Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống

Chương 514: Ở Trong Bụng Ngươi

Loại chuyện Tạc Thiên Bang thủ hộ thần này, tất cả mọi người đều là lần đầu tiên nghe nói.
Thậm chí đừng nói là thủ hộ thần, dù cho là danh hiệu Thực Thần kia, bọn họ cũng là ngày hôm nay mới lần đầu tiên nghe nói tới.
Nhưng vạn vạn không nghĩ tới, tên Thực Thần lần thứ nhất mới nghe nói tới này lại nghịch thiên như vậy, thực lực là làm người ta sợ hãi.
Mới đầu hắn còn không đánh lại tên ốc vòi voi Hải tộc này, thế yếu hết sức rõ ràng, kết quả trong nháy mắt lại hung hăng trở về, trong nháy mắt đánh ốc vòi voi cho gần chết.
Sau đó hắn xong việc phất áo ra đi, giống như thế ngoại cao nhân.
Tình cảnh này, làm cho tất cả mọi người ở đây đều lưu lại ấn tượng sâu sắc, càng cảm thấy kính nể đối với Tạc Thiên Bang.
Cái bang phái này, quả nhiên đáng sợ, nước quá sâu.
Ai cũng không rõ ràng trong bang phái này đến cùng có bao nhiêu yêu nghiệt, bất cứ lúc nào cũng có thể lại đột nhiên xuất hiện một vị cường giả đáng sợ đi ra, nếu như ai chọc bọn họ, quả thực sẽ sống còn khó chịu hơn chết.
...
- Ồ, kỳ quái, Lý Bạch công tử làm sao còn chưa phục sinh?
Lúc này, có người đột nhiên kinh nghi nói.
- Đúng rồi, dựa theo thời gian ngày hôm nay ở ngoài cung điện, hắn phải phục sinh rồi mới đúng chứ?
Rất nhiều người đều nhìn ra chung quanh.
Nhã phu nhân cũng sửng sốt một chút, trở nên hơi lo lắng, nhìn xung quanh, tỏ vẻ lo lắng.
Lúc này, một đạo huy mang đột nhiên từ đằng xa lướt tới.
"Vèo!"
Từ Khuyết lúc này đã đổi thành hoá trang Lý Bạch, toàn thân áo trắng, mang theo mặt nạ da người Hồ Ca, lại một lần nữa lấy dáng dấp thư sinh xuất hiện.
Con hàng này giả trang Siêu Nhân Điện Quang cái gì đó, hoàn toàn chỉ là vì tìm cơ hội rời đi, đổi thành chân thân trở về, bây giờ cuối cùng cũng coi như là không còn khe hở nữa rồi.
- Mau nhìn, là Lý Bạch công tử trở về rồi!
Có người kinh ngạc thốt lên, phát hiện hình bóng Từ Khuyết.
Sắc mặt của Nhã phu nhân lúc này tỏ vẻ vui mừng, hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
- Ồ, kỳ quái, hắn làm sao từ chỗ xa như vậy tới đây chứ?
Lúc này, có người cũng tỏ vẻ nghi ngờ nói.
Từ Khuyết vừa mới rơi xuống đất, nghe nói như thế, cười nhạt nói:
- Nơi đây vừa vặn trải qua một hồi đại chiến, linh khí quá thiếu thốn, ta thay đổi một địa phương khác một lần nữa ngưng tụ thân thể, hả? Thực Thần đã rời đi rồi sao?
- Đúng rồi, Thực Thần vừa mới đi không lâu, hắn thật sự quá mạnh mẽ.
- Con ốc vòi voi đâu?
Từ Khuyết bắt đầu bão tố diễn kịch, làm bộ cái gì cũng không biết.
- Ở nơi đó.
Mọi người lập tức đưa tay chỉ về phế tích xa xa.
Bên trong hố sâu, ốc vòi voi còn đang thoi thóp nằm ở bên trong, trước sau khó có thể tin tưởng được chuyện mới xảy ra vừa rồi.
Cường đại như nó, lại thua ở trong tay một tên tu sĩ Ngũ Hành Sơn mà nó xem thường, quan trọng hơn chỉ là, đối phương mới chỉ là Anh Biến kỳ tầng bốn, so với nó còn yếu hơn hai tầng cảnh giới nhỏ.
Việc này đối với nó mà nói, hoàn toàn không có cách nào tiếp thu.
Nhưng nó cũng vui mừng, mình còn chưa chết, vẫn còn sống, đối phương cũng không giết nó, ngược lại xoay người rời đi.
Vì thế, ốc vòi voi giờ khắc này cũng đang điên cuồng vận chuyển pháp quyết, nỗ lực khôi phục thương thế.
Nhưng vào lúc này, một bóng người xuất hiện ở biên giới hố sâu, cười híp mắt nhìn chằm chằm vào nó.
Ốc vòi voi vội phản ứng lại, đột nhiên tâm thần rung mạnh, kinh ngạc thốt lên thành tiếng:
- Sao... làm sao có khả năng?
Người xuất hiện ở biên giới hố sâu, chính là Từ Khuyết lấy chân thân hóa thành Lý Bạch.
Khuôn mặt này, Ốc vòi voi hết sức quen thuộc.
Nó nhớ rất rõ ràng, người trước mắt này, vừa nãy rõ ràng đã bị nó đánh cho hồn phi phách tán, nhưng bây giờ lại lông tóc không tổn hại xuất hiện ở đây.
Không đúng, nhất định là ảo giác! Đây nhất định là trọng thương dẫn đến, xuất hiện ảo giác!
Trong lòng ốc vòi voi ngơ ngác, nó tuyệt đối không tin thế gian có người có thể chết mà phục sinh.
- Ồ, còn chưa chết? Thực Thần lại không nấu ngươi, xem ra là rất ghét bỏ vẻ ngoài này của ngươi rồi.
Lúc này, Từ Khuyết đột nhiên mở miệng, cười híp mắt nói.
Ốc vòi voi lập tức bị dọa sợ.
Đâu không phải ảo giác!
Trời ơi, người này thật sự chết rồi phục sinh lại.
- Ngươi... ngươi làm sao...
Nó run giọng nói, nhưng bởi vì thương thế quá nghiêm trọng, liền lời nói đều không thể nói ra đầy đủ.
Từ Khuyết cười đáp:
- Ta làm sao còn sống sót đúng không? Vấn đề này vào lúc ban ngày hôm nay, hai tên con Bì Bì Tôm đồng bọn của ngươi cũng đã hỏi qua rồi.
- Cái... Cái gì? Bọn họ ở đâu?
Ốc vòi voi cắn răng cả giận nói.
Con ngươi của Từ Khuyết híp lại, lấy ra một viên thịt bò viên, ở trong tay cầm một chút, thừa dịp ốc vòi voi không kịp đề phòng vung một cái, trực tiếp ném vào trong miệng ống thịt.
- Ngươi... ngươi làm cái gì?
Ốc vòi voi cả kinh, nhưng thương thế trên thân thể quá nặng, liền khí lực phun ra đều không có.
Nhưng sau một khắc, cả người nó đột nhiên run lên, triệt để ngây người.
Viên hoàn kia tiến vào trong miệng nó, cấp tốc bị tiêu hóa, một luồng hương vị nồng nặc, vạn phần ngon, tràn ngập cả người, suýt chút nữa để nó thoải mái đến mức kêu lên thành tiếng.
Thứ này thực sự ăn quá ngon, thế gian sao lại có đồ vật mỹ vị như thế?
Tiếp đó, ốc vòi voi cảm giác được, thần hồn của mình đột nhiên được tăng cường, trong nháy mắt càng thêm ngơ ngác.
- Chuyện này... đây là cái gì?
Nó kinh hãi hỏi, đồng thời cũng nghi hoặc, tại sao nhân tộc trước mắt này, lại đem đồ vật quý giá như vậy cho mình ăn.
- Tạc Thiên Bang bạo tương thịt bò hoàn, như thế nào, có ăn được hay không?
Từ Khuyết cười đáp.
Ốc vòi voi suýt chút nữa đã trả lời lại một câu "Ăn ngon", nhưng vẫn lập tức kịp phản ứng lại, trầm giọng nói:
- Đừng tưởng rằng... ngươi làm ít đồ cho ta, bổn thiếu gia sẽ buông tha cho các ngươi.
Thời khắc này, nó phỏng đoán tâm tư của bọn Từ Khuyết, cho ra một cái kết luận.
Nó cho rằng Thực Thần kia vừa rồi không giết nó, nhất định là xuất phát từ kiêng kỵ, sợ sau khi động tới mình, sẽ đưa tới Hải tộc trả thù.
Thêm vào nhân tộc trước mắt này, lại đột nhiên tặng đồ ăn huyền diệu như vậy, khiến cho nó càng thêm vững tin vào suy đoán của mình.
Vì thế ốc vòi voi khôi phục sức lực, trở nên không còn sợ hãi, trầm giọng nói:
- Hai thủ hạ của ta đến cùng ở đâu?
- Há, bọn nó... có một phần ở trong bụng ngươi rồi.
Từ Khuyết chỉ chỉ đám thịt kia của ốc vòi voi nói, không nhận rõ nơi nào được xem như là cái bụng.
- Có ý gì?
Ốc vòi voi sửng sốt một chút, tựa hồ không thể hiểu rõ ý mà Từ Khuyết đang nói.
- Haizz, xấu xí cũng coi như thôi đi, không nghĩ tới trí thông minh cũng không được. Ngươi vừa mới ăn viên hoàn kia, chính là dùng thịt Bì Bì Tôm, chém bảy bảy bốn mươi chín đao, biến thành thịt tôm vụn, sau đó được hấp ngưng tụ thành trạng thái cứng, bao vào bên trong thịt bò, cuối cùng lại tiến vào trong bụng ngươi, hiểu không?
Từ Khuyết kiên trì giải thích.
Ốc vòi voi trong nháy mắt ngây người tại chỗ, tiếp đó, chỉ nghe "Phốc" một tiếng, trong miệng nó bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
- Ngươi... ngươi muốn chết!
Ốc vòi voi khiếp sợ gào thét, hiển nhiên bị tức điên rồi.
Đối phương giết hai thủ hạ của hắn cũng thôi đi, lại còn phát điên làm thành đồ ăn đưa cho nó ăn, điều này làm cho nó muốn phát rồ.
- Đừng kích động mà, cẩn thận tức tới hỏng thân thể, đến, nói cho ta biết trước, ngươi từ đâu đến? Nhà ở đâu? Cha mẹ làm gì? Có anh chị em không? Chị dâu thích ăn sủi cảo không?
Mặt Từ Khuyết lộ ra ý cười, ôn hòa hỏi ra liên tiếp các vấn đề.
Ốc vòi voi đã sắp bị tức điên rồi, triệt để không hiểu nổi dụng ý của Từ Khuyết, cảnh giác nói:
- Ngươi muốn làm cái gì?
Từ Khuyết vẫn giữ vẻ mặt tươi cười:
- Không có gì, chỉ muốn đi hỏi thăm trưởng bối bên trong nhà ngươi một chút mà thôi, yên tâm đi, Tạc Thiên Bang chúng ta làm việc vẫn rất có nguyên tắc, bảo đảm không lấy một cây kim một sợi chỉ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận