Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 912: Nhúc nhích

Tôn Chấn An đến làm cho Từ Quân Nhiên hết sức bất ngờ. Bình tĩnh xem xét, cho dù thế nào hắn cũng không thể nghĩ tới việc Tôn Chấn An lại vội vàng từ tỉnh thành đến Nam Châu. Cần biết ông ta là người đứng đầu Tỉnh ủy. Một khi tin tức này truyền ra ngoài, ở tỉnh Giang Nam sẽ có phản ứng như thế nào, không ai biết được. Nói cho đến cùng quan hệ của mình với Tôn Chấn An trong chốn quan trường ở Nam Giang cũng không phải là bí mật gì trong chốn thượng tầng. Những người có ý, nếu như dựa vào quan hệ của hai người để đưa chuyện thì quả là cũng không thể giải thích được rõ ràng.
Đó cũng chính là lý do khiến Từ Quân Nhiên không muốn lên tỉnh. Hắn không muốn lợi dụng quan hệ với Tôn Chấn An.
Tình ngay lý gian, chắc chắn sẽ có người muốn lợi dụng chuyện này làm chuyện gì đó. Dù là không thể làm lay động địa vị của Tôn gia tại Giang Nam thì ít nhất cũng làm cho người ta ghét bỏ.
Từ Quân Nhiên không muốn trở thành trò cười và đề tài để mọi người bàn tán. Hiện tại hắn suy nghĩ xem nên làm chuyện gì đó thực tế.
- Cậu, sao cậu lại đến đây?
Từ Quân Nhiên rót trà cho Tôn Chấn An, rồi mới ngồi xuống hỏi chuyện. Quả thực là hắn có chút ngạc nhiên. Sao bỗng nhiên Tôn Chấn An lại đến Nam Châu. Hơn nữa, lại âm thầm đến không để kinh động đến bất cứ ai.
Tôn Chấn An mỉm cười:
- Sao? Cháu thấy kỳ lạ vậy sao?
Từ Quân Nhiên thành thật gật đầu:
- Cháu còn tưởng cậu sẽ đợi một thời gian nữa để cháu lên tỉnh.
Nghe được câu trả lời của hắn, Tôn Chấn An mỉm cười, nâng ly trà trước mặt lên uống một ngụm. Sau đó, mới nói những lời sâu xa:
- Cậu có thể sẽ nhanh chóng rời khỏi Giang Nam.
- Cái gì?
Một lời nói của Tôn Chấn An làm cho Từ Quân Nhiên giật mình:
- Cậu sẽ rời khỏi vị trí? Không phải nói rằng cuối năm mới…
Hắn quả thật là cảm thấy ngạc nhiên. Bởi vì, trong cuộc thảo luận trước đây giữa hai người, Tôn Chấn An có tiết lộ, cuối năm ông ta sẽ được điều về trung ương. Thật không ngờ lại nhanh đến vậy.
Nghĩ đến đây, Từ Quân Nhiên không khỏi nhíu mày. Sự việc xảy ra chốn quan trường từ trước tới giờ không hề đơn giản đến vậy. Những chuyện vốn đã được định trước mà đột nhiên thay đổi rất ít. Hoặc là Giang Nam có vấn đề hoặc là do cấp trên. Có thay đổi bất thường gì đó làm cho việc điều động Tôn Chấn An không được báo trước.
- Cậu, có chuyện gì đã xảy ra vậy ạ?
Khuôn mặt Từ Quân Nhiên nghiêm nghị hỏi Tôn Chấn An.
Hắn tin rằng Tôn Chấn An nhất định sẽ không giấu mình. Nếu có chuyện gì Tôn Chấn An nhất định sẽ nói thẳng ra với mình.
Tôn Chấn An thấy phản ứng của Từ Quân Nhiên thì hài lòng gật gật đầu. Một người trong chốn quan trường điều quan trọng nhất không chỉ là phải có năng lực còn cần phải có khứu giác nhạy bén. Nếu như sau khi xảy ra chuyện Từ Quân Nhiên vẫn có thái độ như không có vấn đề gì thì đó là điều làm cho người khác phải lo lắng. Rõ ràng, người cháu ngoại này của ông ta tuyệt đối không phải là một kẻ ngốc.
- Cháu ý à, không cần phản ứng mạnh mẽ vậy đâu.
Tôn Chấn An mỉm cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Không phải là chuyện xấu mà là chuyện tốt.
- Chuyện tốt?
Từ Quân Nhiên nhướn lông mày. Hắn hơi kinh ngạc. Xem ra, hắn đã có chút bi quan rồi. Lẽ nào nói Tôn Chấn An lần này được cấp trên điều động lên trên sẽ có lợi ích gì?
Tôn Chấn An tiếp tục nói:
- Sự việc lần này ở Giang Nam quả thực là có chút vấn đề. Thế nhưng, cậu cũng đã báo cáo với trung ương, trung ương sớm đã phái người về điều tra chuyện này. Vấn đề ở thành phố Nam Châu của các cháu, cháu không nên nương tay: cần bắt thì phải bắt, cần đánh thì phải đánh. Ủy ban nhân dân tỉnh sẽ ủng hộ toàn bộ công việc của cháu.
Nói xong, ông ta nhẹ nhàng gõ tay lên bàn trà, thản nhiên nói:
- Sang năm là một nhiệm kỳ mới. Ý của cấp trên là lần này gia đình mình phải nỗ lực một chút. Cậu lớn của cháu không xong rồi. Tư chất của cậu ba thì lại chưa đủ. Cho nên, cậu phải gắng.
Từ Quân Nhiên lại giật mình. Hắn hiểu ý tứ trong lời nói của Tôn Chấn An. Điều này rõ ràng là: trong nhiệm kỳ mới này, phe cánh người nhà họ Tôn cần phải bật lên, đẩy Tôn Chấn An lên vị trí cao hơn.
Thứ có liên quan đến trong việc này tuyệt đối không có thể miêu tả đơn giản như chuyện đấu đá giữa các phe cánh mà là sự đấu đá mọi mặt. Thậm chí là giao dịch và thỏa hiệp ngầm. Từ Quân Nhiên đột nhiên cảm thấy: giá như mình chưa từng hiểu về đấu tranh của giới thượng lưu.
- Cậu hai. Chuyện này….
Hắn có chút ngập ngừng. Từ Quân Nhiên mở miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói hết. Hắn hiểu rằng chuyện này không thể xoay chuyển theo suy nghĩ của mình. Nếu Tôn Chấn An đã được chọn để đẩy lên, thì hẳn là Tôn gia cũng sẽ có được rất nhiều lợi ích. Cho dù là có nguy hiểm, Tôn Chấn An cũng không được rút lui.
- Ha ha, ta hiểu ý của cháu. Cháu yên tâm, cậu tự biết cân nhắc.
Tôn Chấn An nhìn Từ Quân Nhiên mỉm cười nói:
- Bước đầu đã định cậu sẽ về trung ương quá độ một chút, sau đó đi Minh Châu. Rồi mới suy nghĩ đến những vấn đề khác.
Từ Quân Nhiên thở phào một cái. Hắn hiểu rất rõ về hướng đi của lịch sử. Hắn biết rằng tương lai Hoa Hạ nhất định sẽ không có chỗ cho Tôn gia chen chân. Phe phái của người đó mạnh mẽ đến như thế nào Từ Quân Nhiên rất rõ. Khi lão gia còn sống đã để cho Tôn gia đi theo chiều hướng này. Mục đích là vì muốn lưu lại huyết mạch nhà họ Tôn. Hiện giờ Tôn gia đỏa về phe bảo thủ thì thực sự sẽ xảy ra chuyện lớn rồi.
- Cậu hiểu được lo lắng của cháu. Cháu cứ yên tâm. Lúc trước ta đã báo cáo với thủ trưởng số 1. Ông không hề phản đối chuyện này.
Tôn Chấn An mỉm cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Nhà chúng ta không làm việc chần chừ. Nếu như quan điểm rõ ràng ủng hộ việc cải cách, vậy thì phải kiên trì đến cùng. Lần này mấy gia đình muốn đẩy cậu lên lí do cũng rất đơn giản. Nếu muốn ủng hộ việc mở cửa cải cách vậy thì cần phải đưa ra thái độ thực tế. Cậu đi Minh Châu nhất định phải làm tốt, làm mạnh công việc ở đó.
Từ Quân Nhiên gật đầu. Tôn Chấn An nếu đã nói như vậy, thì hắn cũng đã yên tâm rồi. Trên chính trường điều đáng kiêng kỵ nhất là chần chừ, nay Tần mai Sở. Tuy rằng mọi người vẫn nói kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, nhưng dù sao là người thì cũng sẽ có suy nghĩ riêng của mình. Không ai có thể yên tâm với một gia tộc thường xuyên thay đổi. Cũng giống như việc Tào Tháo biết rõ giá trị của Lữ Bố nhưng lại lựa chọn việt giết chết Lữ Bố tại Bạch Môn Lầu. Nguyên nhân là vì thanh danh ba họ gia nô nhà Lữ Bố làm cho ông ta không thể tin rằng khi mình gặp phải nguy hiểm đối phương sẽ vẫn trung thành. Cần biết, có những lúc bàn bạc trực tiếp với đối phương không đáng sợ. Điều đáng sợ nhất là dùng dao đâm sau lưng.
- Sau khi cậu rời khỏi đây tình thế của Giang Nam sẽ càng phức tạp hơn.
Tôn Chấn An nhìn Từ Quân Nhiên nói lời thấm thía:
- Con đường sau này của cháu đi cũng phải cẩn thận hơn.
Từ Quân Nhiên gật đầu. Hắn hiểu được ý tứ đó của Tôn Chấn An. Nếu Tôn gia đã đạt được một điều gì đó thì chắc chắn cũng sẽ mất đi một điều gì đó. Chỉ sợ rằng phải thỏa hiệp với những thế lực phe cánh khác. E rằng đây cũng là nguyên nhân để Tôn Chấn An đến gặp hắn ngày hôm nay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận