Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 685: Dự thi hoa hậu.

Nhớ lại mình cùng Đổng Văn Bân ăn bữa cơm này, Từ Quân Nhiên phát hiện vị chủ tịch Đổng này không phải hạng người vừa đâu.
Đương nhiên, hắn cũng là người thông minh. Người ta đã đem cành ô liu vươn ra rồi. Mình nhất định phải là người đón lấy nó.
Cho nên, hôm sau Từ Quân Nhiên lại mời Đổng Văn Bân ăn bữa cơm rau. Bữa cơm này chỉ có hắn và Đổng Văn Bân. Cùng đi còn có Ngô Nhân.
- Tiểu Từ, đã coi cậu không phải là người ngoài nên tôi không khách khí nữa. Huyện Nhân Xuyên được nhận thầu ruộng đất là cơ hội tốt đấy. Nay tôi nhận thấy, dựa vào chính sách này, muốn Nhân Xuyên phát triển hơn nữa thì điều đó có phải dễ dàng hơn không.
Trên bàn rượu, nghe Đổng Văn Bân nói, Từ Quân Nhiên lại một phen ngẩn người.
- Chủ tịch Đổng! Xin mời ngài nói.
Từ Quân Nhiên vốn rất thành khẩn nghe Đổng Văn Bân thỉnh giáo.
Ông cười ha hả:
- Ngược lại là không có gì. Chẳng qua tôi cảm thấy các cậu càng cần phải thâm nhập, nghiên cứu để hiểu rõ cốt lõi vấn đề phát triển kinh tế cho huyện.
Đổng Văn Bân tương đối hài lòng với Từ Quân Nhiên. Lý do không chỉ hoàn cảnh hiện tại của hắn mà còn vì người trẻ tuổi này rất không tồi. Bình tĩnh mà xem xét, lúc mới bắt đầu, ông ít nhiều cũng vì Phương Trung Nguyên và Trần Tinh Duệ đã có mở lời trước đó. Đối với người thanh niên Từ Quân Nhiên dựa vào gia thế mà lăn lộn công việc cho tới ngày hôm nay. Đổng Văn Bân không thể nào để mắt tới. Sở dĩ đồng ý để trạm thủy điện tại huyện Nhân Xuyên, nói thẳng ra cũng là muốn cho Phương Trung Nguyên có một bộ mặt mới. Dù sao Phương Trung Nguyên cũng là người lãnh đạo trực tiếp nên nể mặt ông mà cấp cho. Nhưng Đổng Văn Bân không nghĩ sẽ tiếp xúc với cấp dưới. Việc gặp Từ Quân Nhiên là ngoài dự tính của ông. Trong đầu Từ Quân Nhiên nghĩ rất nhiều nên nói ra được nhiều ý mà chính Đổng Văn Bân cũng không nghĩ tới.
Lãnh đạo loại nào cũng ưa thích dạng này, rất thông minh lại rất tôn trọng thuộc hạ của mình.
Đổng Văn Bân không biết, trước khi tới đây, Từ Quân Nhiên đã tìm hiểu sở thích của ông nên nói ra được rất nhiều đồ vật mà ông yêu thích.
- Chủ tịch Đổng, ngài nói đúng quá. Huyện chúng tôi được nhận thầu ruộng đất, mục đích để phát triển kinh tế chứ không lợi dụng để tiến hành hợp lý ruộng đất. Việc này có thể đem lại cơm ăn cho nông dân, nhưng nếu muốn họ làm giàu được thì phải nghiên cứu con đường khác nữa.
Từ Quân Nhiên nói rõ ra. Đổng Văn Bân tự nhủ hắn đã nói đúng ý mình. Trong nội tâm, ông rất cảm kích. Dù sao một Phó Chủ tịch tỉnh gặp hắn lần thứ hai đều nói trúng ý mình – thật là việc không dễ dàng chút nào.
Xem Từ Quân Nhiên có thái độ rất cung kính, Đổng Văn Bân thỏa mãn gật đầu:
- Lúc này, huyện Nhân Xuyên được làm đập nước chính là một cơ hội tốt. Các cậu cần phải nhanh chóng nắm bắt cơ hội để đưa huyện Nhân Xuyên phát triển hơn nữa.
Ông đã nói trắng ra. Từ Quân Nhiên hiểu, ông là người trợ giúp kế hoạch trên.
Nghe được Đổng Văn Bân cũng tỏ thái độ ủng hộ Nhân Xuyên làm đập chứa nước, Từ Quân Nhiên vội vàng cao hứng:
- Đã có chủ tịch Đổng ủng hộ, huyện Nhân Xuyên phát triển nhất định sẽ có đà bay cao đây.
Hắn biết rõ Đổng Văn Bân là người quan trọng trong việc này. Chỉ cần ông nhất trí thì trong tỉnh cũng nhất trí. Ông đã nói muốn tới huyện Nhân Xuyên xem thực tế. Như vây đập chứa nước chắc chắn sẽ xuất hiện ở huyện nhà. Bây giờ chỉ là quy mô của đập nữa mà thôi.
Ngô Nhân ở bên cảm thấy rất kỳ quái. Theo chủ tịch Đổng đã nhiều năm, hôm nay là lần đầu tiên anh ta chứng kiến như vậy. Ngô Nhân nhớ lại, Đổng Văn Bân không phải là người có tính cách như thế. Hiện tại, điều tổ chuyên gia nghiên cứu còn chưa xuất phát, nhưng ông đã cho Từ Quân Nhiên một niềm tin. Việc này chưa bao giờ xuất hiện ở Đổng Văn Bân. Như thế, nếu về sau xảy ra chuyện gì thì đây chính là điều phiền toái rồi.
Nghĩ tới đây, Ngô Nhân thấy cần phải nhắc nhở ông.
Ho khan một tiếng, Ngô Nhân nói:
- Báo cáo thủ trưởng! Tuần sau tổ chuyên gia mới đi nghiên cứu ở Nhân Xuyên. Sở Thủy lợi hỏi chúng ta có phái người cùng đi không?
Ý của anh ta rất rõ ràng muốn nhắc Đổng Văn Bân là Sở Thủy lợi không điều tổ nghiên cứu đến Nhân Xuyên khảo sát. Bây giờ, nói ra như thế là không phù hợp bởi vì có mấy lãnh đạo các Thành phố đều quan tâm tới chuyện này.
Đổng Văn Bân cười, cười:
- Chủ tịch huyện Từ không phải là người ngoài. Lần này Sở Thủy lợi cử người đi nghiên cứu, nhất định sẽ tìm được địa phương thích hợp để xây đập chứa nước thôi.
Ông đã nói như vậy thì Ngô Nhân không nên nói nữa. Chủ tịch đã nhắc nhở nhiệm vụ của anh ta, nếu nói quá nhiều Thủ trưởng sẽ không hài lòng. Đổng Văn Bân hiện không uống rượu và ông rất biết mình đang nói cái gì.
- Cảm ơn Thủ trưởng đã ủng hộ chúng tôi!
Lúc này, ngoại trừ cảm kích, Từ Quân Nhiên không nói thêm được lời nào nữa.
Đổng Văn Bân cũng mỉm cười khoát khoát tay:
- Cậu cũng đừng vội vã cám ơn tôi. Nếu đập chứa nước làm xong mà kinh tế của huyện không phát triển, nhất định tôi sẽ tìm các cậu để hỏi tội đấy.
Cười cười rồi ông nói:
- Thế này đi, một thời gian ngắn nữa, tôi sẽ đi thăm huyện Nhân Xuyên. Khi đó, sẵn tiện tôi sẽ đem chuyện đập chứa nước ra nói.
Đối với huyện này, Đổng Văn Bân cũng thấy rất hứng thú. Với ông, một nơi tưởng như không thể thoát nổi nghèo khó mà giờ thoát nghèo đi lên thì đó là chính sách tốt.
- Tôi không khách khí nữa. Đến lúc đó, nhất định tôi sẽ quét dọn giường chiếu mà tiếp đón ngài chu đáo nhất.
Từ Quân Nhiên cười và nói với Đổng Văn Bân. Nếu được Phó Chủ tịch tỉnh cùng cán bộ đích thân đến Nhân Xuyên thì rất có ích. Dù sao đón tiếp lãnh đạo đến nhất định là chuyện tốt cho địa phương rồi.
- Được rồi.
Đổng Văn Bân cười, nói. Giữa hai người, mối quan hệ đã được kéo ngắn khoảng cách. Họ đều là cán bộ có cách nghĩ nên dễ dàng tìm được tiếng nói chung.
Lát sau, Đổng Văn Bân nói với Ngô Nhân:
- Cậu Ngô, cậu chuẩn bị đi. Tuần sau điều tổ nghiên cứu của Sở thủy lợi đến Nhân Xuyên làm việc. Việc này làm càng sớm càng tốt. Có thể cho đồng chí Từ Quân Nhiên cùng đi với tổ đó. Như vậy cậu ta phụ trách tiếp đãi. Tổ nghiên cứu càng có điều kiện hiểu rõ tình hình ở Nhân Xuyên hơn.
Ngô Nhân vội vàng nhận lời. Đây chính là công việc của anh ta – chuyên môn giải quyết những chuyện này.
Từ Quân Nhiên vội vàng cao hứng nói:
- Thật tốt quá! Đến lúc đó tôi nhất định sẽ tiếp đón tổ nghiên cứu thật chu đáo.
Đổng Văn Bân cười nói:
- Vừa rồi cậu nói thí điểm ba người nhận thầu đất đai. Lấy Hương trấn làm trọng điểm khảo sát, tôi đoán chừng đập chứa nước sẽ liên quan rất nhiều tới ba người kia và nông dân ở Hương trấn. Việc này cũng cần Nhân Xuyên làm công tác tư tưởng trước cho dân.
Từ Quân Nhiên cười, nói:
- Việc này không thành vấn đề. Đất đai nhận thầu chủ yếu là một ít thổ địa tài nguyên. Lần nữa sẽ tiến hành điều phối. Đến lúc đó, điều phối cho họ tới địa điểm tốt hơn là được.
Đổng Văn Bân cùng Từ Quân Nhiên nói chuyện rất hòa hợp. Ngồi trên xe của mình Đổng Văn Bân cũng thấy mình khác lạ. Hôm nay, sao mình lại nói nhiều thế. Thậm chí còn cùng Từ Quân Nhiên nói một số việc về tâm phúc của ông ta.
Chẳng qua Đổng Văn Bân có ấn tượng rất tốt với Từ Quân Nhiên. Là người trẻ nhưng có bằng cấp, có năng lực lại không cậy tài kinh người. Người như thế hiện nay không có nhiều.
- Người trẻ tuổi Từ Quân Nhiên này thật lợi hại! Trên xe, ngồi dựa lưng vào ghế, bỗng nhiên Đổng Văn Bân mở miệng nói ra.
Ngô Nhân do dự một chút rồi nhỏ giọng nói:
-Việc này với huyện Hoàng Long phải làm sao bây giờ?
Người khác không biết, nhưng anh ta thì biết rất rõ đập chứa nước này là muốn xây dựng bên huyện Hoàng Long làm. Hiện tại, Đổng Văn Bân nói làm ở huyện Nhân Xuyên. Đến lúc đó, nhất định sẽ lại có kiện tụng.
Đổng Văn Bân thản nhiên cười, rồi ông bình tĩnh nói:
- Đây là tổ nghiên cứu đã đi làm việc ở hai nơi đó có ý kiến.
Lời nói này đã thể hiện rõ ý tứ an bài rồi. Lời nói không dễ mà nói. Việc điều tổ nghiên cứu xuống dưới chỉ là một động tác. Cuối cùng, kết luận khẳng định đập chứa nước làm tại huyện Nhân Xuyên. Chỉ có điều, lời nói này không phải do Chủ tịch tỉnh nói ra mà nó do các chuyên gia trong tổ nghiên cứu của Sở Thủy lợi nói ra.
Từ Quân Nhiên tiễn Đổng Văn Bân lên xe rồi quay hỏi Lưu Hoa Cường:
- Tất cả đều đưa hết lên xe rồi chứ?
Lưu Hoa Cường gật gật đầu:
- Đã đưa hết, lái xe nhận rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận