Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 861: Kẻ thù gặp nhau vô cùng đỏ mắt

Kẻ thù gặp nhau vô cùng đỏ mắt

Còn rốt cuộc đối phương đi đâu.

Anh thật sự không biết.

Rất nhanh.

Tiểu Bảo đã băng bó xong.

Tiểu Bảo phóng đại tình trạng vết thương của mình.

Bảo rằng ít nhất mình phải nghỉ ngơi một tháng mới được, nếu không lỡ xảy ra vấn đề gì, tình hình sẽ nghiêm trọng, rất có thể sẽ bị tàn phế.

Lâm Phàm cảm thấy Tiểu Bảo nói rất có lý, đồng ý với suy nghĩ của cậu ta.

Y tá nhìn đám người này một cách kỳ lạ.

Cần thết sao?

Có cần phải yếu ớt vậy không, chỉ là bị thuỷ tinh vụn cắt trúng mu bàn tay thôi mà, cũng đâu phải gãy tay gãy chân.

“Cảm ơn, tạm biệt.” Lâm Phàm dẫn theo bọn họ tạm biệt y tá, rời khỏi bệnh viện Hoa Điền.

Lý Lai Phúc là viện trưởng, hôm nay đúng lúc ra ngoài họp, nếu không chắc chắn sẽ tự mình qua đây tiếp đón, lâu rồi không đến, đúng là rất nhớ.

“Khá lễ phép đấy nhỉ.”

Y tá cười, không để tâm những hành động lúc nãy của bọn họ. Người lễ phép thế này chắc chắn không thể tệ được, chắc là do bọn họ thích đứa nhỏ đó quá thôi.

Nghĩ lại thì cũng có thể hiểu được.

Cô ta đi ra khỏi phòng, thì có đồng nghiệp đi đến.

“Tiểu Huệ, cô thật dũng cảm.” Đồng nghiệp đó nhìn cô ta một cách sùng bái, khiến Tiểu Huệ hơi ngây người.

Tiểu Huệ nói: “Cô có ý gì?”

Cô ta mờ mịt, hoàn toàn không hiểu tại sao đồng nghiệp lại nói với mình những lời thế này.

“Mấy người mà cô vừa tiếp đón, có hai người là bệnh nhân tâm thần, rất nổi tiếng trong bệnh viện chúng ta, luôn thích tự mình hại mình, ngày nào cũng đều khiến mình nửa sống nửa chết. Mặc dù tôi đã ở đây vài năm, nhưng tôi vẫn rất sợ bọn họ.”

“Hả?”

Tiểu Huệ há mồm, hơi nghĩ lại mà sợ, cô ta thật sự không biết trong đám người lúc nãy lại có bệnh nhân tâm thần.

Nghĩ kỹ lại.

Lúc nãy cô ta đã cảm thấy bọn họ hơi kỳ lạ, không ngờ lại là bệnh nhân tâm thần.

Người bình thường ai lại chơi cùng bệnh nhân tâm thần chứ?

Có thể chơi với nhau, chắc chắn cũng là bệnh nhân tâm thần.

Lỡ như phát bệnh thì không phải…

Nghĩ nghĩ thì thấy vô cùng nguy hiểm.

Thậm chí, ngày hôm sau chắc chắn có thể lên đầu báo, đến tiêu đề cũng đã nghĩ xong rồi.

‘Y tá xinh đẹp như hoa gặp phải một đám bệnh nhân tâm thần thâm độc.’

Bộ phận đặc biệt.

Lúc người bí ẩn đó xuất hiện, bộ phận giám sát đã đo ra được sự biến động năng lượng, tua lại đoạn camera lúc đó, phát hiện người bí ẩn và Lâm Phàm xảy ra xung đột.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, camera không quay lại được.

Độc Nhãn Nam đi tìm Lâm Phàm để hỏi rõ chuyện này.

Nhưng lại chỉ nhận được một câu nói.

“Tôi không biết.”

Độc Nhãn Nam muốn nói, nếu cậu không biết đối phương là ai, vậy tại sao đối phương lại đánh cậu, ít nhất cũng phải có lý do chứ.

Nhưng ông ta biết… có hỏi cũng như không.

Chỉ uổng công vô ích mà thôi.

Lâm Phàm là một người rất bình thường, nhưng đừng quên anh là một bệnh nhân tâm thần.

Độc Nhãn Nam cảm thấy mệt mỏi, lúc ngẩng đầu nhìn lên trời, ông ta rất muốn hít một hơi không khí trong lành, thoải mái mà suy nghĩ, nhưng điều đáng buồn là đó là một việc rất khó.

Trách nhiệm trên người ông ta rất nặng.

Cần phải kiểm soát tình hình chung.

Ông ta vô cùng hy vọng có một người có sức mạnh và tài trí tương đương ông ta xuất hiện.

Như vậy ông ta có thể dứt ra khỏi vài việc, tập trung vào càng nhiều việc hơn.

Nghĩ đến ông cụ Từ, dù có thế nào thì ông ta cũng là lãnh đạo của bộ phận Thủ Đô, không thể nào chuyện gì cũng không hỏi không quan tâm, chắc chắn là phải quản nhiều việc hơn. Nhưng đáng tiếc, ông ta tuổi đã lớn rồi, có lẽ tinh thần là thể lực rất khó để chạy theo.

Lâm Phàm vẫn như thường ngày, đưa ông Trương cùng đi ăn cơm.

Em gái ma thần mời Lâm Phàm đi ăn.

Đến bây giờ cô vẫn muốn lấy được máu từ chỗ Lâm Phàm, nếu không cô thật sự sắp trở thành đồ bỏ đi rồi. Nghĩ lại tình hình lúc đầu, cô cảm thấy vô cùng hối hận. Nếu ông trời có thể cho cô thêm một cơ hội, chắc chắn cô sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy nữa.

Ngày hôm sau!

Trợ lý của tổng bộ bộ phận đặc biệt Hạ Đô, Hạ Khôn Vân bí mật đến thành phố Duyên Hải, đi cùng ông ta còn có lão kiếm thần Bạch Vân.

“Cậu lại đến làm gì?” Độc Nhãn Nam không cho Hạ Khôn Vân sắc mặt tốt. Đối với ông ta, thù cướp vợ là mối thù lớn nhất, đâu phải cứ bảo tha thứ là tha thứ ngay được.

Đương nhiên, cũng không phải là thật sự cướp vợ.

Hạ Khôn Vân nói: “Làm người phải rộng lượng, không thể cứ nhớ mãi chuyện ngày trước, ông nhỏ nhen quá rồi.”

“Cậu nói ai nhỏ nhen?” Độc Nhãn Nam nghe thấy câu này, tức đến con mắt còn lại suýt nữa đã lòi ra. Nghe xem, nhìn tình hình thì có vẻ đến tìm tôi có việc, thế mà lại dùng từ ngữ để chọc giận tôi, đây là dáng vẻ có thành ý sao?

Lão kiếm thần Bạch Vân cũng khá hiểu chuyện của người trẻ, không thể nào so được với thời của ông ấy, người trẻ đều có chút loạn: “Được rồi, được rồi, nể mặt tôi, đừng cãi nữa.”

Độc Nhãn Nam vẫn khá tôn trọng lão kiếm thần Bạch Vân.

Ông ta đã rất lớn tuổi rồi.

Nhưng vẫn luôn bôn ba vì loài người, là người đáng để kính phục.

“A Đồ bảo tôi giúp cô ấy chuyển một câu, bảo ông tìm một nửa còn lại sớm chút.” Hạ Khôn Vân nói.

“Tôi mẹ nó liều mạng với cậu.” Độc Nhãn Nam xông thẳng về phía Hạ Khôn Vân, trong phòng làm việc không có người khác, nên ông ta không sợ bị nhìn thấy, ông ta thật sự không thể nhịn nữa rồi, đồ khốn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận