Quỷ Tam Quốc

Chương 89: đầm nước sâu Tương Dương


Chương 89. đầm nước sâu Tương Dương
Khách sạn ở Tương Dương thiết kế phòng ốc không lớn nhưng cũng khá rộng rãi theo kiểu chung cư ở hiện đại, từ cửa chính vào sẽ là phòng khách, bên trong có một phòng ngủ lớn và một phòng ngủ nhỏ, đồ dùng cá nhân đầy đủ. Tất nhiên phòng đẹp thì chi phí cũng “đẹp”. May mà Phỉ Tiềm được Thôi Hậu cho chút lộ phí, còn đem theo tiền để dành trong nhà nên dư sức cọc trước một năm.
Tuy nhiên nói gì thì nói, khách sạn là nơi dừng chân tạm bợ, hắn lại phải sinh hoạt ở Kinh Châu thời gian dài, tốt nhất cứ đi tìm nhà đã. Mấy hôm nay Phúc Thúc đều tất bật chạy ra ngoài để nghe ngóng xem có ai cho thuê nhà không, tiền thuê nhà tính ra vẫn rẻ hơn so với ăn ngủ ở khách sạn. Phỉ Tiềm rất muốn giúp lão một tay, chỉ là hắn đang bị thương ở đầu, có thề thốt thế nào Phúc Thúc cũng sống chết không chịu cho Phỉ Tiềm đi lại nhiều, cứ bắt hắn chết dí trong phòng, khi nào thấy khỏe hẳn rồi tính tiếp.
Thế là Phỉ Tiềm của chúng ta đành lang thang mấy chỗ quanh khách sạn, ăn không ngồi rồi tám chuyện với chưởng quỹ và đầu bếp, hứng lên thì sà vào mấy quán ăn ven đường nghe chủ tiệm kể lể. Nhờ vậy hắn lấy được rất nhiều tin tức hay ho về Tương Dương.
Ví dụ như hôm nay, Phỉ Tiềm vừa lê la hàng quán xong liền không ra ngoài nữa mà ngồi một mình trong phòng để viết lại những tin tức mà mình vừa thu được. Nói tóm lại các tin tức này khớp với những gì hắn đã biết. Mặc dù bây giờ Tương Dương vẫn chưa rơi vào vòng xoáy chiến tranh, nhưng cũng có rất nhiều thế lực đang ẩn nấp trong bóng tối chờ thời.
Nói cách khác, Tương Dương tựa như một đầm nước sâu, nhìn bề ngoài coi như yên ổn phồn hoa, nhưng trên thực tế các phe phái đang âm thầm đấu tranh rất kịch liệt.
Phỉ Tiềm trầm tư hơn nửa ngày, hắn viết hai chữ Tương Dương, sau đó viết hai chữ Nam Dương ở phía trên và viết hai chữ Giang Lăng ở phía dưới. Vùng đất này quả thật vô cùng trù phú, cứ như thể con cưng của trời, liên kết với các con sông, đất đai canh tác phì nhiêu, cho nên tính cả Nam Dương và Giang Lăng, nông dân sinh sống ba khu vực này đều ấm no hạnh phúc.
Điển hình là thời điểm bùng nổ loạn khăn vàng, ba anh em Trương Giác không thể kích động được ai tại Tương Dương hết. Kết quả Tương Dương hoàn toàn không chịu ảnh hưởng bởi loạn lạc, tất cả cơ sở sản xuất và vật tư đều nguyên vẹn. Nhưng chính vì nơi đây giàu có trù phú, nên mới sản sinh ra một loại giặc cướp rất đặc biệt, đó chính là Tông tặc.
Thời Đông Hán, Trung Quốc gặp rất nhiều vấn đề về cướp phá, nếu phương bắc có đám du mục Tiên Ti, Khương Hồ thì phương nam có Tông tặc. Thật ra chúng là những người thuộc một số gia tộc hoặc có quan hệ với trưởng thôn nên tìm mua được vũ khí rồi trở thành lưu manh một cõi.
Chỉ riêng khu vực phụ cận Tương Dương đã có hơn năm mươi nhóm Tông tặc từ lớn đến nhỏ! Ngặt nỗi loại giặc này bình thường là nông dân cày cấy, chỉ cần có dịp là cầm đao lên làm cướp. Trương Liêu cũng biết chuyện nên mới thận trọng sắp xếp lính đi theo hộ tống, nếu không một mình Phỉ Tiềm chân ướt chân ráo tới nơi có thể bị cướp sạch tài sản, thậm chí bị giết giữa đường cũng không chừng.
Phỉ Tiềm cảm thấy mình có thể bình an đến Tương Dương cũng nhờ Trương Liêu, đến lúc có dịp nhất định phải cảm tạ Trương Liêu một phen. Có điều đó là chuyện sau này….
Trước mắt điều làm Phỉ Tiềm phiền não nhất chính là sĩ tộc Kinh Châu. Chỉ xét về danh tiếng đã có nhà họ Khoái, họ Thái, họ Bàng, họ Phí, họ Mã, họ Hướng, họ Phí, họ Mã, họ Hoàng, họ Lai, họ Lý, họ Tập, họ Văn….. Phỉ Tiềm phát hiện dù hắn có viết hết một trang giấy cũng không đủ chỗ.
Những gia tộc này thi hành chính sách liên hôn, tạo quan hệ hỗ trợ lẫn nhau, dần dần hình thành một mạng lưới rộng lớn bao phủ khắp Kinh Châu. Sau đó loạn khăn vàng xảy ra rồi đến cuộc chiến Quan Độ, những thế gia khác khăn gói trốn xuống Kinh Châu nhiều vô kể, làm Kinh Châu giống như một tấm lưới, không ngừng có cá lớn chui vào tranh chỗ.
Phỉ Tiềm cảm thấy muốn lôi hết các mối quan hệ giữa những thế gia này ra ánh sáng còn kì công hơn cả việc xây Vạn Lý Trường Thành, không tốn một hai năm sẽ chẳng thể nào làm xong được.
Thế là hắn quyết định áp dụng kinh nghiệm thời hậu thế, bỏ qua hết những vấn đề râu ria, chỉ cần nắm chặt điểm cốt lõi. Phỉ Tiềm lấy bút khoanh tròn 3 cái nhà họ Khoái, họ Thái và họ Bàng, sau đó cẩn thận suy nghĩ một chút rồi viết thêm bốn chữ Tư mã và Gia Cát, cuối cùng mới viết tên Lưu Biểu tự Cảnh Thăng xuống.
Dựa theo tin tình báo, Lưu Biểu vừa mới được phong làm Thứ Sử Kinh Châu không lâu, chắc chỉ mới tạo được quan hệ với nhà họ Khoái và họ Thái, nắm giữ một số tông tặc bản địa cho nên mới ngồi vững cái ghế ở Tương Dương. Có điều Nam Dương là địa bàn của nhà họ Viên, hiện tại được Viên Thuật tiếp quản, nghe đồn thái thú Nam Dương đã chết nên triều đình chưa kịp phái người thay thế, vậy chẳng khác nào Viên Thuật có thể một tay che trời.
Ngoài ra Phỉ Tiềm nghe thấy mấy ngày trước xuất hiện một đám tàn binh là do Lưu Biểu đã điều một cánh quân đến Nam Dương, còn nguyên nhân là gì thì hắn đoán có lẽ là liên quan đến Viên Thuật. Dù sao hắn không phải người trong cuộc nên không rõ chuyện người trong kẹt.
Mặt trận phía bắc Nam Dường được Viên Thuật phòng thủ gắt gao, có vẻ như Lưu Biểu chẳng thể chiếm được chút tiện nghi nào. Phía nam có Hoàng Tổ ở Giang Hạ làm thái thú, trấn thủ một thời gian dài, thuộc dạng sống lâu lên lão làng, muốn danh vọng có danh vọng, muốn binh lực có binh lực. Tên này là một khúc xương khó gặm. Dựa theo lịch sử, mãi cho đến khi Hoàng Tổ chết đi, Lưu Biểu mới dám vươn vòi tới Giang Hạ.
Tổng kết lại mà nói, thời điểm này chính là lúc Lưu Biểu cầu hiền như khát nước, hiện nay Phỉ Tiềm đi nương nhờ Lưu Biểu cũng sẽ không bị hắn ghẻ lạnh, còn rất có thể được Lưu Biểu phong chức quan, dù sao thủ hạ của hắn cũng không nhiều.
Nhưng còn một vấn đề là Phỉ Tiềm có muốn ra làm quan vào lúc này không? Tất nhiên mọi thứ đều sẽ có mặt lợi và mặt hại. Trong lúc nhất thời Phỉ Tiềm thật khó mà quyết định được. Hiện tại đầu còn đang băng bó, mang thương tích đi gặp Lưu Biểu sẽ làm người ta ấn tượng không tốt.
Qua chuyện này mới thấy danh vọng quan trọng đến cỡ nào. Đều là con dòng thứ nhưng Viên Thiệu xuất thân bốn đời tam công vừa bước ra đã được làm quan lớn, chẳng những vậy hắn từ quan còn được phong chức cao hơn. Tương lai Phỉ Tiềm sẽ phải cực khổ phấn đấu, nếu bước vào trong hàng ngũ cấp cao của phe Kinh Châu, không chỉ gặp đối thủ chính trị dạng như đồng chí Lưu Bị mà còn phải đối mặt với quý anh Tào Tháo. Chưa kể còn có những kẻ kiêu hùng như Tôn Quyền sẵn sàng đâm cho Lưu Cảnh Thăng một nhát chí mạng.
Đau đầu thật, cứ động não là thấy khó khăn ở khắp mọi nơi. Vì sao người khác xuyên không đều được chơi ở chế độ easy, vừa đầu thai là có cả địa bàn, danh vọng, đến chỗ hắn thì độ khó trực tiếp nâng lên hard luôn. Phỉ Tiềm tức giận nghĩ thầm, bất quá mặc kệ như thế nào, trước tiên cứ trình 2 lá thư lên đã, đến địa bàn người khác cũng phải trình báo cho đối phương biết sự có mặt của mình, chẳng biết khi nào hắn mới được triệu kiến a….
Bạn cần đăng nhập để bình luận