Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ

Chương 1077: Nhất thống Ngự Thú tông

Hứa Khắc nắm chặt Thú Chuyển Luân trong tay, không dám thả lỏng tinh thần dù chỉ một giây.
Qua một hồi lâu, đội ngũ Yêu thú nóng nảy động đậy không ngừng mới chậm rãi bình tĩnh trở lại. Nhưng không phải công lao của Hứa Khắc mà là vì Đế Tam Mô hiện thân.
Điều thú vị là vào đại hội thánh thú núi Nam Minh, Đế Tam Mô được nâng đỡ, những nhóm yêu thú này không ai không khịt mũi coi thường, miệng nói là bại hoại của Yêu tộc, vô vàn thú đều tiêu diệt được. Nhưng giờ phút này Đế Tam Mô thật sự hiện thân thì yêu thú lại câm như hến, không ai dám cao giọng nói gì.
Trong lòng Hứa Khắc thầm nghi ngờ.
“Huyền Điểu đại nhân, sao ta lại cảm giác trong mắt bọn họ, tam gia gia hình như càng đáng sợ hơn Đế Nhất vậy?”
Lý Phàm mỉm cười: “Đế Nhất là yêu thú đế vương, phải suy nghĩ cho cả tộc yêu thú, thưởng phạt phân minh. Trong tình huống bình thường, chỉ cần không chọc giận hắn, không làm gì nguy hiểm là được. Nhưng Đế Tam Mô trước mặt này đã phản bội yêu thú, tìm con người nương tựa.”
“Phản đồ Yêu tộc không chỉ còn sống rất tốt, thậm chí hắn còn giúp tu sĩ con người sáng lập Ngự Thú tông.”
“Ngươi đoán xem những năm nay Đế Nhất giết yêu thú nhiều hay là Đế Tam Mô giết nhiều hơn?”
Hứa Khắc chìm trong suy nghĩ, sau đó đưa mắt nhìn lão giả tóc trắng mặt mũi hiền lành kia, không khỏi run sợ.
Có Đế Tam Mô tự ra trấn áp, đội ngũ yêu thú này đương nhiên lập tức nghiêm chỉnh.
Nhưng Đế Tam Mô cũng không quá phận bức bách, cưỡng chế những yêu thu này gia nhập Ngự Thú tông, làm nô lệ cho tu sĩ nhân loại.
Chỉ là ở trong địa bàn của Ngự Thú tông, trong một địa bàn rộng lớn, tạm thời cung cấp nơi nghỉ chân cho những yêu thú này.
Tuy hơi chật chội nhưng sinh sống vẫn không có vấn đề gì.
Sau khi nghe Hứa Khắc kể lại chuyện đã xảy ra, Đế Tam Mô hỏi: “Ngươi nói xem tại sao Đế Nhất lại nói như vậy?”
Hứa Khắc đã chuẩn bị từ trước, sắc mặt bình tĩnh nói: “Tiền bối Đế Nhất nói đại kiếp của Huyền Hoàng giới sắp đến cho nên dự định đến liệt giới. Nhưng hắn có thể chạy trốn, sao chúng ta lại không. Vì ứng phó với kiếp nạn, tất cả đều cần phải đoàn kết lại. Có lực lượng đội ngũ yêu thú này vào, khả năng Ngự Thú tông chúng ta vượt qua kiếp nạn sẽ lớn hơn không ít.”
Đế Tam Mô trầm ngâm không nói gì.
Lời này không giống một đứa trẻ có thể nói ra. Nhưng Đế Tam Mô sống đã lâu, đã không còn dùng độ tuổi non trẻ để xác định trí tuệ của một người.
Sau một hồi im lặng, hắn lạnh nhạt nói: “Nếu là ngươi khơi mào phiền phức này vậy thì giao cho ngươi toàn quyền xử lý. Sau này nếu bọn súc sinh này có gây sóng gió gì, làm hỏng quy củ của tông môn thì ta sẽ hỏi tội ngươi.”
Nói xong, Đế Tam Mô cũng ném một cái đĩa tròn đến.
Không kém với cái Đế Nhất ban cho Hứa Khắc lắm.
Chỉ là hoa văn điêu khắc yêu thú bên trên phong phú, sinh động hơn.
“Đây là…”
“Chí bảo của tông môn, Ngự Thú Chuyển Luân?” Hứa Khắc lập tức nhận ra bảo bối Đế Tam Mô giao cho mình, nắm chặt lại theo bản năng.
Còn chưa kịp nói gì nhiều thì bóng người của Đế Tam Mô đã biến mất.
“Dễ dàng giao cho ta bảo bối này vậy sao?” Hứa Khắc mờ mịt khó hiểu, chỉ cảm thấy không hề chân thật.
Lý Phàm thì âm thầm so sánh hai khối Thú Chuyển Luân khác biệt này.
Cái Đế Nhất tặng, hoa văn yêu thú phía trên tuy chỉ bao hàm di chuyển theo chủng loại của Hứa Khắc nhưng tính áp chế càng mạnh hơn với yêu thú. Cho dù là cường giả trong số họ, Xích Cửu Đầu có thể so với tu sĩ nhân loại Trường Sinh kỳ, sinh tử cũng nằm trong ý niệm của người nắm giữ Thú Chuyển Luân. Căn cứ vào tộc yêu thú của Huyền Hoàng giới, đều được quyết định từ đặc tính phân hóa của Đế Nhất.
Đến cả khối Ngự Thú Chuyển Luân kia của Đế Tam Mô, dường như bên trên bao gồm tất cả yêu thú ngoại trừ đế thu ra. Nhưng năng lực khống chế yêu thú thì không mạnh lắm. Dù sao trí giả, tiên tri, chỉ có thể đưa ra đề nghị cụ thể mà không lựa chọn được hướng đi quyết định.
“Không biết Huyền Hoàng Đại Thiên Tôn thí luyện huyễn cảnh, sau khi ra ngoài có công pháp quan hệ, thần thông trí nhớ hay là sẽ mất đi.”
“Nếu có thể hấp thu kỹ thuật của hai miếng Thú Chuyển Luân rồi chuyển hóa, nói không chừng đế quốc có thể nuôi dưỡng ra được yêu thú phản tổ.”
Tiểu thế giới trong đế quốc vẫn luôn tồn tại phỏng đoán này.
Dị thú là diễn biến từ yêu thú ra, yêu thú thiên hạ đều có cộng đồng tổ tiên. Cho nên thật ra trong cơ thể mỗi một dị thú đều bao gồm thông tin huyết mạch hoàn chỉnh của yêu thú.
Trạng thái như Đế Nhất dung hợp thú luyện thành cũng căn cứ từ suy đoán này.
Nhưng biết quá ít thông tin về cổ yêu thú thì không thể nào thực hiện thí nghiệm yêu thú phản tổ được. Nếu không thì có thể dễ dàng tái hiện lại cảnh tượng thượng cổ yêu thú hoành hành.
“Cho dù như thế nào thì ghi chép chúng nó cẩn thận rồi nói tiếp.”
Hai miếng Thú Chuyển Luân ẩn chứa quá nhiều thông tin bên trong, cho dù với năng lực hiện giờ của Lý Phà, muốn nắm toàn bộ cũng tốn sức. Mà dường như bởi vì hắn cũng không phải sản phẩm bản thổ của Huyền Hoàng nên trong huyễn cảnh này, hình như tin tức khách quan về vật thật của Thú Chuyển Luân hơi thiếu thốn.
Nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc Lý Phàm chiếm lấy hai miếng Thú Chuyển Luân.
Sau đó, hướng đi của nội dung cốt truyện ‘biến cố Ngự Thú tông’ bắt đầu xuất hiện sai lầm với trước kia.
Hứa Khắc không tiếp tục về về phía Thần Bút tông đi tìm nhiệm vụ Liệt Giới Kình nữa, mà tập trung phụ trách xử lý bầy yêu thú trong tông môn.
“Đoàn kết hết mọi lực lượng có thể đoàn kết lại.” Có lẽ đây là nội dung khảo nghiệm thứ hai.
Lúc kiếp nạn giáng xuống, thân là Huyền Hoàng Đại Thiên Tôn, đương nhiên cần thể hiện năng lực trù tính và phối hợp vượt qua người thường. Thế lực trong Huyền Hoàng giới rất nhiều, mỗi người đều có âm mưu riêng, nhưng chung quy cũng là chủng tộc nhân loại.
Mâu thuẫn, xung đột ở giữa đương nhiên không lớn như giữa người với yêu thú.
Ít nhất bề ngoài thể hiện ra như vậy.
Nếu như có thể xử lý tốt quan hệ của yêu thú với Ngự Thú tông thì có thể vượt qua thử thách lần này.
“Không phải vừa gặp khó khăn gì thì đã muốn thông qua Thú Chuyển Luân trấn áp. Phải dùng lý lẽ thu phục thú…”
“Nếu có một ngày Thú Chuyển Luân mất hiệu lực, ngươi ứng phó với chuyện đó ra sao?”
“Huyền Hoàng giới cổ đại có Thánh Hoàng, tuy tay trói gà không chặt nhưng ngôn từ chân thành, đối xử với mọi người thật lòng. Bình thường trò chuyện đều dịu dàng ấm áp như gió xuân, trên dưới đều kính nể, bái phục.”
Lý Phàm vừa nghiên cứu Thú Chuyển Luân vừa tu hành gia tăng thực lực của bản thân.
Đồng thời còn chỉ đạo Hứa Khắc xử lý, thống nhất bầy yêu thú kia như thế nào.
So sánh với nhân loại thì tâm địa yêu thú không gian xảo như vậy. Thậm chí còn đơn thuần hơn rất nhiều.
Dưới sự chỉ bảo tận tình của Lý thái sư, những năm này Hứa Khắc chỉ sử dụng lực lượng của Thú Chuyển Luân ba lần. Đa số trong mọi tình huống, chỉ dựa vào lời nói, hành động đã đủ loại trừ nguy hiểm.
Cuối cùng chậm rãi lấy được sự tín nhiệm của toàn thể yêu thú.
Cuối cùng, kiếp nạn pháp không thể cùng tu giáng xuống.
Bởi vì trên dưới Ngự Thú tông chỉ có một môn công pháp cho nên không kiên trì được quá lâu, rất nhanh có dấu hiệu sụp đổ.
“Kiếp nạn đáng sợ như vậy, pháp không thể cùng tu…”
Sắc mặt Hứa Khắc hơi khó coi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận