Mỹ Thực Gia Ở Dị Giới

Chương 487: Thiên Lam Thành ào ào vũ bão

Nam Cung Uyển cảm thấy hơi tiếc nuối, bởi vì nàng cũng không được thưởng thức đậu hủ thối Bộ Phương làm.
Đối với đậu hủ thối, nàng bài xích ngay từ đầu, đến say mê sau khi nhấm nháp, nàng rất rõ ràng ma lực của món mỹ thực này, đó là một loại món ăn phi thường thần kỳ.
Hai người rời khỏi thành nam, ngồi xe linh thú đặc thù của Thiên Lam Thành, trở về quán ăn Vân Lam.
Bên ngoài quán ăn vẫn hỗn độn như trước, không ít người gia tộc Nam Cung phái tới tu sửa đều đang bận rộn.
Cho nên, bên ngoài quán ăn cũng người đến người đi, trông có vẻ thập phần náo nhiệt.
Nam Cung Uyển sau khi dẫn Bộ Phương trở về quán ăn thì ngồi xe linh thú trở về. Cửa hàng đan dược của nàng bị hủy, chuyện này tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua.
Nàng phải tìm kẻ đầu sỏ, sau đó, giáo huấn đối phương!
Nữ nhân tức giận là đáng sợ nhất.
Nam Cung Uyển lúc này trông hơi đáng sợ.
Bất quá, chuyện này cũng không liên quan Bộ Phương.
Bộ Phương mới trở về tiểu điếm, sau đó mở cửa buôn bán.
Có lẽ bởi vì cửa hàng đan dược bị hủy, các thực khách giảm đi rất nhiều.
Nhưng Bộ Phương cũng vui vẻ khi thanh nhàn, kéo ghế dựa, nằm trước cửa tiểu điếm. Dương quang ấm áp dào dạt tỏa ra, bao phủ thân hình hắn, khiến hắn không khỏi buồn ngủ.
Tiểu U để chân trần đi tới đi lui trong tiểu điếm, nàng cũng rảnh đến nhàm chán.
Cũng học theo Bộ Phương của Bộ Phương, kéo ghế dựa nằm trước cửa. Nhưng nàng chỉ trong chốc lát đã không chịu nổi ánh nắng của mặt trời, chạy đi mất.
Ngồi xếp bằng bên cạnh Cẩu gia, mặt không biểu tình ngẩn người.
………
Đại viện gia tộc Nam Cung.
Thần tình Nam Cung Vô Khuyết âm trầm, khoanh tay đứng.
- Tra ra rồi sao? Việc đêm qua, rốt cuộc do ai gây ra?
Trong thanh âm của hắn mang theo vài phần uy nghiêm, nói.
- Gia chủ, thuộc hạ đã tra ra được, hẳn là người Trương gia. Đêm qua hành tung của thống lĩnh Trương gia Trương Hạ còn đang không biết, đến giờ vẫn chưa trở về. Người Trương gia đang tức giận, nhưng không lộ ra ngoài, chuyện này không thích hợp.
Một trưởng lão nhíu mày nói.
Nam Cung Vô Khuyết bước đi thong thả vài bước, gật đầu, nheo mắt:
- Quả thật không thích hợp, một thống lĩnh biến mất, dựa theo tính tình nóng nảy của người Trương gia đã sớm tiến hành điều tra toàn thành. Hiện giờ chút động tĩnh cũng không có, trừ phi là chột dạ… không dám đi tìm.
- Nhưng biến mất của Trương Hạ… rốt cuộc là vì sao? Chẳng lẽ Trương Hạ đã chết rồi?
Trong lòng Nam Cung Vô Khuyết khẽ động, hắn bỗng nhiên nghĩ đến tiểu điếm không chút hư hỏng gì, rất có thể Trương Hạ kia bị người trong tiểu điếm giết chết.
Dù sao, Trương Hạ muốn hủy diệt tiểu điếm như hủy diệt những cửa hàng đan dược kia, tất yếu sẽ chọc giận cường giả trong tiểu điếm. Trong tiểu điếm ai có thể vô thanh vô tức giết chết Trương Hạ? Ngoài nữ nhân đáng sợ kia còn có ai…
Nghĩ vậy, Nam Cung Vô Khuyết không khỏi rùng mình.
- Chuẩn bị xe linh thú cho ta, ta muốn đi Trương gia một chuyến. Thiệt hại này, chúng ta không thể ăn không. Nhất định phải đòi lại công bằng!
Trưởng lão ngẩn ra, hơi ngẩn người nhìn Nam Cung Vô Khuyết. Được rồi, Nam Cung Vô Khuyết vẫn là trở nên đáng tin cậy không ít.
…….
Truyền Tống Trận của Thiên Lam Thành lần nữa náo nhiệt. Không ít cường giả đều đến từ truyền tống. Mỗi một lần truyền tống, nhân số đều phi thường đông.
Không chỉ có Truyền Tống Trận, ngoài thành không ngừng có chiếm hạm thật lớn trên không, phía trên chiến hạm đều là cường giả thế lực lớn.
Luyện đan sư của hai Đan Phủ đại thành Thiên Đan Thành, Thiên Diệu Thành đều là đi theo đoàn đội. Dù sao Diệu Thủ Hồi Xuân Đại Điển lần này tổ chức trong Thiên Lam Thành.
Thiên Đan Thành, Huyền Đô Trai.
Phía trên một chiến thuyền vẽ lên ba chữ to Huyền Đô Trai. Huyền Đô Trai là cửa hàng đan dược lớn nhất Thiên Đan Thành, giống Lưu Vân Trai của Thiên Lam Thành.
Kỳ thật mỗi cửa hàng đan dược đứng đầu đều do luyện đan sư đứng đầu tọa trấn.
Trong chiến thuyền của Huyền Đô Trai có một vị luyện đan sư tứ vân chậm rãi đến. Bọn họ là một trong những trọng tài trong Diệu Thủ Hồi Xuân Đại Điển này.
Thiên Diệu Thành, Diệu Nhật Trai, đồng dạng cũng có chiến thuyền đi đến.
Thêm vào luyện đan sư trong Đan Tháp Thiên Đan Thành, Thiên Diệu Thành, đội hình lúc này có thể nói là thật xa hoa.
Thiên Lam Thành là tòa thành yếu nhất trong ba tòa thành. Nguyên nhân chủ yếu là bởi vì cả Thiên Lam Thành chỉ có một luyện đan sư tứ vân tọa trấn.
Năm luyện đan sư tứ vân trong nhóm trọng tài lần này có bốn người là cường giả Thiên Đan Thành và Thiên Diệu Thành.
Thành chủ của Thiên Lam Thành tự mình ra ngênh đón, mang theo chư vị luyện đan đại sư tiến vào phủ thành chủ tụ hội.
Thiên Lam Thành lập tức trở nên náo nhiệt.
Vù…
Hào quáng lóe lên trong trận pháp.
Một cường giả mặc hắc bào hiện lên. Trên lưng cường giả này đeo một khối quan tài thanh đồng, hơi thở hung ác nham hiểm.
- Hai sư đệ đã chết trong bí cảnh Thiên Lam Thành? Nghe nói có không ít người còn sống, mọi người của Khôi Tông ta đều đã chết rồi… những người đó vì sao có thể sống sót?
Ngẩng đầu, đôi mắt dưới áo đen lạnh lẽo vô cùng.
Cường giả Phong Lôi Các cũng đi ra từ trong Truyền Tống Trận, cái chết của Tiêu Trường Vận đối với Phong Lôi Các là đả kích thật lớn. Dù sao thân phận của Tiêu Trường Vận cũng không bình thường.
Tự nhiên phải có người tiến đến tra xét.
Không chỉ có Tiêu Trường Vận, lúc trước, không hề ít thế lực có đệ tử ngã xuống trong bí cảnh đều lần nữa ngốc đầu dậy, phái thêm đệ tử càng mạnh mẽ.
Địa Hoang Tông, một nam tử lưng mang cự kiếm đạp lên mặt đất, đi ra từ trong trận pháp. Hắn là Bá Ma Kiếm Tôn bài danh thứ ba trong mười đại thiên kiêu của Địa Hoang Tông, Tây Môn Hiên.
Đó là một kiếm khách, lấy trọng kiếm thành tựu kiếm ý, là một trong ba người trẻ tuổi nổi tiếng của Địa Hoang Tông, tu vi vô cùng cường hãn, đã phá vỡ ba sợi gông xiềng Chí Tôn.
Cường giả của Tu La Cổ Thành cũng lần nữa trở về.
Di Tát cung kính đứng với người trẻ tuổi bên cạnh mình. Thân phận của người trẻ tuổi này hơi cao quý, là hậu duệ lệ thuộc trực tiếp của Tu La Hoàng Tộc đến từ Tu La Cổ Thành.
- Đồng Hòa đại nhân! Tu La Tháp ở ngay bên trong Thiên Lam Thành… thuộc hạ tận mắt chứng kiến.
Di Tát cung kính nói.
Đồng Hòa, mái tóc đầy máu, khuôn mặt vô cùng anh tuấn, hít sâu một hơi:
- Ta cảm ứng được hơi thở của Tu La Tháp… phi thường mãnh liệt. Tu La Thánh chính là thánh vật của Tu La Cổ Thành ta, không thể để lưu lạc bên ngoài.
………
Rất nhiều cường giả không ngừng xuất hiện, phong vân trong Thiên Lam Thành bắt đầu khởi động.
Nhưng mặc kệ Thiên Lam Thanh có sóng to gió lớn thế nào, Bộ Phương vẫn thích ý nằm trên ghế dài phơi nắng.
Hắn luôn lười biếng như vậy, híp mắt, an tĩnh nhìn mây trời.
Khi có thực khách đến, hắn sẽ tiến vào phòng bếp nấu ăn, sau khi nấu xong, tiếp tục nằm trước cửa. Lười biếng như vậy cũng khiến không ít thực khách dở khóc dở cười.
Bình địa ngoài quán ăn thập phần sạch sẽ, chỉ để lại vỡ vụn đầy đất, vách tường sập xuống đều bị chở đi, lập tức trống trải không ít.
Chỉ có một tòa quá ăn san sát đằng kia có vẻ hơi chói mắt.
Các thực khách dần thưa thớt, người của gia tộc Nam Cung cũng kết thúc công việc trở về.
Bộ Phương nằm dài trên ghế, nhìn ánh chiều tà kéo dài bóng của quán ăn.
Xa xa, có hai thân ảnh chậm rãi đi đến.
Đó là thân hình khoác huyết bào, sợi tóc đỏ như máu dưới chiếu rọi của ánh trời chiều, càng thêm tiên diễm.
Bộ Phương thản nhiên nhìn hai người đi đến tiểu điếm.
Di Tát nhìn Bộ Phương ngồi trước quán ăn, hít một ngụm khí lạnh, không dám buông lỏng, dù sao người kia dưới uy hiếp của Huyết Nhân khủng bố còn có thể sống sót, tuyệt đối có thủ đoạn cường đại.
Di Tát biết khủng bố của Huyết Nhân, cho nên mới càng thêm kính sợ Bộ Phương. Mặc kệ tu vi của Bộ Phương yếu thế nào.
Đồng Hòa bên người hắn vểnh môi, khuôn mặt anh tuấn giống như tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
- Hơi thở Tu La Tháp là phát ra từ trên người người này… Xem ra, cuối cùng đạt được Tu La Tháp, chính là con kiến ngay cả gông xiềng Chí Tôn cũng chưa phá vỡ kia.
----------oOo----------
Bạn cần đăng nhập để bình luận