Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 508: Tâm tình.

Từ Quân Nhiên thông minh cỡ nào, biểu hiện hôm nay của Tạ Mỹ Quyên quá mức kỳ lạ, lập tức khiến hắn liên tưởng đến loại khả năng nào đó.
- Được rồi, về nhà nói sau.
Tạ Mỹ Quyên tất nhiên nhìn ra Từ Quân Nhiên đã đoán được cái gì, cười cười nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nhẹ gật đầu, hai người không dạo phố nữa, mà trực tiếp trở về nhà.
Vừa vào cửa, Từ Quân Nhiên liền ném người lên sa lon, sau đó nhìn Tạ Mỹ Quyên hỏi:
- Nói đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Tạ Mỹ Quyên liền kể những lời Chu Trạch Thành nói với mình ngày hôm qua cho Từ Quân Nhiên, cuối cùng nói:
- Anh rể nói rồi, bảo cậu có thời gian đến gặp anh ấy.
Từ Quân Nhiên cả ngày không nói gì, lông mày nhíu lại một chỗ, không biết đang nghĩ gì.
- Làm sao vậy?
Thấy khuôn mặt Từ Quân Nhiên không thể hiện biểu tình đặc biệt vui mừng, Tạ mỹ Quyên không khỏi thấy kỳ lạ, không nhịn được mở miệng hỏi.
Từ Quân Nhiên không trả lời vấn đề của cô, trong lòng đã hiểu rõ rất nhiều thứ, đoạn thời gian gần đây rất nhiều vấn đề vẫn luôn gây khó khăn cho hắn, lúc này đều đã được giải quyết.
- Không ngờ được, tôi lại trở thành thẻ bài đánh cược.
Trong lòng Từ Quân Nhiên cười lạnh, nghĩ đến có chút cảm khái.
Đối với hắn, sở dĩ xuất hiện cục diện hôm nay, biểu hiện là vì vấn đề mỏ vàng nên mình đắc tội người ta, khiến lãnh đạo trong huyện đều thấy mình không vừa ý, nhưng trên thực tế phân tích cẩn thận, cũng không khó phát hiện, sở dĩ lãnh đạo trong huyện không vừa ý mình biểu hiện ra ngoài, hoàn toàn là vì họ cảm thấy thế lực phía sau Từ Quân Nhiên đã không đủ uy hiếp đến địa vị của họ, nói trắng ra, là người ta không sợ người đứng sau Từ Quân Nhiên nữa.
Người đứng sau Từ Quân Nhiên là ai?
Trong mắt rất nhiều lãnh đạo huyện Phú Lạc, tất nhiên là Trần Đại Dũng vị phó bí thư thành ủy, trưởng ban tổ chức kia phía sau Chu Trạch Thành.
Cũng chính là vị lãnh đạo trong tin đồn sắp bị điều đi, một lãnh đạo sắp rời khỏi thành phố Song Tề. Tất nhiên không có cách nào bảo vệ người từng là cấp dưới của mình, vì thế Từ Quân Nhiên trong mắt vài lãnh đạo trong huyện, mới biến thành thịt cá trên thới, vì cái gọi là cá nằm trên thớt, một khi xuất hiện tình huống như vậy, cũng có nghĩa là kiếp sống chính trị của một quan viên sắp kết thúc.
Thật sự như vậy sao?
Từ Quân Nhiên theo như lời nói của Tạ Mỹ Quyên truyền đạt thay Chu Trạch Thành có thể xác định rõ một việc, đó chính là Trần Đại Dũng nói không chừng sẽ không bị điều khỏi thành phố Song Tề. Ông có khả năng trở thành chủ tịch thành phố mới của thành phố Song Tề, vậy đám lãnh đạo huyện Phú Lạc, chẳng phải là làm sai rồi sao?
Đều là cán bộ cấp khoa, đối với vài xu hướng nào đó trong thành phố, có khả năng lầm sao?
Từ Quân Nhiên không tin Tề Tam Thái và Vương Trường Lâm đồng thời phạm phải loại sai lầm ngây thơ này. Cũng chính là nói, họ đều bị người ta lừa rồi, hoặc là nói, họ cùng người phía trên, đều rơi vào một cái bẫy, một cái bẫy được thiết kế tỉ mỉ!
- Trần Đại Dũng, giỏi tính toán!
Trong lòng Từ Quân Nhiên. Lại lần nữa cảm thán không thôi.
Trong đầu suy nghĩ lại những việc xảy ra gần đây, lại thêm lời của Tạ Mỹ Quyên, Từ Quân Nhiên rất nhanh liền hiểu, bản thân trở thành một quân bài trong tay Trần Đại Dũng. Tấm bài có được sự ủng hộ của phía trên, nếu không với thái độ của Chu Trạch Thành với mình, sẽ không cho phép mình chịu nhiều ủy khuất như vậy ở huyện Phú Lạc, khả năng duy nhất. Chính là có người ở phía sau khống chế ông ta, khiến ông ta không thể ra tay giúp đỡ tất cả cảnh ngộ của mình.
Nói trắng ra. Có người muốn nhìn mình lâm vào khốn cảnh, sau đó buộc thế lưng sau mình ra tay, giúp hắn nắm được vị trí chủ tịch thành phố.
- Quân Nhiên, cậu sao vậy?
Tạ Mỹ Quyên thấy Từ Quân Nhiên mãi không nói gì, mở miệng hỏi.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, hắn biết, người phụ nữ trước mặt thực sự quan tâm đến mình, nếu không phải cô đi chất vấn Chu Trạch Thành, chỉ sợ Chu Trạch Thành còn muốn qua đoạn thời gian đợi kết thúc lựa chọn chủ tịch thành phố mới nói với mình việc này, dù sao cho dù nói thế nào, trong việc này cách làm của Chu Trạch Thành quả thực không quang minh chính đại cho lắm.
Nhẹ nhàng lắc đầu, Từ Quân Nhiên nói với Tạ Mỹ Quyên:
- Không có việc gì, chỉ là hiểu được một vài việc. Chị Quyên, chị nói xem, con người có phải nên độc ác một chút không?
Tạ Mỹ Quyên nghe thấy lời của Từ Quân Nhiên liền ngẩn ngơ, đôi mi thanh tú lập tức cau lại:
- Cậu nói gì vậy? Có phải xảy ra chuyện gì không?
Trực giác của phụ nữ cho cô biết, Từ Quân Nhiên chắc chắn xảy ra chuyện gì mà mình không biết, hoặc là, những lời của Chu Trạch Thành mình vừa truyền đạt lại với Từ Quân Nhiên, khiến Từ Quân Nhiên nghĩ ra được một vài việc.
Từ Quân Nhiên không muốn lừa cô, bình tĩnh nói:
- Có người lợi dụng tôi, khiến trong tỉnh thay đổi một vài quyết định, ha ha, xem ra thân phận của tôi có người đã biết rồi.
- Cái gì?
Tạ Mỹ Quyên càng thêm hồ đồ, không hiểu những lời của Từ Quân Nhiên là có ý gì, mặc dù biết gốc rễ của Từ Quân Nhiên ở thủ đô rất sâu, nhưng một bí thư Đảng ủy xã, lợi hại thế nào cũng không ảnh hưởng đến quyết định của tỉnh ủy tỉnh Tùng Hợp được chứ.
Từ Quân Nhiên nhìn bộ dạng mê man của cô, không nhịn đưuọc bật cười, giải thích:
- Mẹ của tôi họ Tôn, Tôn Chấn An chủ tịch tỉnh Giang Nam bây giờ là cậu hai của tôi.
Hả!
Trong đầu Tạ Mỹ Quyên thoáng cái giống như vọng lại tiếng sấm, lập tức trợn mắt há mồm không nói ra lời. Trước kia vì nguyên nhân quan hệ với Từ Quân Nhiên thay đổi thân mật, cô nghiên cứu cẩn thận sơ yếu lí lịch của Từ Quân Nhiên, tất nhiên biết Từ Quân Nhiên từng công tác ở tỉnh Giang Nam, cũng biết phó bí thư tỉnh ủy Giang Nam, Tôn Chấn An chủ tịch tỉnh chính quyền nhân dân tỉnh là người ra sao, là đời sau của khai quốc nguyên thần, Tôn lão gia tuy đã thoái ẩn, nhưng dấu tích chuyện năm đó vẫn còn trong sách giáo khoa, là nhà cách mạng thế hệ trước được mọi người biết đến.
Bây giờ, Từ Quân Nhiên lại nói với mình, Tôn Chấn An là cậu của hắn, chẳng phải là nói, Tôn lão là ông ngoại của hắn?
- Cậu…cậu…Tôn lão là ông ngoại cậu?
Giọng nói Tạ Mỹ Quyên hơi run rẩy, dùng ngón tay chỉ vào Từ Quân Nhiên, không dám tin mà hỏi.
Từ Quân Nhiên gật đầu, vươn tay kéo Tạ Mỹ Quyên ngồi cạnh mình, nói chuyện xảy ra giữa mẹ mình với Tôn gia cho Tạ Mỹ Quyên, cuối cùng mới nói:
- Tuy tôi không muốn thừa nhận, nhưng nhất định phải nói, Tôn lão gia đúng là ông ngoại tôi. Hơn nữa, quan hệ giữa tôi với Tào lão đại rất tốt, mấy lão gia ở Thủ đô, tôi cũng từng gặp qua…
Tạ Mỹ Quyên cả buổi không nói ra lời nào, đối với cô, đây tất cả quả thực có chút quá kích thích, giống như một người nhặt được 100 đồng tiền có thể sẽ rất vui vẻ, 1000 đồng nhiều nhất cũng có chút hưng phấn, lúc nhặt được 10.000 chỉ sợ sẽ lo lắng một chút. Nhưng, nếu người này thấy một cái bao trên đường, mở ra thấy trăm vạn tiền mặt, đoán chừng phản ứng đầu tiên của hắn không phải là vui mừng mà là sợ hãi và kinh ngạc.
Đạo lý giống như vậy, bây giờ Tạ Mỹ Quyên chính là tâm lý như vậy, thân phận của Từ Quân Nhiên từ một cán bộ thanh niên có học lực rất cao, có chút tiền đồ trên con đường vươn lên ở thủ đô, biến thành đời sau của khai quốc nguyên thần Trung Hoa, gia đình xuất thân tốt ba đời, điều này khiến cô cho dù thế nào cũng có chút khó tiếp thu được.
Bất đắc dĩ thở dài một hơi, hai tay Từ Quân Nhiên ôm trên người Tạ Mỹ Quyên, liền hôn lên.
Đã không có biện pháp nói đạo lý, vậy chỉ có thể dùng một cách đặc biệt để giúp cô tỉnh táo lại.
Thời gian quen biết lâu như vậy, hai người vô cùng quen thuộc cơ thể nhau, tất nhiên cũng biết khu vực mẫn cảm của nhau.
Từ Quân Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể Tạ Mỹ Quyên, hôm nay Tạ Mỹ Quyên giống như càng dễ động tình, Từ Quân Nhiên vừa mới vuốt ve cô vài cái, cô đã sớm thở gấp không ngừng.
Không biết vì sao, trong nháy mắt nghe được Từ Quân Nhiên nói ra thân phận của mình, Tạ Mỹ Quyên cũng không cân nhắc việc khác, chút lục đục về lũ xu nịnh trên quan trường bị cô lựa chọn không thấy, giống như hoàn toàn không suy nghĩ đến, bây giờ cô sinh ra một loại cảm giác gấp gáp, trong lòng Tạ Mỹ Quyên, tất cả đàn ông đều không sánh được với Từ Quân Nhiên, cô sớm có quyết tâm cho dù như thế nào nhất định phải ở cùng một chỗ với Từ Quân Nhiên.
Nhưng bây giờ, thân phận của Từ Quân Nhiên bỗng xảy ra thay đổi, điều này khiến Tạ Mỹ Quyên lập tức mất đi lo lắng, vì cô biết, người thân phận như Từ Quân Nhiên, hôn ước chắc chắn không thể do mình làm chủ, thậm chí cuộc sống tình cảm cũng không do hắn khống chế, đến lúc đó, mình sẽ rời khỏi người đàn ông này sao?
Nghĩ đến sự thật tàn khốc này, Tạ Mỹ Quyên bỗng có loại hy vọng trời mãi mãi không sáng nữa.
Trong phòng cũng không mở đèn, ngọn đèn ngoài cửa sổ lúc ẩn lúc hiện hắt vào trong phòng, thân thể hai người ôm nhau thật chặt trên sa lon chật chội.
Từ Quân Nhiên cũng không phải lần đầu ở cùng với Tạ Mỹ Quyên, hắn nhạy bén phát hiện ra khuôn mặt người phụ nữ dưới thân có chút thay đổi, ngày thường có chút tình cảm không buông được, giờ này khắc này lại tràn đầy thân thể Tạ Mỹ Quyên, hắn tất nhiên biết là xảy ra chuyện gì, cũng không nói nhiều, mà dùng hai tay của mình không ngừng vuốt ve cơ thể ôn nhu của Tạ Mỹ Quyên.
Lúc này trong đầu Từ Quân Nhiên chỉ tồn tại duy nhất là người phụ nữ trong ngực mình, quan trường gì, tranh đấu gì, tất cả đều như rời xa hắn. Tạ Mỹ Quyên xinh đẹp, càng là nơi có thể khiến Từ Quân Nhiên buông lỏng bản thân.
- Chị Quyên, chúng ta vĩnh viễn ở cùng nhau.
Từ Quân Nhiên ghé vào người Tạ Mỹ Quyên, thấp giọng nói ra những lời này bên tai người phụ nữ.
Một lời tâm tình bình thường, lại khiến Tạ Mỹ Quyên không nhịn được chảy nước mắt, giờ này khắc này, một loại cảm giác tên là hạnh phúc tràn khắp cơ thể cô, khiến cô cảm thấy cho dù vì người đàn ông trước mặt này mà lập tức chết đi cũng đáng, một đời của người phụ nữ, không chỉ là gặp được người đàn ông như thế này sao? Trong một đời thậm chí chỉ có một lần, vì một người nào đó mà quên mất bản thân, không cầu có kết quả, không cầu cùng đồng hành, không cầu từng có được, thậm chí không cầu anh ta mãi mãi yêu mình, chỉ cầu trong những năm đẹp nhất của tôi, gặp được anh, làm bạn với anh, đến khi anh quên tôi đi.
- Tôi là người phụ nữ của cậu, kiếp này, kiếp sau cũng vậy!
Tạ Mỹ Quyên nhẹ giọng nói bên tai Từ Quân Nhiên.
Đối với bất kỳ người đàn ông nào, đây đều là những lời âu yếm êm tai nhất, vì không có thứ gì, càng khiến người đàn ông động tâm hơn những lời nói toàn tâm toàn ý của phụ nữ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận