Mỹ Thực Gia Ở Dị Giới

Chương 696: Lột đồ Văn Nhân Sửu, đấu bếp với Bộ Phương (2)

Người xếp hàng trước Văn Nhân Sửu cũng dần giảm bớt.
Rốt cục… đến phiên Văn Nhân Sửu.
Một lòng Văn Nhân Sửu cũng trở nên kích động. Sau khi hắn đã nghĩ Bộ Phương sẽ trở thành bại tướng dưới trướng hắn, cảm giác rửa sạch nỗi nhục mới sướng làm sao. Nhưng khi hắn bước vào trong quán ăn, ánh mắt sắc bén nhìn quét qua.
Một bóng người đi ra từ trong phòng bếp.
Bộ Phương lau sạch nước trong tay, sau khi lau sạch sẽ, mới thản nhiên mở miệng:
- Buôn bán hôm nay đã đến giờ đóng cửa, mời mọi người ngày mau đến sớm một chút.
Rất nhiều thực khách nghe thấy lời của Bộ Phương, đều cảm thấy thập phần tiếc nuối và đáng tiếc. Nhưng bọn họ hiểu rõ quy củ của Bộ Phương, cho nên cũng không quá oán giận, trực tiếp rời đi. Duy độc chỉ có một người ngây ngốc đứng trong quán ăn.
Tình huống gì? Có ý tứ gì?
Đầu bếp này muốn làm gì?
Hắn đã xếp hàng nửa ngày, kết quả con mẹ nó nói cho ta biết hết giờ bán rồi… Đâu có người không đáng tin như vậy?
- Bộ lão bản, lúc này có thể luận bàn một trận trù nghệ với ta không?
Văn Nhân Sửu nheo mắt, lạnh lùng nói.
Bộ Phương lạnh lùng nhìn hắn, nâng tay lên, gỡ xuống dây buộc tóc, mái tóc đen nhánh xõa tung ra, khiến Bộ Phương cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
- Khiêu chiến ta sao? Chờ thời điểm buôn bán vào ngày mai hãy đến.
Bộ Phương nói.
Nói xong xoay người vào trong phòng bếp.
Cả gương mặt của Văn Nhân Sửu bừng lên lửa giận, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Bộ Phương.
- Ngươi sợ ta phải không, cho nên mới trốn tránh ta? Ngươi không dám tỷ thí trù nghệ với ta… Là bởi vì không có tự tin! Bởi vì ngươi cảm thấy không thể hơn được ta!
Văn Nhân Sửu nói.
Bộ Phương sửng sốt, kinh ngạc xoay đầu.
Tất cả mọi người trong quán ăn sợ ngây người.
Da mặt người này vì sao dày như vậy…
- Ta là truyền nhân của Thao Thiết Cốc, ba tuổi đã bắt đầu học trù nghệ, mười lăm tuổi đạt danh hiệu đầu bếp chuẩn trù, hai mươi tuổi đạt danh hiệu đầu bếp cấp ba của Thao Thiết Cốc, ba mươi tiểu đạt danh hiệu đầu bếp cấp hai! Ngươi chỉ là một đầu bếp nhỏ của quán ăn… làm sao có thể bằng được ta!
Văn Nhân Sửu kiêu ngạo, gần như rống lên. Lời nói của Văn Nhân Sửu khiến Bộ Phương hơi sửng sốt. Tin tức trong đó dường như hơi lớn. Thao Thiết Cốc trong miệng Văn Nhân Sửu dường như có hệ thống đầu bếp phi thường đầy đủ.
Sau khi đến Tiềm Long Đại Lục, trong lòng Bộ Phương cũng có dự đoán.
Dù sao trên đại lục này, nguyên liệu nấu ăn cấp hai nhiều như vậy, ngành nghề đầu bếp nào có thể phát triển vượt bậc.
Quả nhiên, có tồn tại Thao Thiết Cốc này, bên trong có hệ thống đầu bếp trọn vẹn. Dựa theo lời của Văn Nhân Sửu, Thao Thiết Cốc kia là thiên đường của đầu bếp!
Chuẩn trù, cấp ba, cấp hai… nghe ra rất lợi hại.
Trù nghệ của Văn Nhân Sửu, Bộ Phương biết, thật mạnh, có thể nói là đầu bếp có trình độ tốt nhất Bộ Phương từng gặp. Nhưng theo miêu tả của hắn, Văn Nhân Sửu hiện giờ cũng chỉ là đầu bếp cấp hai! Vậy cao hơn đầu bếp cấp hai thì sao? Đầu bếp cấp một!
Trù nghệ của tồn tại này sợ sẽ không yếu hơn Bộ Phương bao nhiêu.
Bọn họ trầm tư, trong lòng cũng hiện ra cảm giác bức bách.
Dù sao Bộ Phương muốn trở thành nam nhân đầu bếp đứng đầu ngành thực phẩm thế giới huyền huyễn này.
Hả… bất quá cảm thấy bức bách thì bức bách, Bộ Phương liếc mắt nhìn Văn Nhân Sửu, thản nhiên nói:
- Khiêu chiến ta sao, vậy ngày mai đến sớm một chút xếp hàng đi, thời gian buôn bán hôm nay đã xong…
- Ngươi…
Văn Nhân Sửu giận dữ! Đây là hạ lệnh đuổi khách sao? Hắn là đến lãnh giáo trù nghệ, cũng không phải đến gọi món ăn!
Ai con mẹ nó phải xếp hàng chứ!
- Hôm nay, mặc kệ ngươi chấp nhận hay không, ta đều phải đấu. Đối với đầu bếp nhỏ cuồng vọng này, phải giáo huấn một chút!
Chân khí trên người Văn Nhân Sửu bắt đầu khởi động, thái đao màu băng lam nhất thời hiện lên trong tay, thái đao lưu chuyển, tinh quang màu lam không ngừng lóe lên.
Không khí trong quán ăn lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.
Đôi mắt màu tím của Tiểu Bạch lóe sáng, hóa thành màu xám trắng trong khoảnh khắc, máy móc nói:
- Người gây sự, lột đồ thị chúng.
Ầm!
Ngay sau đó, Tiểu Bạch phóng ra, oanh kích với Văn Nhân Sửu kia. Văn Nhân Sửu liên tục lui về sau mấy bước, sắc mặt ngưng trọng, con rối này quả nhiên không tầm thường.
Minh Vương và Nam Cung Vô Khuyết tò mò xem chuyện vui, xem đến quên cả trời đất.
Văn Nhân Sửu dây dưa cùng Tiểu Bạch cũng hơi sốt ruột. Hơn nữa hắn còn cảm thấy sởn cả gai ốc, bởi vì ở xa xa, U Minh Nữ ngồi trên U Minh Thuyền đưa đẩy đôi chân trắng nõn, đôi mắt tối đen, lạnh lẽo tập trung lên người hắn.
Nếu U Minh Nữ này ra tay, Văn Nhân Sửu hắn hẳn là thua thảm hại rồi.
Bộ Phương lạnh lùng nhìn thoáng qua, rồi xoay người tiến vào trong phòng bếp.
Ở xa xa, hai tròng mắt Nam Cung Vô khuyết hơi sáng lên, quay đầu nói với Minh Vương đang ăn thanh cay bên cạnh:
- Tiểu Cáp à, ngươi cũng biết một ngoại hiệu của Bạch gia, nhân xưng lột đồ cuồng ma, vui vẻ lột đồ, lột đồ vô địch! Không ít người đã chịu thủ trong tay Bạch gia, trần truồng rời đi…
Bạn cần đăng nhập để bình luận