Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 634: kết thúc thời kì trăng mật.

- Lão lưu, bí thư Lưu ủy ban kỉ luật đã công tác khá nhiều năm trong huyện chúng ta đúng không?
Câu nói của Từ Quân Nhiên khiến Lưu Hoa Cường sững sờ.
- Đúng, chủ tịch huyện, bí thư Lưu còn tới sớm hơn cả tôi. Tôi tới huyện chúng ta công tác từ năm 73.
Lưu Hoa Cường mặc dù nói không biết Từ Quân Nhiên vì sao đột nhiên lại hỏi chuyện của Lưu Tiểu Quang, tuy nhiên vẫn nói hết những điều gì mình biết ra.
Từ Quân Nhiên nghe xong Lưu Hoa Cường giới thiệu, không nói thêm gì, chầm chậm bưng cốc trà lên.
Lãnh đạo đã bưng trà tiễn khách, Lưu Hoa Cường đương nhiên không thể ở lại thêm, liền đứng lên cáo từ.
Nhìn bóng dáng Lưu Hoa Cường bỏ đi, Từ Quân Nhiên châm một điếu thuốc bắt đầu hút.
Trong làn khói mù, Từ Quân Nhiên chau mày, suy nghĩ cẩn thận những chuyện Lưu Hoa Cường vừa nói với mình.
Lưu Tiểu Quang không phải cán bộ xuất thân huyện nhân xuyên. Y là trí thức từ nơi khác tới, năm nay đã 52 tuổi, khi đó bắt đầu làm từ cán bộ công xã cấp cơ sở của huyện nhân xuyên, một mạch tiến lên vị trí hiện tại, lãnh đạo cũ đề bạt ông ta khi đó, hiện tại sớm đã lùi xuống tuyến hai rồi, vốn dĩ ông ta cũng không có chỗ dựa gì trong huyện ủy, chỉ là rất thân thiết với chủ tịch huyện tiền nhiệm, đương nhiên cũng có quan hệ không tốt với Bí thư Bạch Lâm.
Đây là một cán bộ có lý lịch nhưng không có hậu thuẫn.
Từ quân nhiên đưa ra định nghĩa như vậy đối với Lưu Tiểu Quang. Hắn cho rằng, người như vậy là người dễ lôi kéo nhất, dù sao chỉ cần mình thể hiện thực lực đủ lớn, đối với Lưu Tiểu Quang mà nói, đó chính là nguyên nhân có thể dụ ông ta dựa vào mình.
Duy chỉ có một người khiến Từ Quân Nhiên ngạc nhiên, là trưởng ban tổ chức huyện ủy Tôn Á Châu.
Tôn Á Châu này, lại là thông gia với Lưu Tiểu Quang, con trai tôn gia cưới con gái của Lưu Tiểu Quang.
Điều này khiến Từ Quân Nhiên không hề ngờ tới, sở dĩ hai người kết liên minh với nhau, lại là vì thứ quan hệ đó. Thảo nào trưởng ban tổ chức Tôn Á Châu này, thà đắc tội bí thư huyện ủy Bạch Lâm, cũng phải ủng hộ Lưu Tiểu Quang, thật sự là vì quan hệ giữa họ quá mật thiết, căn bản chính là không thể tách rời ra được.
Trong hệ thống chính trị của trung quốc, địa vị của trưởng ban tổ chức rất đặc thù. Thường ông ta là một trong số những thường ủy của đảng ủy, theo quy định, bị đảng ủy cùng cấp hoặc đảng ủy cấp trên giám sát. Nhưng nói chung, quan hệ giữa bí thư đảng ủy và trưởng ban tổ chức rất căng. Sự giám sát này thường thường không mấy hiệu quả. Về phần ủy ban kỉ luật chịu sự lãnh đạo của đảng ủy cùng cấp, càng không có cách nào giám sát ông ta. Với tư cách ban tổ chức cấp trên, trong công tác thực tế chắc chắn không thể giám sát nhiều quan viên như vậy, như vậy hình thành cục diện quyền lực trưởng ban tổ chức giám sát chân không.
Mà do thiếu sự giám sát cơ chế, trưởng ban tổ chức một khi đánh mất sự tự hạn chế, là có thể sử dụng các loại hiện tượng lôi kéo như nịnh hót, tặng quà, hay lôi kéo quan hệ, thậm chí trong thời kì quá độ chuyển đổi chế độ chuyển toàn bộ tài sản quốc gia thành quà tặng tư nhân để tặng người khác. Trưởng ban tổ chức cá biệt có thể trở thành “nhà bán buôn quan chức, mạng lưới xã đảng, kết quả của việc đó là việc đề bạt phân công cán bộ không còn là khôn sống ngu chết, mà là ngược lại mống đè bẹp khôn- đủ các loại người ô hợp, giỏi luồn cúi.
Từ Quân Nhiên hiểu rất rõ, trưởng ban tổ chức xảy ra vấn đề sẽ vô cùng nguy hại cho cả một vùng. Hắn có thể dựa vào mạng lưới quan hệ của bản thân để chọn lựa cán bộ, những cán bộ này cuối cùng đều trở thành các nhóm cùng lợi ích, cho nên thường đã điều tra sẽ ra cả mảng lớn, mà trưởng ban tổ chức xảy ra vấn đề, điều này không chỉ là vấn đề của ông ta, mà là vấn đề của thể chế. Đảng ủy của chúng ta vừa là cơ quan quyết sách chấp hành của quyền lực, lại là cơ quan giám sát quyền lực, kết cấu không có quyền giám sát chắc chắn sẽ đi về hướng mục nát, điều này đã được kinh nghiệm của nhiều quốc gia chứng minh. Nếu ngay cả quan cũng xảy ra vấn đề, môi trường trong sạch hóa bộ máy chính trị thật đáng nghi ngờ.
Chắc chắn phải thừa nhận, vào thời đầu trung quốc lập nước, ban tổ chức không cho thấy tầm quan trọng và tính đặc thù của nó. Vì khi đó việc chọn lựa cán bộ chủ yếu dựa vào phán đoán của lãnh đạo dối với cấp dưới, không phải là sự khảo sát của ban tổ chức, nhưng hiện tại, kết cấu bộ máy cán bộ có sự thay đổi rất lớn. đối với sự khảo hạch, bổ nhiệm cán bộ, càng ngày càng chế độ hóa, về phần tác dụng của ban tổ chức ở phương diện thẩm tra, khảo hạch, bổ nhiệm cán bộ càng ngày càng rõ ràng. Trong đó, lại chú trọng nhất tính quan trọng của ban tổ chức ba cấp huyện thành phố tỉnh, mà trưởng ban tổ chức đóng vai trò hết sức quan trọng bên trong đó. Lại thêm hiện tại lại nổi lên trào lưu càng ngày càng nghe lời nhân vật số một. Trưởng ban tổ chức công chính hay không phần lớn quyết định vào sự vận hành của toàn bộ ban tổ chức.
Trong hoàn cảnh đảng ủy tổng quản lý toàn cục, trọng trách khảo sát, chọn lựa đề bạt cán bộ đương nhiên sẽ đa phần rơi xuống đầu ban tổ chức, mấu chốt của vấn đề ở đó, khảo sát cán bộ có thể thực sự phản ánh thực tế hay không, đại biểu cho ý dân hay không. Nếu trong việc khảo sát cán bộ của ban tổ chức tồn tại vấn đề mục nát, một số cán bộ được chọn cũng dễ bị nghi ngờ, nếu việc chọn quan viên xảy ra vấn đề, quan viên mà ông ta chọn sẽ như nào? Tính nghiêm trọng của vấn đề không có thể nghĩ ra ngay.
Cho nên nói, vị trí trưởng ban tổ chức này lai lịch rất quan trọng, không chỉ đảng ủy chú ý, một chủ tịch huyện như Từ Quân Nhiên, cũng phải quan tâm.
Mặt khác, để bảo đảm uy tín của đảng ủy đối với lãnh đạo của một bộ máy, thông thường, bí thư đảng ủy có thể tác động vào việc sắp xếp chức vụ của thành viên bộ máy chính quyền cấp trên, cũng chính là chủ nhiệm văn phòng và trưởng ban tổ chức.Nnhưng ở huyện nhân xuyên, dường như bí thư huyện ủy Bạch Lâm này trước mặt trưởng ban tổ chức huyện ủy lại chẳng có chút uy tín nào đáng nói.
Như vậy, nói không chừng đây là một cơ hội tốt.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên bấm số máy văn phòng Lưu Tiểu Quang:
- Bí thư lưu, tôi là Từ Quân Nhiên.
Trực tiếp khai báo thân phận, từ quân nhiên cười nói với Lưu Tiểu Quang ở đầu dây bên kia.
Hình như ngạc nhiên vì cuộc gọi quá ư bất ngờ của Từ Quân Nhiên, giọng Lưu Tiểu Quang hạ thấp so với lúc mới nhận điện thoại, nâng cao một vài âm điệu, cười hỏi:
- Chủ tịch Từ có dặn dò gì?
Mặc dù ủy ban kỉ luật độc lập phá án, nhưng cho dù nói như thế nào, Từ Quân Nhiên cũng là nhân vật thứ hai của huyện nhân xuyên. Lưu Tiểu Quang có tư cách lớn cỡ nào, cũng biết nên hướng về ai, đối diện với một chủ tịch huyện quyền thế vang lừng như Từ Quân Nhiên, ông ta không dám ra vẻ lão làng.
- Haha, là thế này, bí thư Lưu.
Từ quân nhiên cười nhạt, chầm chậm nói:
- Ngày mai tôi chuẩn bị xuống xã điều tra nghiên cứu, xem tình hình sửa đường của huyện ta, anh có thời gian không? Nếu rảnh, ủy ban kỉ luật thành lập một tổ công tác, đi riêng với tôi xuống là được.
Sự lấy lòng rõ ràng như vậy, nếu Lưu Tiểu Quang không hiểu ra sao, ông ta đúng là đã ngu còn đần.
Một vị chủ tịch huyện mới như người ta, rõ ràng là muốn thu nhận mình.
Nghĩ đến đây, Lưu Tiểu Quang hơi vui mừng, cầm ống nghe ánh mắt hơi nóng lên.
Đã chìm nổi trong quan trường mấy chục năm, Lưu Tiểu Quang đã quen với tình huống như vậy. đối với kiểu quan trường càng già càng lão luyện như ông ta mà nói, cách làm của Từ Quân Nhiên, rõ ràng đang tỏ thiện ý với mình. Mấu chốt là mình có cơ hội nắm lấy cái phao cứu mạng kia không thôi.
- Ngày mai vừa hay tôi không bận gì.
Lưu Tiểu Quang kìm lại sự vui mừng trong lòng, bình tĩnh nói với Từ Quân Nhiên.
- Được, ngày mai tôi cử xe tới đón anh.
Nói xong Từ Quân Nhiên cúp máy.
Buông điện thoại xuống, Lưu Tiểu Quang chợt thấy tâm trạng trở nên rất tốt, bối cảnh của chủ tịch huyện Từ Quân Nhiên mới tới ông ta đã nghe người bạn ở thành ủy kể lại ít nhiều, nghe nói rất có bối cảnh, từ việc lần này Từ Quân Nhiên có thể thu hút được một khoản tài chính lớn như vậy ở tỉnh là có thể nhìn ra, Từ Quân Nhiên này hẳn là một người rất có bản lĩnh. Tình hình của huyện Nhân Xuyên hiện tại đối với mình mà nói vô cùng khó khăn. Nếu không thay đổi tình hình hiện tại, mìn có thể giữ được cái ghế hiện nay cũng khó nói.
Ngoài ra, một nguyên nhân rất quan trọng mà Lưu Tiểu Quang coi trọng Từ Quân Nhiên, là nghe ông thông gia của mình – Tôn Á Châu. Tôn Á Châu có mấy người quen ở ban tổ chức thành ủy, tin tức đưa tới chỉ có một điểm, vị chủ tịch từ này trước khi nhậm chức, là do bí thư Lý ban tổ chức thành ủy đích thân đưa tới văn phòng bí thư thành ủy Quách Hồng Đào, cũng chính là nói, hậu đài của cậu ta tuyệt đối không thể xem nhẹ.
Ít nhất, nếu dựa vào con thuyền lớn Từ Quân Nhiên, Lưu Tiểu Quang có thể cam đoan, mình có thể giữ được vị trí hiện tại.
Hội nghị thường vụ buổi sáng, lưu Tiểu Quang biết rõ Bạch Lâm định tính toán gì. Ông ta định mượn nguyên nhân chủ tịch huyện không quản việc mấy, đổi một số cương vị không thuộc phe mình trong huyện thành người của Bạch Lâm ông ta. Nếu thật sự như vậy, vậy những người thường ngày phản đối Bạch Lâm như mình và Tôn Á Châu, e rằng sẽ đen đủi.
Lấy tay đấm nhẹ lên bàn, mặc dù Lưu Tiểu Quang cảm thấy thực lực hiện tại của Từ Quân Nhiên quá nhỏ bé, nhưng, mình đã không còn con đường nào để đi. Không đi theo Từ Quân Nhiên thì chỉ còn con đường chết mà thôi. Bạch Lâm chắc chắn sẽ không tha cho mình, mà đầu quân cho Từ Quân Nhiên biết đâu sẽ là một con đường lớn, nói không chừng còn có thể có một cơ hội sống sót.
Sinh tử phú quý, quyết định ở lần này.
Trong lòng bất đắc dĩ cảm khái, Lưu Tiểu Quang cảm thấy mình có chút thất bại, nhưng có một số chuyện, không phải chỉ dựa vào suy nghĩ của mình là có thể thay đổi được.
Chiếc xe xóc nảy đi trên con đường quê, lái xe là Vương Hiểu Long, Lưu Hoa cường ngồi cạnh tài xế, Từ Quân Nhiên và Lưu Tiểu Quang ngồi phía sau.
Hai người trên đường đi xã Thanh Sơn, Từ Quân Nhiên đề nghị xuống dưới xem xét tình hình, kiểm tra công tác chuẩn bị xây dựng đường quốc lộ.
Vì hai người đều có tâm sự riêng, cho nên ban đầu cũng nói một chút tình hình nhân tình phong thổ trong huyện nhân xuyên, Từ Quân Nhiên nghe vui vẻ, bí thư Lưu cũng rất vui, hai người ai cũng thông minh không đề cập tới những chuyện khác.
- Chủ tịch huyện Từ, lần này có thể có được hơn 60 ngàn để sửa đường, chắc chắn có thể khiến đường trong huyện nhân xuyên chúng ta đổi mới rất nhiều.
Lưu Tiểu Quang cười nói với Từ Quân Nhiên. Đối với việc Từ Quân Nhiên có thể giành được số tiền lớn như vậy để sửa đường, Lưu Tiểu Quang cũng âm thầm giật mình vì mối quan hệ của Từ Quân Nhiên. Đây cũng là một trong số những nguyên nhân khiến ông ta chọn đầu quân cho Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nghe vậy cười khổ nói:
- Tài chính vẫn ít quá, chỉ có thể sửa một chút những đường hỏng nặng, còn có rất nhiều đường tạm thời chưa thể tu sửa.
Từ tình hình chi phí tính toán mà nói, vẫn thiếu khá nhiều tiền. Từ Quân Nhiên cũng chỉ có thể vừa hay không bột đố gột nên hồ, chịu khó sắp xếp, trước tiên tiến hành cải tạo một số đoạn đường quan trọng trong xã trấn.
- Cũng kha khá rồi, chuyện huyện ta muốn sửa đường rất nhiều người từng thử, kết quả vì đủ các loại nguyên nhân, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ.
Lưu Tiểu Quang là cán bộ lãnh đạo trưởng thành từ huyện nhân xuyên, đối với tình hình của huyện nhân xuyên có thể nói là rất quen thuộc, ông ta từng nhìn thấy không ít lãnh đạo từng thề thốt trong thời kì đầu lên nắm quyền, tỏ vẻ sẽ sửa chữa đường. Kết quả đều là không bột đố gột nên hồ, khác hẳn với người thanh niên tên Từ Quân Nhiên này. Âm thầm thu hút được tiền, thậm chí còn có một hạng mục đường cao tốc.
- Lão lưu, cấp trên đã sắp xếp tôi làm chủ tịch huyện nhân xuyên, tạo phúc cho dân chính là việc tôi nên làm. Tôi rất muốn mang lại sự phát triển cho huyện nhân xuyên nghèo khó này. Điều này còn cần sự giúp đỡ của ông đó.
Từ Quân Nhiên nhìn Lưu Tiểu Quang, nghiêm túc nói. Trong lời nói của hắn đã hàm ý chào mời.
Nghe xong những lời này của Từ Quân Nhiên, sắc mặt Lưu Tiểu Quang thay đổi, vốn dĩ ông ta sớm đã hạ quyết tâm, cho nên cũng không trốn tránh câu hỏi của Từ Quân Nhiên, cười nói:
- Có chủ tịch Từ cầm lái, người làm bí thư ủy ban kỉ luật như tôi nhất định sẽ theo sát bước đi của anh, nỗ lực cố gắng làm tốt công tác phất cờ hò reo.
Từ Quân Nhiên cươi hả hả, rất nghiêm túc nhìn về phía Lưu Tiểu Quang nói:
- Có sự giúp đỡ của chủ tịch huyện ngài, tin là huyện nhân xuyên sẽ có ngày mai tươi sáng hơn.
Từ Quân Nhiên khoát tay nói:
- Gánh nặng còn ở phía trước, chúng ta cùng cố gắng.
Hai người về cơ bản đã đạt thành liên minh, những lời khác đã không cần phải nói thêm nhiều. Từ Quân Nhiên cũng biết đối với người như Lưu Tiểu Quang này mà nói, mình không thể nhanh chóng thật sự khiến ông ta sống chết đi theo mình, tin là trong bước phát triển về sau, chỉ cần ông ta thay được lực lượng của mình, việc thành tâm quy hàng ngũ hẳn là không có khả năng.
Trong thời gian mấy ngày sau, hai người cùng đi hết một lượt mấy xã trấn huyện nhân xuyên. Nói một cách tổng thể, vì Từ Quân Nhiên giao quyền lực cho các phó chủ tịch, đám phó chủ tịch cũng có thể coi là không phụ tâm ý của Từ Quân Nhiên, rất quan tâm tới công tác này. Mọi người bận tối mặt từ sáng tới tối, nói chung công tác chuẩn bị khiến Từ Quân Nhiên khá hài lòng.
Nhất định phải nói, quyết định lúc trước của Từ Quân Nhiên rất chính xác. Số tiền sửa đường hắn giao cho đám phó chủ tịch huyện, không chỉ phó chủ tịch huyện vui, mà còn khiến đám lãnh đạo xã trấn kia cảm động rớt nước mắt đối với chủ tịch huyện, mọi người vào lúc sửa đường, cũng thể hiện sự biểu dương khá lớn đối với chủ tịch huyện mới, danh tiếng của Từ Quân Nhiên trong dân ở huyện nhân xuyên cũng cao lên.
- Bí thư, tổ công ủy ban kỉ luật mà chủ tịch huyện dẫn tới mấy ngày nay, liên tục đi kiểm tra khảo sát.
Trong văn phòng bí thư huyện ủy, Đặng Văn Binh vẻ mặt cung kính nói với Bạch Lâm. Dù sao mình cũng là chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, có lúc bí thư không nghe thấy tin tức gì, nếu anh ta nghe nói, sẽ báo ngay cho Bạch Lâm, có tác dụng làm tai mắt.
Bạch Lâm cau mày:
- Có vấn đề gì sao?
Nói thật, ông ta khá hài lòng về chủ tịch huyện Từ Quân Nhiên này. Dù sao cho dù nói như thế nào, trong khoảng thời gian Từ Quân Nhiên tới huyện nhân xuyên, vẫn luôn không đối đầu gì với mình, hơn nữa còn làm được mấy việc lớn, khiến mình cũng nở mày nở mặt trước mặt lãnh đạo thành ủy.
Đặng Văn Binh cười khổ:
- Cái đó, bí thư, ngài không biết, hiện tại có người đồn đại, chủ tịch Từ mới tới được mấy tháng, đã làm được việc mà chúng ta mấy năm cũng không làm được. Nếu hắn tới làm bí thư huyện ủy, huyện nhân xuyên chúng ta sớm đã thực hiện được bốn hiện đại hóa.
Mắt khẽ nháy, Bạch Lâm gật đầu:
- Đám người dưới nói năng lung tung, cậu không cần để ý.
Nói xong, ông ta nói với Đặng Văn Binh:
- Cậu đi làm việc đi.
Đợi sau khi Đặng Văn Binh đi ra, mặt Bạch Lâm thoáng cái trở nên rất khó coi.
Không phải ông ta không thèm để ý những lời đồn đại kia. Đối với bất kì cán bộ nào mà nói, ghét nhất là bị người khác nói công việc của mình người khác làm ra sao như thế nào. Đặc biệt là bí thư huyện ủy như Bạch Lâm, lại có người nói Từ Quân Nhiên làm bí thư huyện ủy chắc chắn tốt hơn ông ta. Điều này khiến trong lòng Bạch Lâm rất không vui.
Nhắm hờ mắt suy nghĩ hồi lâu, Bạch Lâm cảm thấy thái độ của mình đối với Từ Quân Nhiên hình như tốt quá. Điều này khiến một số người trong huyện đã quên mất, ai mới là người có tiếng nói ở huyện nhân xuyên này. Cọp không ra oai, đúng là coi mình thành mèo ốm sao?
Vốn Bạch Lâm định nhờ vào mấy việc Từ Quân Nhiên làm được này, mình có thể kiếm chút thành tích. Nhưng tình huống hiện tại tiếp tục phát triển, uy vọng của chủ tịch huyện sắp lớn hơn cả bí thư huyện ủy là mình rồi, đây là việc Bạch Lâm không muốn nhìn thấy.
- Cho dù cậu có bối cảnh ở tỉnh, huyện nhân xuyên này cũng không phải một cậu thanh niên trẻ tuổi như cậu nói là xong.
Bạch Lâm âm thầm hạ quyết định, mình phải gõ hồi chuông báo động Từ Quân Nhiên.
Hai ngày qua đi, Từ Quân Nhiên đang điều tra tình hình thi công đường cái, thì nhận được điện thoại của Bạch Lâm:
- Chủ tịch huyện, sáng nay, huyện ủy, tổ kiểm tra liên hợp của đại hội đồng nhân dân huyện và mặt trận tổ quốc sẽ tiến hành điều tra công tác sửa đường cái trấn Thanh Sơn, phát hiện rất nhiều vấn đề. Cậu về ngay, chúng ta mở cuộc họp.
Những lời này của Bạch Lâm, khiến Từ Quân Nhiên có chút giống như hòa thượng lùn hai thước không sờ tới đầu, không biết vị bí thư này đột nhiên hát bài nào.
Đợi tới buổi họp thường ủy buổi chiều, lúc Bạch Lâm tiến hành phê bình công tác thời gian gần đây của chính quyền, Từ Quân Nhiên mới hiểu ra, hóa ra vị bí thư Bạch này thấy hiện tại uy vọng của mình trong huyện càng ngày càng lớn, có chút ngồi không yên.
Trong lòng cười khổ, Từ Quân Nhiên biết công tác phải suy nghĩ và giải quyết vấn đề từ góc độ chính trị, phải nắm vững rất nhiều sách lược cân đối rất tinh tế không thể đặt lên bàn và quyết định rất nhiều thỏa hiệp trái mong muốn và trái pháp lý, nếu không rất có thể xuất sư không nhanh thân chết trước, công tác còn chưa làm xong, bản thân đã bị sự công kích của đủ các thế lực đạp đổ trước.
Nhưng sao hắn không ngờ, xung đột như vậy lại tới sớm thế.
Tuy nhiên Từ Quân Nhiên cũng hiểu, đặc điểm lớn nhất của chính trị gia chính là thành thục nắm vững kĩ xảo thỏa hiệp, chính trị gia có thể có sức ảnh hưởng tuyệt đối sẽ không lấy vận mệnh chính trị của mình để đi đánh cược được ăn cả ngã về không. Người không biết linh hoạt vận dụng sách lược thỏa hiệp, mãi mãi sẽ không thể thành chính trị gia.
Tình huống như hôm nay, chính là khảo nghiệm khả năng thỏa hiệp của mình.
Nhìn thấy tư thế chậm rãi nói chuyện của Bạch Lâm, đột nhiên Từ Quân Nhiên nghĩ đến một bài báo mà hắn từng đọc qua, bài viết đó nói việc cải cách được thực hiện tới một thời gian nhất định nào đó, cơ cấu cải cách, thể chế kinh tế thay đổi, tính nguy hiểm mạnh liệt không phải là những người thanh niên trẻ tuổi, mà là những người trên năm mươi tuổi, quan niệm và kỹ năng của họ đã lạc hậu còn lâu mới có thể thích ứng ngay sự thay đổi, tràn đây tính cạnh tranh mà xã hội hiện tại đang cần. Bởi vậy, khá nhiều người bị tính nguy hiểm này chèn ép, bắt đầu lợi dụng quyền lực trong tay và mối quan hệ của mình để sắp xếp sẳn cho những người phía sau mình, một số quan viên chánh phủ có quyền lực hoặc địa vị cao, dường như đều có quan hệ không rõ ràng với một số doanh nghiệp.
Đến lúc này, Từ Quân Nhiên hiểu rõ, thời kì trăng mật của mình và Bạch Lâm, đến đây đã kết thúc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận