Quỷ Tam Quốc

Chương 122: Truyền thừa


Chương 122. Truyền thừa
Đến khi Hoàng Thừa Ngạn trở lại Hoàng phủ, lão phát hiện xưởng nhà mình mọc ra thêm vài lưỡi cưa nước đủ kích cỡ lớn nhỏ, mấy tên học đồ đang dùng tổ hợp ròng rọc động kéo vật liệu trên bàn đặt vào mương, còn những lưỡi cưa nương theo sức nước không ngừng di chuyển.
Phỉ Tiềm và ba bậc thầy thủ công khác đang đứng quan sát lưỡi cưa vận hành, trước mắt thứ này cũng tạm ổn, độ ổn định và năng suất rất khá, có thể tiếc kiệm được rất nhiều nhân lực. Những học đồ trước đó được phân công xẻ gỗ đang đứng trước sảnh đợi sư phụ mình sắp xếp cho công việc khác.
Tất cả thợ thủ công của nhà họ Hoàng đều rất hưng phấn, ban đầu họ tưởng mình chỉ cần làm theo yêu cầu của gia chủ Hoàng Thừa Ngạn, xem như tiện tay nhận thêm việc, lợi ích vẫn như cũ. Kết quả không nghĩ tới nửa đường xuất hiện một thằng cha tên Phỉ Tiềm, chẳng những làm họ mở mang tầm mắt về việc sắp xếp nhân sự, chế ra cưa nước mà còn sáng tạo loại dây thừng dành riêng cho ròng rọc động.
Liệu đây có phải ông trời có mắt, ban phước lành đến công xưởng nhà họ Hoàng chăng?
Tất cả thợ thủ công đều vô cùng vui vẻ, ước gì việc như thế có thể xuất hiện cả đời. Ngược lại kẻ không nặn ra nổi nụ cười chính là Hoàng Đấu. Hắn tưởng tổ hợp ròng rọc động này sẽ trở thành phương pháp bí truyền trong nhà, giúp cả gia đình hắn rạng danh Kinh Châu, dè đâu Phỉ Tiềm lại đem nó ra trước mặt nhiều người như vậy.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nhìn ánh mắt thèm khát của đám thợ thủ công, Hoàng Đấu biết thứ đồ chơi này đã trở thành của chung. Nhưng hắn lại không tiện nói gì, dù sao ròng rọc động là do Phỉ Tiềm dạy cho hắn, trong lòng có khó chịu cũng phải bất đắc dĩ làm cho xong việc.
Gia chủ Hoàng Thừa Ngạn thuộc dạng sống lâu lên lão làng, vừa đi dạo một vòng, lão đã biết chỗ này xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy đến trước mặt Phỉ Tiềm và triệu tập toàn bộ thợ thủ công lại, tuyên bố rằng cưa nước là ý tưởng của hắn. Bù lại tất cả mọi người đều góp công nên có quyền đem nó về dạy lại cho gia đình mình, tuy nhiên muốn dạy cho người khác họ phải được Phỉ Tiềm đồng ý.
Bên cạnh đó ròng rọc động là do Phỉ Tiềm và Hoàng Đấu cùng nhau nghiên cứu, bất cứ ai nắm được cấu tạo cũng có thể dạy lại cho gia đình, nhưng muốn dạy cho người khác họ phải được cả Phỉ Tiềm lẫn Hoàng Đấu đồng ý mới có thể tiến hành.
Cuối cùng Hoàng Thừa Ngạn nghiêm mặt cảnh cáo:
“Đây là việc hệ trọng liên quan đến quy củ truyền thừa, mọi người phải nhớ cho kĩ, nếu có ai dám vi phạm, lão đây sẽ đập nát chiêu bài kẻ đó.”
Hoàng Thừa Ngạn nói nghiêm túc, mấy tên thợ thủ công gồm cả Hoàng Đấu cũng đứng thẳng người, gật đầu đồng ý. Thứ này là bát cơm của mình, cũng là bát cơm của con cháu sau này. Vả lại quy tắc của việc truyền thừa vốn dĩ là như thế, cho nên chẳng ai có ý kiến.
Sau khi đám đông giải tán, Hoàng Đấu cũng cảm thấy vui vẻ, cố ý hành lễ với Hoàng Thừa Ngạn cùng Phỉ Tiềm rồi mới quay về làm việc. Lúc này Phỉ Tiềm mới hiểu được thâm ý của Hoàng Thừa Ngạn, hắn vội vàng cảm ơn. Hoàng Thừa Ngạn cười khoát tay:
“Haha, Tử Uyên chưa từng tiếp xúc với những vấn đề này, không hiểu rõ cũng là bình thường.”
Tiếp theo Hoàng Thừa Ngạn lại nói rõ việc truyền thừa cho Phỉ Tiềm, đến tận đây hắn mới hiểu rõ vì sao mọi người lại nghiêm túc như vậy.
Vào thời Hán, một thợ thủ công từ khi đi làm học đồ cho đến lúc xuất sư phải mất đâu đó khoảng mười mấy năm. Dựa theo bình thường, sư phụ sẽ chẳng dạy dỗ gì cho những kẻ vừa mới gia nhập, các học đồ đều phải chấp nhận làm việc nặng nhọc, đến khi sư phụ cảm thấy kiến thức cơ bản của học đồ đã vững, mới có thể dựa theo tình hình thực tế và dạy một chút kỹ thuật.
Những kỹ thuật này cũng tuyệt đối không được phép truyền ra bên ngoài, dù sao đây cũng là chén cơm của sư phụ mình. Nhưng Phỉ Tiềm có một chuyện không rõ nên đành chắp tay hỏi rõ:
“Hoàng Công, như vậy cũng không ổn lắm, lỡ như sư phụ chưa kịp dạy hết mà gặp phải chuyện không may thì…”
Hoàng Thừa Ngạn nhẹ gật đầu, lão hiểu ý của hắn:
“Đã là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh khỏi. Bỏi vậy nhà họ Hoàng có quy định, thợ thủ công ngoài việc thu học trò còn phải dạy hết cho người trong nhà. Nếu như có chuyện không may xảy ra, người trong nhà sẽ dạy phần còn lại cho đại đệ tử, mà đại đệ tử cũng có trách nhiệm nuôi dưỡng lại cả nhà sư phụ.
Nếu cả hai vợ chồng người thợ cùng gặp chuyện tai họa, đệ tử sẽ dựa vào lệnh bài thợ thủ công do nhà họ Hoàng cung cấp, tìm kiếm một người thợ có cấp bậc ngang họ để tiếp tục học hỏi.
Ài, dù là thế, nhưng cũng có một vài thợ xuất thân từ nhà lão phu gặp bất hạnh mà đứt mất truyền thừa…”
Nỗi khổ của ngành thủ công, liệu có mấy ai biết được? Không chỉ riêng họ, rất nhiều công việc sinh nghề tử nghiệp khác cũng như thế, đừng thấy thợ nhà họ Hoàng làm việc rất trôi chảy, đó là nhờ vào kinh nghiệm tích lũy từ rất nhiều năm, và kinh nghiệm này tích lũy trên xương máu vô số người.
Nhà họ Hoàng tạo ra một dây chuyền sản xuất, làm nhân viên có một bản năng phản ứng, họ phải xuất hiện ở đâu, làm việc theo quy trình nào để tiết kiệm thời gian nhất, vì vậy không cần Phỉ Tiềm nhúng tay vào cũng có thể tự điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất.
Nhưng nếu đổi cho Phỉ Tiềm một người không phải thợ sống trong nhà họ Hoàng, tất nhiên họ không quen thuộc môi trường làm việc, chắc chắn sẽ xuất hiện vài vấn đề. Phỉ Tiềm lại hỏi:
“Đã như vậy, vì sao không ghi chép lại một quyển nhật ký hay gì đó để lưu truyền cho đời sau?”
Hoàng Thừa Ngạn lắc đầu thở dài:
“Nói nghe thì dễ, chuyện này không cần ta ra mặt, bất cứ một người thợ nào cũng sẵn lòng làm. Nhưng muốn bọn họ biến thực tiễn thành lý thuyết là điều cực kì khó, ngươi cũng biết học vấn bọn họ có phải nhiều lắm đâu? Huống hồ độ dài của trang giấy và ý nghĩa câu chữ cũng sẽ giới hạn nội dung truyền tải.”
Điều này Phỉ Tiềm cũng đồng ý, hắn gật đầu bảo:
“Hoàng công nói cũng đúng, trước đó Tiềm có đọc qua một phần trong quyển sách bị thiếu mất đoạn của Hồ Phi Tử, cũng cảm thấy rất khó hiểu.”
Hoàng Thừa Ngạn nghe được ba chữ “Hồ Phi Tử”, ngạc nhiên nắm tay Phỉ Tiềm hỏi dồn:
“Hồ Phi Tử? Người Tử Uyên mới vừa nhắc đến là Hồ Phi Tử? quyển sách bị đứt đoạn ấy ở chỗ nào? Có thể cho ta mượn xem không?”
Chợt Hoàng Thừa Ngạn phát hiện hành động của mình không hợp với lễ số lắm, lão ngại ngùng buông tay nhưng vẫn kì kèo bớt một thêm hai:
“À haha, ta nói thế thôi, nếu không tiện thì thôi vậy…”
Dù sao sách vở là thứ vô giá, đặc biệt là loại sách xuất hiện ở thời Tần, trong mặt người biết hàng, dù trả trăm ngàn lượng vàng cũng chưa chắc có được. Thứ khác Hoàng Thừa Ngạn có thể không quan tâm, nhưng một gia tộc chuyên luyện kim sẽ cực kì mê mẩn ba chữ Hồ Phi Tử.
Phỉ Tiềm cũng không nghĩ tới Hoàng Thừa Ngạn lại phản ứng lớn như thế, bất quá nhà họ Hoàng đã giúp mình chế tiễn lại còn chẳng hề đòi hỏi trả ơn gì cả, mặc dù Bàng Thống nói mình sẽ không thiếu nợ gì họ, nhưng Phỉ Tiềm vẫn có chút không chắc.
Nếu Hoàng Thừa Ngạn coi trọng quyển sách bị đứt đoạn kia như vậy, Phỉ Tiềm cảm thấy hắn cũng nên hào phóng một chút, mai sau nhà họ Hoàng có lôi chuyện chế tiễn ra, hắn cũng có cớ xem như đã trả hết ơn nghĩa. Vì vậy Phỉ Tiềm liền bảo:
“Nếu Hoàng Công muốn xem, thân là hậu bối, Tiềm cũng chẳng có gì không tiện cả, chỉ có điều…”
“Có vấn đề gì hả?”
“Quyển sách đó đang để dưới núi Lộc, ta sẽ sai Phúc thúc quay về một chuyến để lấy.”
“Haha, tốt rồi, mà thôi, để ta đi cùng lão ta đến chân núi lấy cho tiện.”
Hoàng Thừa Ngạn vì muốn sớm được xem sách, thậm chí ngay cả chờ một lát cũng không chờ được, lão đề nghị được đi cùng Phúc thúc đến núi Lộc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận