Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 246: Gỡ rối.

- Cậu hiểu nhầm Bí thư Dương!
Một câu nói của Tiêu Hồng Hoa, khiến cho cặp lông mày của Từ Quân Nhiên thoáng nhăn lại chụm vào nhau.
Đối với những cử động khác thường gần đây của Dương Duy Thiên, Từ Quân Nhiên thực ra trong lòng đã có chút suy đoán, có điều hắn không có ý định đi tìm Dương Duy Thiên để xác thực. Trên thế giới này không có chuyện vô duyên vô cớ, trong cách nghĩ của Từ Quân Nhiên, nếu như Dương Duy Thiên đã lựa chọn từ bỏ hắn, vậy hắn cũng không cần thiết phải liếm mặt xông vào để người ta đánh.
- Chủ nhiệm Tiêu, lời anh nói tôi không rõ lắm.
Từ Quân Nhiên nhìn về phía Tiêu Hồng Hoa, thản nhiên nói, rất rõ ràng là không có ý muốn tiếp tục nói chuyện tiếp.
Tiêu Hồng Hoa nở nụ cười khổ, chính là đã biết Từ Quân Nhiên sẽ có thái độ như vậy, nếu như bản thân không đến giải thích với hắn một chút, vậy thì nút thắt giữa hắn cùng với Bí thư Dương khó có thể nói rõ ra được, thậm chí còn có thể sẽ biến thành quả đắng.
Cùng với Dương Duy Thiên bị mệnh lệnh Chu Dật Quần không giống nhau, Tiêu Hồng Hoa có lẽ là nguyên nhân ngoại cục, để nhìn rõ hơn một vài điều, anh ta cảm thấy, người như Từ Quân Nhiên, nếu như đi kinh doanh, nhất định sẽ là niềm tự hào của thương trường, nhưng hắn lần này đến lần khác lựa chọn tham chính, hơn nữa lại còn từ bỏ Thủ đô có điều kiện tốt như vậy để đến nơi nhỏ như huyện Võ Đức này, nói là người theo chủ nghĩa lý tưởng, nhưng trên thực tế, so với bộ ủy ở Thủ đô từng bước từng bước nguy hiểm khó thăng quan, cơ sở nơi này thiên địa rộng lớn, lại thích hợp hơn cho hắn phát triển.
Hơn nữa người đi sau chèn ép có thể kinh động Dương Duy Thiên, ít nhất chứng minh được một điểm, đó chính là Từ Quân Nhiên tuyệt đối có sức ảnh hưởng trong thành phố, thậm chí năng lực ở trong tỉnh.
Người như vậy, cần phải kết thiện duyên, chứ không phải để lại ác cảm.
Quan trường là nơi hoa không mọc và đầy gai góc, vô duyên vô cớ tạo ra một kẻ địch, cũng có lẽ nhìn lên thì kẻ địch này có chút nhỏ yếu, mình có thể tạm thời áp chế đối thủ, cũng mặc kể bản lãnh của ngươi có lớn thế nào, đều phải tuân theo quy tắc trong thể chế, dù là người có bản lãnh đi chăng nữa, cao cao tại thượng, nhìn xuống đối thủ, nhiều nhất cũng chính là dẫm nát đối thủ dưới chân, khiến cho hắn không cách nào gây sóng gió, nhưng lại không có cách đẩy đối phương vào chỗ chết.
Nhưng, một khi bị người mình chèn ép có được cơ hội, hoàn toàn có khả năng lật ngược quay ra báo thù mình, đến lúc đó thực sự bị tổn thương, chính là hai đối thủ.
Vì vậy mà đấu tranh từ trước đến nay không phải cách chính trên quan trường, cố tìm cái chung, cùng nhau phát triển đây mới là phép tắc cuối cùng của quan trường.
Mục đích chuyến này của Tiêu Hồng Hoa, chính là hy vọng có thể hóa giải nút thắt trong tim của Từ Quân Nhiên và Dương Duy Thiên.
Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Hồng Hoa, Từ Quân Nhiên hết cách chỉ lắc đầu, nói thẳng:
- Anh Tiêu, anh…
Hai con mắt của Tiêu Hồng Hoa nhìn thẳng vào Từ Quân Nhiên:
- Tiêu Hồng Hoa tôi có thể có ngày hôm này đều là dựa vào Bí thư Dương một tay đề bạt. Cho nên, tôi không hy vọng cậu hiểu lầm ông ấy.
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên, thật không thể tưởng tượng được Tiêu Hồng Hoa lại nói ra những lời này, chẳng lẽ anh ta cho rằng mình có thể có hành động trả thù với Dương Duy Thiên hay sao?
Nghe Tiêu Hồng Hoa trầm giọng nói:
- Tuy chủ nhiệm Từ cậu không nói, nhưng tôi biết, con người của cậu, tuyệt đối không phải là loại tính cách chịu thiệt mà lại không nói tiếng nào. Xí nghiệp của công xã trấn Lý gia là cậu một tay xây dựng nên, nếu như hôm nay có người muốn làm bồ câu chiếm tổ ác, đừng nói cậu không vui vẻ gì, mà ngay cả người ngoài cuộc như tôi nhìn thấy cũng không thấy thoải mái. Tôi cũng rất rõ, một vài cách nghĩ của bí thư Dương trong chuyện này, khẳng định đã khiến cho trong lòng cậu cảm thấy không thoải mái. Có điều tôi muốn nói cho cậu biết, Bí thư Dương không phải loại người vong ân phụ nghĩa, tà ma giết người, sở dĩ ông ấy không ra mặt, không phải là thấy chết không cứu, mà là bởi vì vào giờ phút đó ông ấy căn bản không dám ra mặt!
Từ Quân Nhiên lập tức ngây ngẩn cả người, lúc trước tuy hắn có một vài suy đoán, nhưng hiện tại nghe thấy những lời vừa rồi của Tiêu Hồng Hoa, lại khiến cho hắn có chút sốc.
Tiêu Hồng Hoa cười nhăn nhó nói:
- Bí thư Dương nhận được thông báo của thành phố, muốn ông ấy sau này không quan tâm sự sống chết của cậu và công xã trấn Lý gia. Tôi nhìn phản ứng của ông ấy, người mở miệng có lẽ là người khiến cho ông ấy không dám có một chút ý kiến. Nhưng dù cho như thế, Bí thư Dương vẫn gánh áp lực để cho cậu làm phó chủ nhiệm của văn phòng, phải biết, yêu cầu lúc trước của người ta, nhưng điều cậu vào cục giáo dục của huyện làm phó cục trưởng.
Bất luận có như thế nào, Từ Quân Nhiên cũng không nghĩ tới, chân tướng của sự thật lại là như vậy, điều này giống như vốn vẫn luôn cho rằng thật ra là hại người của mình, lúc này lại phát hiện đối phương hoàn toàn là đang bảo vệ cho mình, cái cảm giác này, khiến cho Từ Quân Nhiên bỗng dưng có cảm giác xúc động muốn cười ra thành tiếng.
- Anh Tiêu, cảm ơn anh.
Từ Quân Nhiên đứng dậy, thành khẩn nói với Tiêu Hồng Hoa.
Tiêu Hồng Hoa vốn sững sờ, sau đó liền hiểu ra, Từ Quân Nhiên hẳn là đã hiểu rõ ý của mình rồi, liền nở nụ cười:
- Cảm ơn thì không cần, hy vọng cậu có thể hiểu rõ được nỗi khổ tâm của Bí thư Dương.
Bình tĩnh mà xem xét, anh ta là thực tâm hy vọng giữa Từ Quân Nhiên và Dương Duy Thiên, không vì chuyện này mà nảy sinh rạn nứt.
Đợi đến khi Tiêu Hồng Hoa rời đi, từ khóe miệng của Từ Quân Nhiên nở ra một nụ cười, nếu như Dương Duy Thiên không phải kẻ địch của mình, vậy thì cái đại lễ đem tặng Tần Quốc Đồng kia, thì lại càng thêm đáng giá.
Ngay vào lúc đó, Tần Quốc Đồng sắc mặt âm trầm trở lại văn phòng huyện trưởng, nhận điện thoại, bên tai lại truyền đến tiếng gầm giận dữ.
Âm thanh của Trương Kính Mẫn Bí thư thành ủy Toàn Châu đầy tức giận, dường như giống dã thú hung ác muốn xông ra cắn người, thật giống một con cọp gào thét. Tần Quốc Đồng không tự chịu được để tai nghe cách xa mình một chút, dù vậy, ông vẫn cảm thấy cơn phẫn nộ gào thét của Trương Kính Mẫn dường như đang ở bên cạnh tai ông ta gõ hơn mười mấy tiếng chuông vang dội, khiến cho Tần Quốc Đồng không chịu được nhăn lông mày từng đợt, thậm chí còn muốn vứt ngay điện thoại xuống.
Trương Kính Mẫn gọn gàng dứt khoát nói:
- Tần Quốc Đồng! Cậu giáo dục con cái thế nào vậy? Cậu sao có thể làm người thầy chứ? Cậu có hiểu cái gì gọi là kỷ luật đảng, quốc pháp? Cậu có biết trung tâm chánh pháp ủy vừa mới gửi tài liệu đến, nghiêm khắc đả kích hành vi phạm tội trái pháp luật. Văn bản này vừa phát đi, bên trong chính xác chỉ ra, nghiêm khắc đả kích hoạt động tội phạm hình sự, là cuộc đấu tranh địch ta rất nghiêm trọng trong lĩnh vực chính trị. Vì muốn nhanh chóng thay đổi tình trạng trị an xã hội bất bình thường, nhất thiết đối với những phần tử phạm tội hình sự đả kích kiên quyết. Trong đầu của cậu đều là chứa nước sao? Không biết là vào lúc này xảy ra chuyện, thì chẳng khác nào là ngược gió lên! Nếu như mẹ nó quản không tốt quần lũng con trai của mình, lão đây giúp cậu quản!
Đối mặt với chỉ trích của Trương Kính Mẫn, Tần Quốc Đồng tuy rất muốn giải thích nhưng lời vừa đến cửa miệng lại đều không thể nói ra được, ông rất rõ, có thể khiến cho Trương Kính Mẫn đường đường là Bí thư thành ủy dùng loại ngôn ngữ thô tục này chữi ầm lên, thì phiền phức lần này của mình e rằng không hề nhỏ rồi.
Kỳ thật Tần Quốc Đồng cũng biết, Trương Kính Mẫn là loại người chú trọng dáng vẻ của quan viên, có thể không phân tốt xấu mà mắng mình như vậy, điều đó cho thấy trong lòng ông hiện tại thực sự rất tức giận.
Đường đường là con trai của bí thư huyện ủy, ngủ cùng với con dâu của một vị thường ủy huyện ủy khác, điều này vốn dĩ là một tin xấu đặt biệt lớn, điều mấu chốt nhất là, con trai của bí thư huyện ủy còn ỷ thế ức hiếp người, đánh cho người bị hại phải vào bệnh viện, sau đó thì trốn ở trong nhà của bí thư huyện ủy.
Sau khi nhận được báo cáo của Dương Duy Thiên, Trương Kính Mẫn ở trong phòng làm việc vươn người đứng dậy, một chân đạp bay đồ vật trước mặt, đập bàn chửi Tần Quốc Đồng ầm ầm.
Xảy ra chuyện như vậy, chẳng khác gì trên mặt Trương Kính Mẫn người tiến cử Tần Quốc Đồng làm cái chức bí thư huyện ủy, nhận lấy một cái bạt tai, đổi lại ai mà chịu được chứ.
Mãi cho đến lúc đặt điện thoại xuống, sắc mặt của Tần Quốc Đồng trở nên tái nhạt, sau khi Trương Kính Mẫn cúp điện thoại, sắc mặt Tần Quốc Đồng đầy vẻ phức tạp nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, vào lúc này ông ta thậm chí cảm thấy, tiền đồ làm quan của mình căn bản đã đến hồi kết rồi.
Thật không thể tưởng tượng được, thật không thể tưởng được.
Trong lòng Tần Quốc Đồng thở dài một hơi, các cơ quan toán tẫn, hao tổn tâm cơ, cái tên Dương Duy Thiên rẻ tiền này. Huyện Võ Đức của hôm nay e rằng mình không tiếp tục cắm dùi, cho dù bên trên không truy cứu, mình cũng không có mặt mũi nào tiếp tục làm chức chủ tịch huyện rồi, dù sao xảy ra chuyện xấu lớn đến như vậy, đừng nói vị trí chủ tịch huyện không giữ nổi, làm không tốt, thì cũng giống như những gì Trương Kính Mẫn đã nói, chính ông còn phải trơ mắt ra nhìn con trai mình ngồi tù.
- Trong khe lật thuyền, trong khe lật thuyền!
Đứng ở bên cửa sổ, Tần Quốc Đồng nhìn cảnh sắc bên ngoài, thở dài một hơi, thấp giọng tự nhủ.
Bản thân khổ tâm tạo nghiệp, thật không dễ gì mà đợi đến ngày Dương Duy Thiên bởi vì một số chuyện không thể không nhượng bộ với mình, mình có cơ hội tốt như vậy có thể mượn cơ hội này, nắm giữ mạch máu kinh tế của huyện Võ Đức, tiến tới thông qua biện pháp này khống chế đại cục của toàn huyện, hôm nay lại vì chuyện của đứa con trai, không thể không gặp phải quẫn cảnh bị mất chức. Việc đã đến nước này, trong lòng Tần Quốc Đồng tràn ngập sự không cam lòng.
Vào lúc đó, cửa ban công bị người gõ cửa mở ra, người tiến vào chính là chủ nhiệm của văn phòng chính phủ huyện, tâm phúc của ông ta.
- Chủ tịch Huyện, cục trưởng Lưu của huyện cục đã đến.
Lông mày của Tần Quốc Đồng nhướn lên, kinh ngạc liếc nhìn đối phương, gật đầu nói:
- Mời anh ta vào, nếu như lại có người khác đến, thì nói tôi có chuyện quan trọng.
Về phần Lưu Liễu cục trưởng cục công an huyện, Tần Quốc Đồng lúc này thực sự không có oán hận, dù sao đức hạnh của con trai nhà mình thực sự quá rõ rồi, Lưu Liễu đối với chuyện này thực tế mà nói không hề làm sai, thậm chí người ta còn giữ thể diện cho mình, không thì lúc đó sau khi bắt Tần Thọ Sinh, cũng sẽ không lựa chọn thả cho nó đi, chỉ có điều, đứa con trai này quá càn rỡ, Thẩm Chí Cường sau chuyện này tìm đến cửa, cậu ta lại đánh cho y phải nhập viện, điều này mới là nguyên nhân căn bản làm cho sự tình trở nên ầm ĩ.
Mà ngay lúc này, Lưu Liễu bỗng nhiên viếng thăm mình, cũng không biết là có ý gì.
Phải biết rằng, Tần Thọ Sinh đã bị huyện cục bắt, tội danh là tội lưu manh.
Không bao lâu, Lưu Liễu dưới sự dẫn dắt của chủ nhiệm văn phòng tiến vào phòng làm việc của Tần Quốc Đồng. Sắc mặt của Tần Quốc Đồng có chút không tốt cho lắm, cố nặn ra vẻ tươi cười nói:
- Cục trưởng Lưu, ngồi đi.
Lưu Liễu với thân hình cao lớn cũng không khách khí, ngồi trên chiếc sa lon đối diện Tần Quốc Đồng, đợi đến lúc chủ nhiệm của văn phòng vừa rời khỏi, nhấc chén lên uống ngụm trà, rồi mới mở miệng chậm rãi nói chuyện với Tần Quốc Đồng đang có chút kì quái:
- Chủ tịch huyện Tần, tôi hôm nay tới đây, là có sự tình muốn thông báo với ngài một chút.
Không biết vì sao, nhìn biểu lộ của Lưu Liễu, Tần Quốc Đồng bỗng nhiên có một dự cảm xấu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận