Mỹ Thực Gia Ở Dị Giới

Chương 1236: Cua ơi, đừng chạy mà! (2)

Nhóm dịch: Tiên Huyễn
Phụ trách: Vô Tà Team
Bộ Phương thấy nhiệt huyết chiến đấu của hai người nọ lên cao như vậy, cũng không muốn quấy rầy, dù sao cũng đều là bộ tộc có càng, cứ để cho bọn họ cấu xé lẫn nhau đi.
Áo choàng lông vũ bay phất phới, Bộ Phương chậm rãi đi ra, không nhanh không chậm đi tới vị trí của chiếc lệnh bài kia.
Con cua và Ma Hạt chiến đấu đến mức đỏ mắt, đều không phát hiện ra Bộ Phương.
Mà Bộ Phương cứ đi xuyên qua khu vực chiến đấu của hai con quái vật khổng lồ để đi tới phía trước tấm lệnh bài kia một cách ung dung tự đắc như vậy.
Vầng sáng của tấm lệnh bài rất nhẹ nhàng, dường như còn có phù văn kỳ lạ đang di chuyển ở trên đó.
Bộ Phương nhăn mày lại, mọi thứ trong cái hố lớn này đều có chút bí ẩn khiến Bộ Phương cảm thấy hơi kỳ quái.
Bộ Phương liếc mắt qua, nhìn thấy Ma Huyết cùng con cua vẫn đang chiến đấu với khí thế ngất trời, hắn vươn tay, bắt được lệnh bài.
Tại thời điểm khi hắn chạm tay vào tấm lệnh bài, một tin tức bí ẩn bắt đầu truyền ra từ bên trong lệnh bài, bay vào trong tâm trí của Bộ Phương.
Hai mắt của Bộ Phương lập tức sáng lên.
Dường như có một bản đồ hiện ra trong đầu hắn.
Bộ Phương cảm giác tinh thần của mình ngay lập tức bắn ra vạn dặm, đã vượt qua khoảng cách vô tận và nhìn thấy được phương xa.
Chỗ ấy có một hồ nước thật lớn.
Nước trong hồ đẫm máu và hơi gợn sóng, trong hồ đó là một cung điện khổng lồ bằng đồng.
Cung điện bằng đồng ngưng đọng, trước mặt là hai chiếc Cổ Thuyền rất lớn, tối tăm và trông rất cổ kính.
Một tiếng rầm ào ào vang lên.
Tất cả mọi thứ trước mắt đều biến mất.
Tâm thần của Bộ Phương đã trở lại, có chút choáng váng.
Tấm lệnh bài kia là chìa khoá, hắn chắc chắn rằng tất cả những gì hắn nhìn thấy vừa rồi nhất định là hình ảnh của một địa điểm nào đó trong thế giới của chiếc hố sâu này.
Thế nhưng...
Tại sao cung điện bằng đồng và hai chiếc Cổ Thuyền tối đen cổ kính kia nhìn lại quen đến như vậy?
Dường như Bộ Phương đã nhớ ra mình nhìn thấy những thứ này ở đâu rồi...
Hắn cau mày, nhưng lại không còn nghe thấy tiếng ồn ào của trận chiến vang lên bên tai nữa.
Bộ Phương chợt sửng sốt.
Bóng râm che khuất thân hình hắn.
Một tiếng xoẹt.
Không khí bùng nổ trong khoảnh khắc này.
Một chiếc đuôi bò cạp đâm về phía Bộ Phương!
- Tên nhân loại kiến hôi này! Lại dám đục nước béo cò hả! Chịu chết đi!
Vậy mà con Ma Hạt khổng lồ và con cua kia lại ngưng chiến cùng lúc, nhìn chăm chằm lên người Bộ Phương với ánh mắt lạnh như băng.
Bọn họ đang giao chiến với nhau vì muốn tranh đoạt lệnh bài kia để lấy được tư cách.
Kết quả là trong lúc đang giao tranh, thế mà lại có một tên nhân loại không biết sống chết định trộm tấm lệnh bài đi, chuyện này không thể bỏ qua được!
- Quả nhiên, loài người đều nham hiểm và xảo quyệt! Nhất định phải giết!
Miệng con cua biển to lớn cũng mở ra đóng lại, phát ra tiếng gào thét giết chóc.
Bùm!
Bóng dáng của Bộ Phương mờ đi một lúc, hóa thành tàn ảnh rồi biến mất tại chỗ.
Tàn ảnh chưa kịp tan biến kia đã bị chiếc đuôi của con Ma Hạt đâm thủng và xé toạc.
Mặt đất bị nện vỡ, xuyên thủng thành một cái hố sâu.
Thân hình Bộ Phương đã đáp xuống ở phía xa xa, đang cầm một tấm Ngọc Phù trong tay, hai mắt nhướng lên, nhàn nhạt nhìn con cua khổng lồ và con Ma Hạt.
Không phải lúc đầu hai tên này đánh nhau rất vui vẻ sao?
Tại sao tất cả đều dừng lại cùng một lúc, quay sang đối phó ta như vậy chứ?
- Ngươi lại còn dám tránh hả?
Ma Hạt rống lên.
- Giải huynh, cùng nhau dùng càng đập nát tên nhân loại này đi!
Ma Hạt nói.
- Hạt huynh nói rất có lý! Chúng ta phải tiêu diệt hoàn toàn đám nhân loại hèn hạ ti tiện này!
Hai chiếc chân dài của con cua Hải Tộc bò ngang nhanh như bay ở trên mặt đất, ngay sau đó, chúng di chuyển cơ thể sang ngang lao vụt tới với tốc độ rất nhanh, hai cái càng cua to tướng mở ra và đâm thẳng tới chỗ Bộ Phương đang đứng.
Lúc này, con cua biển và Ma Hạt lại có chút cùng chung chí hướng... mà lao đến.
Bộ Phương cũng không nói nên lời.
Hai người anh em này mua vui sao?
Bộ Phương cũng không muốn lãng phí thời gian, sự xuất hiện của cung điện Thanh Đồng kia thật sự khiến cho Bộ Phương cảm thấy có chút quen thuộc và kỳ lạ.
Vì vậy, lúc này đây hắn đã trực tiếp lấy dao phay Long Cốt ra.
Hắn rót chân khí vào trong dao phay Long Cốt.
Một tiếng rồng ngâm vang vọng ngút trời, long uy tỏa ra mạnh mẽ.
Dao phay Long Cốt biến to dần, được Bộ Phương vác trên vai, Bộ Phương cầm dao phay bằng cả hai tay rồi hít sâu một hơi, phi nước đại ra ngoài, lao tới chỗ của con cua biển và con Ma Hạt khổng lồ kia.
Tiếng rồng ngâm của Hoàng Kim Long làm rung động cả đất trời.
Thân hình của con cua Hải Tộc đột nhiên run lên, cái đuôi móc câu của Ma Hạt cũng run lên, cả hai dường như đều bị áp chế một chút.
Đôi mắt to như đèn lồng nhìn Bộ Phương đầy kinh hãi.
Đao khí bắn ra ngang dọc, không ngừng chồng chất lên, sau đó hóa thành một con dao kinh khủng.
Không thể chống cự!
Xoẹt một tiếng.
Cả người Ma Hạt đã bị cắt làm đôi...
Cái vỏ giáp kia hoàn toàn không thể ngăn được sự sắc bén của chiếc dao phay Long Cốt cùng Bá Vương Thập Tam Đao liên tiếp.
Con cua Hải Tộc choáng váng.
Nhìn thấy Ma Hạt bị con dao cắt thành hai nửa, chiếc càng khổng lồ run lên cầm cập.
Loài người bây giờ... đều độc ác tàn nhẫn như vậy sao?
Thật là đáng sợ!
Bùm bùm bùm!
Con cua Hải Tộc không chút do dự mà lập tức tháo chạy như bay trên tám cái chân của mình.
Một dao có thể chém chết Ma Hạt, cho nên tên nhân loại cũng có thể chém chết hắn bằng một dao như vậy.
Lúc này không chạy thì chờ đến bao giờ chứ?
Bò cạp huynh, sau này không thể gặp lại rồi...
Bộ Phương nhìn con cua Hải Tộc đang co tám cái chân bỏ chạy kia mà giật giật khóe miệng.
- Thật là một con cua đầy sức sống, tuyệt đối rất chắc... quả là một nguyên liệu nấu ăn không tồi.
Bộ Phương nhếch miệng, sau đó, cất tấm lệnh bài trong túi không gian hệ thống rồi vác theo dao phay Long Cốt đuổi theo con cua khổng lồ kia.
- Cua ơi, đừng chạy mà!
Cua Nước Hấp gì gì đó... tuyệt vời nhất luôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận