Xích Tâm Tuần Thiên (Bản dịch Tiên Vực)

Chương 1879: Sơn Hải (2)

Chương 1879: Sơn Hải (2)
Rõ ràng Tả Quang Thù cũng không nghe nổi nữa, nhíu mày nói: "Ngươi nhanh nhanh tới Sở quốc đi, chúng ta cần chuẩn bị thêm chút. Mặt khác..."
Y hơi ngừng lại, nói: "Ông nội của ta muốn gặp ngươi."
Tộc trưởng chưởng quản Tả thị Sở quốc nhiều năm, muốn gặp hắn tâm sự...
Thái độ của Khương Vọng trở nên nghiêm túc, gật đầu nói: "Ừ, được."
Hắn ngẫm nghĩ, lại hỏi: "Tiểu Quang Thù, ngươi nói tu sĩ Nội Phủ trong thiên hạ này, có mấy người có thể..."
Bóng người trước mắt lóe lên, Tả Quang Thù đã rời khỏi Luận Kiếm Đài, ngay cả chào một câu cũng không chào.
"Hứ! Không có lễ phép!"
Khương Vọng thuận miệng oán trách một câu, cũng rời khỏi Thái Hư Huyễn Cảnh.
Sở quốc là một nơi mà hắn muốn tới tham quan, muốn xem xem phong cảnh của quốc gia mạnh nhất Nam Vực này như thế nào.
Đại Sở mênh mông, mặc dù thảm bại tại đồng bằng Hà Cốc, thế nhưng thực lực vẫn vô cùng hùng hậu, đối với những quốc gia ngoài sáu cường quốc mà nói, vẫn là một con quái vật khổng lồ.
Cùng là sáu cường quốc trong thiên hạ, so với Đông Tề, nó lại có loại phong cảnh nào đây?
Trên Quan Hà Đài, Khương Vọng đã có hiểu biết về thiên kiêu của Sở quốc, cũng không thua bất cứ ai.
Thế nhưng với sức mạnh của Sở quốc, thiên kiêu cũng không chỉ có một Dạ Lan Nhi, một Đấu Chiêu, một Hạng Bắc.
Như Tả Quang Thù đã từng nói, vị cô nương Khuất Thuấn Hoa cũng không yếu hơn Hạng Bắc.
Nghĩ tới trong Sơn Hải Cảnh, còn có thể biết được càng nhiều nhân kiệt của Sở quốc hơn. Những người bạn mà được những thiên kiêu này mời tới trợ giúp, lại nên là thiên tài bậc nào đây?
Ngoài ra, chuyện xưa mà cái tên Hoàng Duy Chân đại biểu, hoàn toàn chính xác khiến cho thứ mà ông ta để lại vô cùng hấp dẫn.
Ai dám nói bản thân không ham muốn thứ mà Hoàng Duy Chân để lại cơ chứ?
Cửu Phượng chi Chương...
Bản thân Khương Vọng cũng không muốn tiếp tục ở lại Lăng Tiêu Các trong thời gian dài, cũng không phải Diệp Lăng Tiêu suốt ngày xuất hiện trong tầm mắt hắn làm hắn không được tự nhiên. Có thể chơi đùa với Tiểu An An hàng ngày, tận mắt chứng kiến cô bé lớn lên, đã là hạnh phúc khó có được. Một chút khó chịu, cũng không coi ra gì.
Chỉ cần một ngày quân thần Trang Cao Tiện chưa chết, hắn ở lại Lăng Tiêu bí địa, cũng là lo lắng không yên, rất có khả năng liên lụy Lăng Tiêu Các.
Mặc đù Diệp Lăng Tiêu không sợ Trang Cao Tiện, thế nhưng cũng không cần thiết làm kẻ địch của Trang quốc, bởi vậy mà nhận tổn thất to lớn.
Khương Vọng cũng không hi vọng, dựa vào lực lượng của Diệp Lăng Tiêu tới đối kháng Trang Cao Tiện.
Từ trên xuống dưới Lăng Tiêu Các đều chăm sóc An An rất tốt, đã đầy đủ để hắn cảm động rồi.
Chỉ là hắn dự định đi Bắc Vực một chuyến, ngắm cảnh Biên Hoang, tới nơi mà Tả Quang Liệt và Triệu Nhữ Thành đều từng chiến đấu, xem xét "ma". Cũng thử xem kiếm trong tay mình, chém ma lại như thế nào.
Hiện tại Tả Quang Thù lại hẹn mình, vậy thì đi tới Nam Vực một chuyến cũng tốt.
Lần này, chia tay với Khương An An rất bình tĩnh.
An An không có khóc.
Đại khái cô bé cũng đã quen với việc rời xa ca ca của mình, năm ngoái còn chỉ có thể gặp nhau tại cuối năm, năm nay tháng tám đã gặp lại, đã là một loại tiến bộ rồi.
Diệp Thanh Vũ vẫn rất bình tĩnh, còn thảo luận với hắn về đạo thuật nữa, sau đó phất tay, chúc hắn lên đường an toàn. Hình như còn định nói thêm lời nào đó, thế nhưng cuối cùng cũng không nói ra.
Việc hắn tới Lăng Tiêu Các rất bí mật, khi rời đi cũng không quấy rầy quá nhiều người.
Về phần Xuẩn Khôi...
Con Xuẩn Khôi này đúng là không có lương tâm, hiện tại đã đầu phục Khương An An, như thiên lôi sai đâu đánh đó.
Ai bảo mỗi lần Khương An An ăn, đều chia cho nó một phần đây?
Khương Vọng còn lo con chó ngốc này quấn lấy hắn, muốn đi theo hắn nữa, thế nhưng khi rời đi, mới phát hiện mình cả nghĩ quá rồi...
Tóm lại, cứ như vậy rời đi Vân quốc.
Hình như mỗi một lần hắn rời đi Vân quốc, cảm nhận cũng khác biệt.
Cũng không cần giống với ngày trước.
Khương Vọng cũng không đắm chìm vào cảm xúc, xác định đúng phương hướng, đi thẳng về phía nam.
Trong mấy ngày ở lại Lăng Tiêu Các này, hắn thăm dò tới bí tàng Nội Phủ thứ tư, cũng coi như là thu hoạch trên phương diện tu hành.
Bí tàng này, có tên là "Phi Phong".
Sau khi mở ra, có hiệu quả là tăng thêm một phần mười độ sắc bén khi nắm giữ vũ khí.
Trường Tương Tư đã là danh kiếm nổi tiếng khắp thiên hạ, sắc bén vô song, lại thêm một phần mười độ sắc bén này nữa, sự đáng sợ trong chiến đấu cũng không cần nhiều lời.
Lúc này, bốn Nội Phủ đã mở ra, lực lượng được cung cấp liên tục, đạo nguyên trong Thông Thiên Cung rất dồi dào, Thiên Địa Cô Đảo vô cùng vững chắc.
Vết thương gặp phải trên đường đi, đã hoàn toàn khỏi hẳn, trạng thái cơ thể đã đạt tới đỉnh cao.
Loại trạng thái hoàn mỹ này, sẽ làm cho người ta có một loại ảo giác vô địch thiên hạ.
Đương nhiên Khương Vọng phải nhắc nhở bản thân mình, trên con đường tu hành dài dằng dặc, mình cũng mới đi không được bao xa cả.
Trên đời này có quá nhiều cường giả có thể dễ dàng nắm giữ tính mạng của hắn...
Mà phương hướng hắn muốn đi nhất chính là phương tây, lại không thể đi phương tây.
Đành phải đi về phía nam.
Điều này cũng đã nhấn mạnh rằng hắn "chưa đủ".
Còn kém quá nhiều.
Từ Vân quốc tới Sở quốc, Khương Vọng lựa chọn con đường đi qua Tống quốc, từ Tống mà nhập Sở.
Nếu trên con đường này mà hắn ngả về phía tây, hắn còn có thể đi tới Thành quốc một chuyến, nhìn xem thế lực Linh Không Điện mà khi trước mình tiện tay để lại, đã phát triển như thế nào rồi.
Thế nhưng Trang quốc lại tiếp giáp Thành quốc, không cần mạo hiểm như vậy.
Dù là chọn con đường khá ổn thỏa này, hắn cũng cải trang lại phong cách ăn mặc, vô cùng biết điều.
Sẽ có ngày, hắn sẽ tỏa sáng tại Tây Cảnh, thế nhưng không phải hiện tại.
Khương Vọng vừa đi nhanh, vừa âm thầm nhai nuốt tường giải do diễm hoa đốt thành, cố gắng đạt tới việc lý giải thông suốt, có thể nhanh chóng nắm giữ khi tu vi đạt tới. Còn phải phân ra chút tinh thần quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Nó tới địa đồ hiện thế này, hắn đã thắp sáng không ít nơi rồi.
Còn chưa kịp đọc vạn quyển sách, đã đi qua vạn dặm đường.
Khoảng cách giữa Vân quốc và Sở quốc, có hai nơi không thể không nói.
Một là Phật môn thánh địa phía tây Tu Di Sơn, một là Tống quốc, dựa vào Nho giáo mà hưng thịnh, đều có lực lượng không thể coi thường.
Cái trước nổi danh với Huyền Không Tự, cái sau thì là quốc gia không thua Ngụy quốc tại Nam Vực này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Tea

Cấp 7

3 tuần trước

sao khúc sau chương 2200 bị mất chương tùm lum vậy ad