hồ Cẩn lao vào tàn sát, phá tan đội hình đối phương. Các cận vệ của Từ Vinh đã cố gắng lập trận, nhưng họ quá ít, không thể chống lại đợt tấn công ào ạt của quân Tây Lương.
Từ Vinh được cận vệ bảo vệ, vừa chiến đấu vừa rút lui. Nhưng chưa kịp đi xa, tiếng vó ngựa đột ngột
vang lên từ một bên. Hơn mười kỵ binh Tây Lương xuất hiện, người và ngựa đều được trang bị giáp sắt kín mít, từ phía sau Hồ Cẩn lao thẳng tới chỗ của Từ Vinh.
“Hồ Cẩn! Sao ngươi lại đến nước này!” Từ Vinh cảm thấy như tim mình rơi vào hố băng.
Những kỵ binh Tây Lương này là đội quân tinh nhuệ nhất mà Hồ Cẩn đã giấu kín từ lâu. Giờ đây, ông ta đem ra sử dụng với ý định quyết định trận chiến chỉ trong một đòn.
Dù chỉ có hơn mười kỵ binh, nhưng sức mạnh của họ quá lớn, vượt ngoài khả năng chống đỡ của những cận vệ còn sót lại bên Từ Vinh. Một đợt tấn công dữ dội đã phá tan đội hình phòng thủ, quân Tây Lương tràn vào, vây quanh và tiêu diệt hết những người bảo vệ Từ Vinh.
Nhìn thấy lá cờ “Từ” bị đốn ngã, bay xuống từ cột cờ, Hồ Cẩn nhếch mép cười, nói một câu: “Đứa con nít, ngươi cản đường về nhà của ta!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận