Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 628: Nghĩ về việc sửa đường.

Không thể không nói, chuyện của Trung Hoa là như vậy, chỉ cần là lời nói của lãnh đạo cấp trên, người bên dưới có năng lực lớn đến đâu cũng không dám làm trái.
Mấy cảnh sát ở huyện Nhân Xuyên nhanh chóng tới bắt kẻ lừa đảo ngay sau khi nhận được chỉ thị của bí thư huyện ủy Bạch Lâm và Chủ tịch huyện Từ Quân Nhiên.
Nghe nói, lúc bắt được kẻ lừa đảo đó, gã đang ở trong phòng chơi bời cùng hai cô gái đẹp. Lúc bị cảnh sát bắt lại, gã vẫn còn tự gọi mình là người trên Thủ đô, nói muốn trả thù lãnh đạo huyện Nhân Xuyên. Chỉ có điều, khi Trương Hỉ Bân nói ra trên thủ đô nhà họ Tào không có ai có cái tên như vậy, tên đó mới thực sự hoảng hốt.
Cuối cùng, kết quả thẩm vấn khiến mọi người đều ngây ngốc, trợn mắt há mồm.
Gã ta đích thực là một kẻ lừa đảo.
Theo lời khai của gã, chẳng qua gã chỉ là một tên lưu manh trên Thủ đô, tình cờ gặp Tào Tuấn Vĩ. Nghe nói cậu hai nhà họ Tào làm ăn phát tài nên đã nảy sinh ý xấu. Người này cũng tương đối thông minh, gã không đóng giả hai đứa con trai của nhà họ Tào, mà đóng giả đời thứ ba của nhà họ Tào.
Quả nhiên, ở một thị trấn nhỏ vắng vẻ của huyện Nhân Xuyên, gã ta như cá gặp nước, kiếm được không ít lợi nhuận. Chỉ riêng ở nhà của gã đã tìm được gần 30 vạn tiền mặt. Theo những gì tên này nói, gã thích để tiền ở chỗ mà gã có thể tìm thấy bất cứ lúc nào.
Trương Hỉ Bân làm theo chỉ thị của Bạch Lâm, nhanh chóng đem số tiền đó chuyển về huyện. Từ Quân Nhiên cố gắng lấy ra 10 vạn để trả lương mấy tháng cho công nhân nhà máy day đây, cũng coi như một cách để bình ổn lại tâm trạng của họ.
Đúng ra, có một số bộ ban ngành tưởng rằng lần này lấy về được nhiều tiền như vậy ít nhất cũng có thể kiếm được chút ít, không ngờ Từ Quân Nhiên đã thương lượng với Bạch Lâm, giữ lại 20 vạn còn lại. Đồng thời còn tuyên bố ra bên ngoài, ai dám động vào khoản tiền đó sẽ đi tìm người đó tính sổ.
Dù sao hắn cũng là chủ tịch huyện trưởng mới. Trước khi thăm dò rõ ràng về tính cách cũng như con người Từ Quân Nhiên, những người bên dưới chắc chắn không dám tùy ý đắc tội với hắn. Dù sao, ai mà biết được sau lưng hắn có ai chống lưng không cơ chứ. Ngộ nhỡ Từ Quân Nhiên giết gà dọa khỉ, chẳng phải vô duyên vô cớ trở thành trò cười cho người khác sao.
Chuyện của nhà máy day đây đã được giải quyết. Chưa được mấy ngày, Vương Hiểu Long đã vui vẻ hỉ hả tới báo cáo Từ Quân Nhiên.
Cậu ta chỉ là một nhân viên bình thường, công việc rất đơn giản. Đến nay, người làm chủ bên huyện Phú Nhạc là Lâm Văn. Từ Quân Nhiên chỉ cần đánh tiếng một cái đã nhanh chóng giải quyết xong mọi chuyện.
Tuy cậu ta không hiểu rõ về mối quan hệ giữa chị mình và Từ Quân nhiên, nhưng sự sùng bái của Vương Hiểu Long với Từ Quân Nhiên chỉ có tăng chứ không hề giảm. Dưới sự giúp đỡ của Từ Quân Nhiên, không những Vương Hiểu Long đã có thể thích ứng với một số thói quen của chốn quan trường, mà còn tham gia lớp học buổi tối, cố gắng bổ sung kiến thức văn hóa. Lúc đầu, Từ Quân Nhiên định để cậu ta làm tài xế cho mình, chẳng qua sau đó, hắn thấy Vương Hiểu Long khá thông minh nên đã để cậu ta vừa làm thư ký vừa làm tài xế cho mình.
Ngày thứ hai sau khi Vương Hiểu Long tới huyện Nhân Xuyên, Từ Quân Nhiên bắt đầu ngồi xe đi lòng vong quanh thị trấn. Huyện Nhân Xuyên có 7 xã, 3 thị trấn, lần lượt là thị trấn Vân Sơn, thị trấn Ô Sơn, thị trấn Đào Hoa, xã Lục Thủy, xã Thanh Sơn, xã Khương Trì, xã Bạch Phượng, xã Hồng Mộc. Không nắm rõ tình hình cả huyện thì không thể làm tốt mọi việc. Từ Quân Nhiên định cố gắng hòa nhập vào cuộc sống ở đây. Chuyện ở nhà máy day đây, hôm nào Lưu Hoa Cường cũng gọi điện báo cáo cho Trương Sinh, hắn cũng chỉ có thể làm hậu thuẫn của họ, giúp họ giải quyết một số phiền phức không cần thiết mà thôi. Còn về việc cụ thể làm thế nào để vận dụng vẫn phải dựa vào các lãnh đạo nhà máy.
Từ Quân Nhiên cũng hiểu rõ, trong hoàn cảnh hôm nay, nhà máy đay muốn cải tử hồi sinh là việc rất khó, nhưng vấn đề là, nếu hắn không giải quyết vấn đề này, trong chính nhiệm kỳ của mình, nhà máy day đây chắc chắn sẽ trở thành một phiền phức gây trở ngại cho việc hắn thực hiện kế hoạch. Từ Quân Nhiên không thích phiền phức, dĩ nhiên cũng không muốn phiền phức từ nhỏ biến thành to.
Sau nửa tháng điều tra, nghiên cứu, cuối cùng Từ Quân Nhiên đã tương đối hiểu về tình hình thực tế ở huyện Nhân Xuyên. Đi một vòng quanh cách thị trấn và làng xã của huyện, Từ Quân Nhiên đã cảm thấy được tầm quan trọng của giao thông. Nếu không giải quyết được vấn đề giao thông ở huyện Nhân Xuyên, muốn phát triển cả huyện là chuyện không thể làm nổi.
Bình tĩnh suy xét lại, đường xá ở huyện Nhân Xuyên không phải là một vấn đề lớn, chỉ cần cải tạo trên phạm vị nhỏ dựa trên cơ sở đã có là được. Tuy nhiên, con đường thông đến thành phố Đan Giang lại không được như ý cho lắm, thẳng thắn mà nói, con đường đó chất lượng quá kém.
Thật lòng mà nói, Từ Quân Nhiên cũng phát hiện ra rằng, huyện Nhân Xuyên cũng khá đặc biệt. Ngoài việc đất đai màu mỡ phì nhiêu, phù hợp gieo trồng nhiều loại thực vật, nhiều nơi còn có tài nguyên phong phú, bất kể là tài nguyên khoáng sản hay tài nguyên trồng trọt chăn nuôi đều rất phong phú. Không chỉ vậy, ở đây có nguồn gạo rất phong phú, khoáng sản than đá, đồng kim…, nguồn nước cũng vô cùng phong phú.
- Bí thư Bạch. Khoảng thời gian này, tôi có đi một vòng quanh các xã, thị trấn; tôi thấy vấn đề lớn nhất hiện nay của huyện chúng ta chính là phải sửa đường xá cho thật tốt. Hiện nay chúng ta vẫn chưa có một con đường chính thật tốt, muốn phát triển huyện Nhân Xuyên cũng khó.
Từ Quân Nhiên tranh thủ thời gian tới văn phòng của Bạch Lâm, thật lòng nói với ông ta.
- Chủ tịch Huyện, cậu nói rất đúng. Đường xá của huyện Nhân Xuyên chúng ta chưa được tốt, chuyện này mọi người đều biết, cũng không ngừng cố gắng, nhưng hiệu quả lại chưa được cao. Hiện nay, chút vốn được trên Tỉnh hỗ trợ cũng bị cướp đi mất. Có lẽ, cậu còn chưa biết, huyện nào cũng phái người lên Tỉnh nghe ngóng ttin tức.
Bạch Lâm cười khổ, khoản tiền dùng cho sửa đường chắc chắn không dễ dàng có được như những gì Từ Quân Nhiên nghĩ. Trong mắt Bạch Lâm, chỉ sợ chuyện này còn khó hơn lên trời. Dù sao, tình hình trên thành phố cũng không dư dả lắm, căn bản không có khả năng để xây dựng một con đường mới cho huyện Nhân Xuyên, huống hồ cả thành phố có biết bao nhiêu huyện cũng đang chờ tiền. Thành phố chỉ có một khoản kinh phí hữu hạn dùng để tu bổ các con đường cũ mà thôi.
- Bí thư Bạch, anh nói, nếu trên Tỉnh trực tiếp nêu tên huyện Nhân Xuyên để hỗ trợ, liệu số tiền đó có đến được tận tay chúng ta hay không?
Từ Quân Nhiên thấp giọng nói với Bạch Lâm.
Nghe thấy những lời Từ Quân Nhiên nói, biểu cảm trên mặt Bạch lâm bỗng thay đổi. Những gì Từ Quân Nhiên nói hoàn toàn có thể xảy ra. Lợi ích với cả huyện Nhân Xuyên dĩ nhiên không cần nói cũng biết, quan trọng hơn cả là, một vấn đề mà mấy lãnh đạo khóa trước không làm được mà mình lại làm được, quả thật là một chiến tích vĩ đại.
Nghĩ đến đây, Bạch lâm liền nhìn sang Từ Quân Nhiên, nóng lòng hỏi:
- Chủ tịch Huyện Từ, cậu có ý tưởng gì không?
Trải qua chuyện lần trước, cảm nhận của ông ta với Từ Quân Nhiên đã thay đổi rất nhiều. Dù sao thì ai cũng có thể nhận ra, vị chủ tịch huyện Từ này có mối quan hệ đặc biệt trên Thủ đô, tuyệt đối không phải là một nhân vật tầm thường. Hơn nữa, Bạch Lâm cũng xem như đã hiểu ra, việc Từ Quân Nhiên tới huyện Nhân Xuyên nhiều khả năng là do được sắp xếp sẵn. Người như vậy ông ta không dám đắc tội.
Từ Quân Nhiên không thèm quan tâm đến mấy lời này, mà tiếp tục nói:
- Ngài hãy nói với tôi chuyện này đã, khoản tiền đó rốt cục có thể tới được huyện Nhân Xuyên chúng ta hay không?
Đây mới là vấn đề mà hắn quan tâm. Nếu tiền không tới được với huyện Nhân Xuyên, chẳng phải mình làm không công cho người khác hay sao? Chuyện này, Từ Quân Nhiên chắc chắn sẽ không làm.
Bạch Lâm cười ha hả:
- Cậu còn không hiểu tác phong làm việc của mấy lãnh đạo trên thành phố sao? Vô cùng tiết kiệm. Nếu cấp trên gửi xuống một số tiền không nhỏ, chắc chắn Cục tài chính thành phố phải giữ lại một phần. Còn nếu cậu có khả năng để trên tỉnh trực tiếp rót tiền xuống cho huyện ta, tôi nghĩ 80, 90% số tiền có thể về đến huyện ta.
Nói xong câu này, Bạch Lâm vẫn thấy không yên tâm nên hỏi lại Từ Quân nhiên:
- Chủ tịch Huyện Từ, cậu là người trên Tỉnh cử xuống, đáng ra tôi không nên hỏi cậu chuyện này, nhưng rốt cục cậu có cách gì cho chuyện này không. Nếu cậu có cách, cho dù chỉ lấy được 80 – 90 % cũng quá tốt cho huyện chúng ta rồi.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, suy nghĩ một lát rồi nói:
- Nếu thực sự như những gì anh nói thì chuyện này đã dễ làm hơn nhiều rồi. Còn về việc cụ thể có lấy được tiền không, tôi không dám đảm bảo, đợi lúc về tôi phải gọi mấy cú điện thoại nghe ngóng tình hình trên Tỉnh đã rồi nói sau.
Hắn cũng không dám nhận nhiều việc, dù sao hắn cũng chưa nắm chắc chuyện này. Nếu hắn tùy tiện đồng ý với Bạch Lâm, đến lúc đó, nếu làm xong việc thì không sao, nếu xảy ra vấn đề, sự việc không thành, hắn sẽ lại đắc tội với vị bí thư huyện ủy này, đó mới là tổn thất lớn nhất.
Bạch Lâm cũng hiểu rõ đạo lý này, anh ta mỉm cười gật đầu:
- Đây là chuyện đương nhiên. Ai dám động vào những gì cấp trên đã đặt ra chứ. Tôi thấy gần đây, cậu chuyên tâm lo việc này. Nếu thực sự có thể sửa được đường, đừng nói là tôi, người dân cả huyện đều sẽ phải cảm ơn người chủ tịch huyện như cậu đấy.
Từ Quân Nhiên lắc đầu, thở dài một hơi rồi cảm khái nói:
- Cảm ơn hay không tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi chỉ muốn làm được gì đó cho bà con huyện Nhân Xuyên mà thôi.
Nói thật lòng, con đường đang đi khiến Từ Quân Nhiên thấy được nhiều hoàn cảnh khó khăn xung quanh mình. Trong lòng hắn luôn canh cánh suy nghĩ nhất định phải tìm ra một cách nào đó để giúp người dân thoát khỏi khó khăn.
Cáo biệt Bạch Lâm, Từ Quân Nhiên đi về phòng làm việc của mình, cẩn thận suy nghĩ cách giải quyết vấn đề đường xá ở huyện Nhân Xuyên. Trước đây, Bạch Lâm đã nói rõ chuyện này. Nếu hắn có cách để trên tỉnh trực tiếp chuyển tiền cho huyện Nhân Xuyên, ít nhất bọn họ cũng có thể nhận được phần lớn số tiền. Tuy nói ít nhất một phần cũng sẽ bị trên thành phố giữ lại, nhưng ít ra có còn hơn không, hiệu quả hơn chỉ ngồi trong văn phòng suy nghĩ linh tinh nhiều.
Hắn nghĩ đến từng người mình quen biết trên Tỉnh. Người có thể giúp đỡ chuyện nãy dĩ nhiên là chủ tịch Tỉnh Trần Tinh Duệ. Tuy nhiên, chuyện này, Từ Quân Nhiên không thể tìm ông ta. Dù sao, vì chút chuyện nhỏ này mà muốn chủ tịch Tỉnh phải ra mặt, quả thật là chuyện nhỏ xé ra to, như kiểu đang dùng dao mổ trâu để giết gà. Từ Quân Nhiên lại nghĩ đến những người bạn khác, thế nhưng hắn lại chợt nhận ra, ở tỉnh Tùng Hợp, hắn không có nhiều mối quan hệ có thể nhờ cậy. Nghĩ đi nghĩ lại, Từ Quân Nhiên cảm thấy người có thể tác động đến chuyện nay vẫn chỉ có Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, phó chủ tịch Tỉnh Phương Trung Thành, cũng chính là cha của Phương Kiệt.
Nghĩ đến đây, Từ Quân Nhiên liền bấm số gọi cho Phương Kiệt.
Điện thoại ngay lập tức có người nghe. Từ Quân Nhiên mỉm cười, nói:
- Cậu Phương, gần đây có bận gì không?
Nghe thấy giọng của Từ Quân Nhiên, Phương Kiệt cười ha hả:
- Em bảo anh này, hiện nay anh là đại tướng nơi biên cương rồi, sao nào, làm lãnh đạo không dễ phải không?
Cậu ta đang trêu chọc Từ Quân Nhiên. Dù sao, trong mắt Phương Kiệt – một người hiểu rất rõ về Từ Quân Nhiên, Từ Quân Nhiên từ một bí thư huyện ủy Phú Nhạc trở thành chủ tịch huyện huyện Nhân Xuyên, trên thực tế cũng không quá kinh ngạc. Dù sao, Từ Quân Nhiên vẫn còn quá trẻ, cây mọc thành rừng, gió thổi bật rễ, lúc này lại đang hạ nhiệt, thực tế chỉ là một cách bảo vệ hắn mà thôi.
Từ Quân Nhiên cười ha hả:
- Cuộc sống ở đây cũng không dễ dàng gì, đường xá ở đây không tốt, tôi sắp mệt chết rồi đây.
- Ồ?
Nghe lời Từ Quân Nhiên nói, lông mi Phương Kiệt khẽ chợp, mỉm cười suy nghĩ một số vấn đề. Xem ra nếu không có chuyện gì đã không gọi cho mình, Từ Quân Nhiên tìm mình chắc chắn có chuyện cần làm, nếu không thì đã không tìm cậu ta.
Nghĩ đến đó, Phương Kiệt liền hỏi Từ Quân Nhiên:
- Anh Từ, có chuyện gì sao? Có phải huyện Nhân Xuyên các anh chuẩn bị sửa đường không?
Từ Quân Nhiên mỉm cười:
- Cậu thông minh đấy, như thể đi guốc trong bụng tôi vậy đó, ngay cả việc tôi muốn sửa đường cậu cũng đoán được.
Phương Kiệt cũng cười:
- Yêu cầu sửa đường được đưa lên Tỉnh nhiều lắm. Chút tiền trên Tỉnh chia cho bên nào cũng không dễ.
Những lời cậu ta nói là sự thật. Không cần nói đến những cái khác, cậu ta đã tận mắt nhìn thấy điện thoại trong phòng làm việc của cha mình không ngừng kêu lên, đa phần đều là những cú điện thoại đề cập đến vấn đề sửa đường.
- Phương Kiệt, thật ra, cậu có nghe nói chuyện gì không?
Từ Quân Nhiên hỏi Phương Kiệt.
Phương Kiệt suy nghĩ một lát rồi mới trả lời Từ Quân Nhiên:
- Chuyện này, em thấy hay là anh tự mình ra mặt tìm bố em đi, ông hay nhắc đến anh lắm.
Nghe xong những lời Phương Kiệt nói, Từ Quân Nhiên lập tức trả lời:
- Chắc tôi cũng phải lên trên Tỉnh một chuyến rồi.
Phương Kiệt mỉm cười gật đầu nói:
- Sửa đường không phải là chuyện nhỏ, cha em cũng không quyết định được, chẳng qua là có thể có một chút tin tức thôi.
Thấy Từ Quân nhiên xin phép nghỉ để lên Tỉnh tìm hiểu chuyện sửa đường, Bạch Lâm vui vẻ nói:
- Lần này cậu cố gắng nhé, nếu thực sự giải quyết được việc này nhất định cậu có thể lập công cho huyện Nhân Xuyên.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ suy nghĩ của Bạch Lâm, nếu chuyện này thành công, đây cũng sẽ là một chiến tích lớn với Bạch Lâm, nên dĩ nhiên ông ta sẽ vui vẻ tán thành. Dù sao, việc một chủ tịch huyện như hắn làm được, ông ta là bí thư huyện ủy dĩ nhiên cũng sẽ có công lao.
Lần này Từ Quân Nhiên lên tỉnh, không chỉ đưa theo Vương Hiểu Long –thư ký kiêm tài xế mà còn bảo cả chủ nhiệm văn phòng Lưu Hoa Cường đi cùng. Chuyện này cần Lưu Hoa Cường cùng hỗ trợ.
Vì ở tỉnh Giang Nam đã từng làm việc liên quan đến chuyện sửa đường, Từ Quân Nhiên hiểu rõ, hiện nay, sửa một con đường không phải là chuyện đơn giản như trong tưởng tượng. Các bước phải làm thì thôi không nói làm gì, chỉ riêng tiền để sửa đường cũng đã là một con số lớn. Theo tình hình hiện nay ở huyện Nhân Xuyên, chi phí cho một con đường không thể ít hơn 10.000 RMB nếu không phải đào hầm thì có thể là 30 km. Nếu phải đào hầm chỉ cần 15 km, đào hầm cần phải xuyên qua 2 ngọn núi, chi phí làm việc đó cũng rất lớn, xem ra chỉ có thể sửa chữa con đường hiện có mà thôi.
Xóc nảy trên cả con đường, Từ Quân Nhiên cẩn thận quan sát tình trạng mặt đường. Xét tổng thể, con đường này khá rộng, vấn đề nghiêm trọng nhất là ở mặt đường. Đường không chỉ ổ gà một điểm hai điểm, cả con đường đều lồi lõm. Để chuyển đồ của huyện ra, xe tải cỡ lớn phải thường xuyên hoạt động. Nếu chỉ trải thêm một lớp nhựa đường lên trên thì khá đơn giản, nhưng vừa nghĩ đến việc chỉ cần đào xuyên qua hai ngọn núi, cả hành trình có thể tiết kiệm được khoảng 20 km, Từ Quân Nhiên thấy không cam lòng.
Việc thăng chức trong chính trị quả đúng là một vòng tròn luẩn quẩn. Người luôn đi về chỗ cao, nước lại chảy xuống chỗ thấp, sự chuyển động này là quy luật tự nhiên mà thôi. Thông thường, một người lãnh đạo tại vị mấy năm, cẩn trọng hay có chút thành tích, không làm gì quá sai sót thì sẽ có được cơ hội thăng tiến. Trong giới chính trị, mỗi lần lên một nấc thang, những mối quan hệ xung quanh dĩ nhiên sẽ có sự thay đổi. Địa vị chính trị thay đổi, vị trí trong xã hội dĩ nhiên cũng không giống trước. Đối với cấp trên, hắn sẽ trở thành một thành viên trong nhóm, đối với cấp dưới, hắn chính là trung tâm của một nhóm.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ, nếu hắn có thể hoàn thành được chuyện này, ở huyện Nhân Xuyên, hắn sẽ nhanh chóng tập hợp được một nhóm riêng thuộc về mình.
Điểm mấu chốt của chính trị gia chính là đội ngũ và thế lực của mình. Là một chính trị gia muốn có vị thế của mình, nhất định phải hao tổn tâm trí trong phương diện này, như vậy mới có thể thực hiện được lý tưởng của mình. Từ không tới có, từ nhỏ tới lớn, từ yếu tới mạnh, từ ngắn hạn đến dài hạn, từ cơ sở đến kiên cố, tất nhiên cành lá sẽ xum xuê. Đây là đạo lý từ xưa đến nay.
Từ Quân Nhiên không biết một chuyện, trên Tỉnh, sau khi Phương Trung Thành nghe con trai nói Từ Quân nhiên sẽ tới gặp mình, trong lòng cũng dự tính nhiều việc.
Trong văn hóa truyền thống Trung Hoa luôn có cách nói về “quý nhân”. Quý nhân chính là người có quyền cao chức trọng, trong thời khắc quan trọng có thể quan tâm đến người của mình. Nhưng quý nhân không phải là người có thể không do dự quan tâm đến người của mình, người đó phải dựa vào tình hình công việc hàng ngày của mình. Phải để qúy nhân quen mình, hiểu mình, công nhận khả năng của mình. Như vậy, lúc thời cơ đến mới có thể nhớ tới mình. Cơ hội tới phải có tâm thế chuẩn bị. Việc chuẩn bị phải làm tới đâu chứ? Chỉ vùi đầu vào làm nghiệp vụ cũng không được. Nếu không, khi thời cơ đến, danh sách những người xuất hiện trong đầu quý nhân sẽ không có mình, sao có thể tiến cử mình.
Có một số chính khách rất nhạy cảm với các mối quan hệ cá nhân. Người đó biết người nào là quý nhân sẽ tạo ra ảnh hưởng to lớn cho tiền đồ của mình. Người đó biết làm thế nào để tiếp cận và tạo ra ấn tượng tốt với quý nhân. Người đó cũng biết là làm thế nào để có chỗ đứng trong vòng tròn luẩn quẩn, từng bước tăng địa vị và khả năng của mình.
Phương Trung Thành hiểu rõ, dựa vào mối quan hệ của nhà họ Trần, ông ta có thể làm tới chức phó chủ tịch Tỉnh như hiện nay đã là vận may ông trời trao tặng. Nếu không có gì ngoài ý muốn, cả đời này, chức vụ của ông ta chỉ có thể tới đây mà thôi.
Theo lý mà nói, một chức vụ cấp phó với một người bình thường đã rất khó tưởng tượng, nhưng Phương Trung Thành không cam tâm. Ông ta luôn cảm thấy, mình có khả năng để gánh vác những trọng trách quan trọng hơn.
Chỉ có điều, gánh vác những trọng trách quan trọng hơn không chỉ dựa vào năng lực của ông ta, mà còn phải dựa vào việc có được quý nhân phù trợ hay không.
Trong suy nghĩ của Phương Trung Thành, quý nhân của ông ta chính là một chủ tịch huyện bé nhỏ như Từ Quân Nhiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận