Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống

Chương 1279: Cha Của Từ Khuyết Thật Mạnh

Trên mặt của Y Trọng đã lộ ra nụ cười như ý, tràn đầy trêu tức!
Đám thiên tài còn lại cùng với hộ đạo giả của từng người và đệ tử ở đây, đều lắc đầu không còn lời gì để nói.
Bây giờ bọn họ xem như là đã nhìn ra rồi, Y Trọng cùng ông lão này có ân oán, cố ý tìm này cớ muốn giết người mà thôi.
Đáng tiếc ông lão này một chút nhẫn nại đều không có, thật sự bị làm cho tức giận, muốn cùng Y Trọng chiến một trận, đây có khác gì tự mình tìm chết đâu?
Y Trọng chính là một trong những người dự bị cho vị trí Thần Tử của Thần Nông Thị tộc, thực lực không thể khinh thường, dù cho y nói sẽ áp chế cảnh giới đến Bán Tiên cảnh, nhưng muốn giết một ông lão có thương thế trên người, vẫn dễ như ăn cháo.
Điểm này, ở trong mắt của mọi người đều vô cùng hợp lý, không tồn tại bất kỳ kỳ tích nào.
Dù sao ông lão này nhìn qua thật sự là quá yếu, cỗ tử khí trong cơ thể kia, tuyệt đối không phải là ngụy trang ra.
- Từ lão, việc này ngươi không thể làm chủ, phải rời đi.
Lần này Bạch Thải Linh rất kiên quyết, trực tiếp phản đối Từ Khuyết, nàng có thể thấy, ông lão này biết được rất nhiều bí thuật, thủ đoạn cao minh phi phàm, nhưng cuối cũng cũng chỉ là một Bán Tiên cảnh.
Dù cho Y Trọng chủ động áp chế đến Bán Tiên cảnh, vị Từ lão này cũng không có bất kỳ khả năng so sánh nào với Y Trọng, thực lực cùng thủ đoạn, không thể một công một bằng hai.
Đặc biệt pháp quyết mà Y Trọng tu luyện đều chủ công phạt, thực lực kinh người, tỷ thí chính là xem nấm đấm ai mạnh hơn, càng chiến đấu, vị Từ lão này cho dù biết được cách thức tỉnh vườn Bàn Đào, hiểu cách loại trừ lệ khí, đối với loại chiến đấu một chọi một này thì có ích lợi gì đây?
- Đừng nói nữa, mệnh của ta thuộc về ta chứ không thuộc về ông trời. Ngày hôm nay lão phu là vì tôn nghiêm mà chiến, cho dù là chết đói, chết bên ngoài, từ nơi này nhảy xuống, cũng phải tham gia cuộc tỷ thí này.
Từ Khuyết nói cực kỳ kiên quyết, trực tiếp cất bước mà ra, đứng ở trước mặt Y Trọng.
Hắn giơ gậy trong tay lên, chỉ về Y Trọng, phần cuối cây gậy vẫn còn cong lên.
- Ngươi tới đi!
Ngay sau đó, Từ Khuyết dồn khí đan điền, lớn tiếng quát.
- Hừ, lão già, ngày hôm nay không đánh chết ngươi, ta liền không phải Y Trọng!
Y Trọng cười lạnh một tiếng, căn bản không cho Bạch Thải Linh cơ hội ra ngăn cản một lần nữa, trực tiếp lấy ra một thanh trường kích màu đen, giữa trời chém xuống.
Ầm ầm!
Màu đen trường kích xé rách hư không, cuốn lên thiểm điện liên miên, mang theo uy thế khủng bố, trong nháy mắt hướng đầu Từ Khuyết bổ xuống.
- Không ổn, đây là bán phẩm Tiên Khí!
Một hộ đạo giả Kim Tiên cảnh của Dao Trì lập tức kinh hãi kêu lên thành tiếng.
Bạch Thải Linh cũng tỏ vẻ tức giận, Y Trọng tuy rằng áp chế cảnh giới của y đến Bán Tiên cảnh, nhưng lại lấy ra bán phẩm Tiên Khí, đây hoàn toàn là muốn tiêu diệt Từ Khuyết.
Đám thiên tài còn lại ở đây lại tỏ vẻ hờ hững, Y Trọng thắng lợi là chuyện đương nhiên, dù cho y không cần bán phẩm Tiên Khí, mọi người cũng không cảm thấy y sẽ thất bại, chỉ có điều dùng bán phẩm Tiên Khí, sẽ làm trận tỷ thí không có ý nghĩa này kết thúc nhanh hơn một chút.
"Răng rắc!"
Bên trong thiểm điện óng ánh đan chéo nổ vang, trường kích màu đen xuyên qua hư không, tốc độ cực kỳ nhanh chóng, một cái chớp mắt liền đánh vào đỉnh đầu Từ Khuyết.
Thân thể "già nua" này của Từ Khuyết, ở dưới trường kích màu đen, có vẻ cực kỳ nhỏ bé, khí thế hoàn toàn bị nghiền ép, giống như không có cách nào làm ra hành động tránh né cùng phản ứng, chỉ kịp giơ cánh tay run run rẩy rẩy của hắn lên, che ở trên đầu.
"Ầm!"
Cùng với một tiếng vang vọng, trường kích màu đen đập ầm ầm xuống.
Tất cả mọi người đều thấy rất rõ ràng, một kích này không hề đánh hụt, hơn nữa vững chắc nện ở trên cánh tay Từ Khuyết.
Nhưng ngay sau đó, hình ảnh thân thể lão nhân này bị đổ nát như trong tưởng tượng cũng chưa từng xuất hiện, ngược lại là Y Trọng tay cầm trường kích màu đen, đột nhiên giống như gặp quỷ, cánh tay càng bị nứt toác ra từng đạo từng đạo vết thương, đồng thời cả người bị đánh bay ra ngoài, đập ầm ầm xuống mặt đất, tỏ vẻ trắng xám cùng chấn động.
Lại nhìn tới ông lão kia, dĩ nhiên đã một lần nữa chống gậy, một tay chắp sau lưng, tay áo bay bay, nhẹ như mây gió, giống như ẩn thế cao nhân.
Ánh mắt già nua thâm thúy của hắn, mang theo lạnh nhạt, quét Y Trọng trên mặt đất một cái, lắc đầu nói:
- Quá yếu rồi.
Rào!
Trong chốc lát, tất cả mọi người ở đây rốt cục kịp phản ứng lại, há to miệng, khó có thể tin.
- Chuyện này. . . làm sao có thể?
Hộ đạo giả Kim Tiên cảnh của Dao Trì kinh ngạc nói.
Cái miệng nhỏ của Bạch Thải Linh cũng khẽ nhếch, ánh sáng trong đôi mắt đẹp lưu chuyển, cực kỳ ngạc nhiên.
Thiên tài Cơ Vô Vân của Ám Ảnh Phật, sắc mặt ngưng lại, hai tay dưới tay áo bào hơi rung động, thấp giọng nói:
- Thân thể của ông lão này, không bình thường!
Những người còn lại đều kinh ngạc, bọn họ cũng đã nhìn ra, ông lão này mới vừa rồi không hề vận dụng một chút tiên nguyên nào, thuần túy là dựa vào thân thể chấn thương Y Trọng.
Thân thể mạnh mẽ như vậy, có thể cứng rắn chống đỡ Bán Tiên cảnh triển khai bán phẩm Tiên Khí, tuyệt đối là kinh thế hãi tục.
Phóng tầm mắt khắp thế gian, dù cho là vị Đạo Thai Thần Thể của Thánh Tông kia, e rằng cũng rất khó làm được.
- Ngươi. . . ngươi. . . không thể, thân thể của ngươi, sao có thể … có thể cường đại như thế, nhất định là ngươi mặc hộ giáp cấp bậc hạ phẩm Tiên Khí!
Lúc này, Y Trọng đã từ dưới mặt đất bò lên, nhìn chằm chằm vào Từ Khuyết quát.
Y thực sự không thể nào tiếp thu được kết quả này, vốn tưởng rằng nhất định sẽ lấy được chiến thắng, cuối cùng mình lại bị chấn thương.
Quan trọng là lão già này mới chỉ là Bán Tiên cảnh, hơn nữa cả người đều là tử khí, đã sớm bước nửa bước vào trong quan tài, mà y đường đường là thiên tài của Thần Nông Thị tộc, áp chế cảnh giới, lấy ra bán phẩm Tiên Khí, nhưng một chút lợi thế đều không chiếm được, ngược lại còn chịu thiệt, thử hỏi ai có thể tiếp thu được tình huống như thế?
- Lão phu từ trước đến giờ không cần Tiên Khí, bởi vì từ lâu lão phu đã nhân khí hợp nhất, biệt hiệu là "Khí Nhân", nếu như ngươi bị ta đánh chết, vậy ngươi cũng có thể gọi ta là "Tức Chết Người".
Từ Khuyết nhìn Y Trọng, nhàn nhạt đáp, phong độ cao nhân mười phần.
Lúc này Cơ Vô Vân cũng không khỏi nhìn về phía Bạch Thải Linh, môi khẽ động, truyền âm hỏi:
- Bạch Thánh Nữ, ông lão này có lai lịch ra sao?
- Chuyện này. . . kỳ thực đến nay ta còn không biết hắn tên là gì, nhưng hắn là cha của một vị bằng hữu của ta, vì thế chúng ta đều gọi hắn là Từ lão, người ngoài thì lại gọi hắn là cha của Từ Khuyết.
Bạch Thải Linh cười khổ đáp lại, trong lòng cũng kinh hãi một mảnh.
Nàng làm sao cũng không nghĩ tới, cha của Từ Khuyết lại mạnh như vậy, căn bản không giống bề ngoài nhìn qua có vẻ bệnh tật.
Rõ ràng, lão nhân gia này vẫn rất cứng!
Ah, thân thể rất cứng! Rất cường tráng!
- Cha của Từ Khuyết.
Cơ Vô Vân thấp giọng tự nói một câu, nhớ kỹ cái tên này, ánh mắt cũng có thâm ý nhìn về phía Từ Khuyết.
Y thật tò mò, đến cùng là lão nhân gia này tu luyện thân thể pháp quyết gì. . . không đúng, đây đã không phải là nhục thân cảnh giới mà pháp quyết luyện thể có thể đạt đến, đây tuyệt đối là một loại thể chất mạnh mẽ, thậm chí không kém gì Đạo Thai Thần Thể.
- Hả? Gọi lão phu làm gì? Có chuyện gì sao?
Đột nhiên, Từ Khuyết xoay người nhìn về phía Cơ Vô Vân hỏi.
Cơ Vô Vân kinh ngạc một trận, lập tức khẽ cười khổ, mình nói nhỏ một tiếng, lại còn bị nghe thấy, lão nhân gia này đúng là không đơn giản.
Lúc này, hắn cũng thuận thế cười hỏi:
- Từ lão tiên sinh , ta muốn hỏi một chút, thân thể ngài, có phải là Thần Thể hay không?
- Thần Thể?
Trên mặt Từ Khuyết lập tức hiện lên một tia xem thường, cười lạnh một tiếng:
- Hừ, chỉ là Thần Thể, làm sao có thể đánh đồng với lão phu? Trợn to con mắt của các ngươi mà nhìn cho rõ ràng, lão phu là loại thể chất gì.
Nói xong, hắn đưa tay nắm lấy y phục trên người bỗng nhiên kéo ra một cái.
"Xoạt!"
Cả chiếc áo bào vỡ thành mảnh vỡ rơi xuống, trên thân thể tinh tráng, đường nét bắp thịt hoàn mỹ cùng với da dẻ mềm mại như ngọc, hiện lên ở trước mặt mọi người.
Trong nháy mắt tất cả mọi người đều ngây người.
Đây là thân thể mà một ông lão ốm bệnh nên có sao?
Cùng lúc đó, Từ Khuyết xoay người mặt hướng mọi người, cũng ngẩng đầu lên kiêu ngạo.
- Thánh. . . Thánh Thể?
Tất cả mọi người nhìn hai chữ lớn ánh vàng óng ánh trên ngực Từ Khuyết, đầu lập tức có chút bối rối.
Thời đại này, còn có người viết tên thể chất ở trên ngực?
Lão nhân gia này. . .
Quá khoa trương!
Bạn cần đăng nhập để bình luận