Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 832: Cố nhân về sau

Thế giới này không có nỗi hận vô duyên vô cớ, tất nhiên cũng không có tình yêu vô duyên vô cớ. Từ Quân Nhiên không tin Phí Minh vô duyên vô cớ tỏ vẻ quan tâm đến mình. Nếu nói nguyên nhân Phương Chính để mình là thư ký vì Tằng lão lên tiếng, ông ta đành phải nể mặt lãnh đạo cũ. Nhưng hôm nay Phí Minh khen ngợi hắn
trước mặt Phương Chính như vậy, chắc chắn cũng có nguyên nhân khác.
Phản ứng đầu tiên trong đầu Từ Quân Nhiên, chính là chẳng nhẽ Phí Minh là người của Tôn gia?
Dù sao chuyện mình là cháu ngoại của Tôn lão gia, Phương Chính biết, một vài người ở Bắc Kinh cố ý truyền ra, chỉ sợ trong tầng lớp cao cấp của tỉnh Đông Hải cũng không phải là bí mật. Tất nhiên, Trần Tuấn Nho chắc chắn không biết, nếu không y cũng chẳng căm thù mình như vậy ngay lúc bắt đầu.
Chỉ có điều, ngay trước mặt Phương Chính, Từ Quân Nhiên không tiện hỏi thẳng, chỉ có thể cười gượng.
Phương Chính lại hơi thắc mắc:
- Bí thư Phí, thứ cho tôi hỏi thẳng, anh quen biết tiểu Từ?
Phí Minh lắc đầu:
- Bí thư Phương nói đùa rồi, trước khi cậu ấy đến Đông Hải công tác, tôi còn chưa biết cậu ấy.
Lúc này cho dù là Phương Chính hay Từ Quân Nhiên, đều cảm thấy khó hiểu, nếu không quen biết, vì sao Phí Minh đột nhiên có hứng thú như vậy với Từ Quân Nhiên?
dường như Phí Minh không có định tiếp tục thừa nước đục thả câu, đi vào trong thư phòng, cầm một cái hộp ra ngoài, đặt lên bàn trà, rồi mới nói với Từ Quân Nhiên:
- Mở ra đi.
Từ Quân Nhiên sững sờ, mặc dù hơi khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời mở chiếc hộp kia.
Nhìn là biết cái hộp kia có năm tuổi không ngắn, nó được chủ nhân vuốt ve nhiều lần. Sau khi Từ Quân Nhiên mở hộp ra, liền nhìn thấy một bức ảnh cũ bên trong.
Đợi đến lúc nhìn rõ người trong tấm ảnh, Từ Quân Nhiên lập tức ngẩn người.
Phương Chính hơi nghi hoặc, nhổm người cầm tấm ảnh kia. Chỉ nhìn thấy sáu bảy thanh niên mặc quân trang màu xanh đứng với nhau, sau lưng chắc là Hương Sơn Bắc Kinh, mà nhìn ngày tháng trên bức ảnh, thì đó là bức ảnh chụp cách đây gần bốn mươi năm.
- Đây là…
Phương Chính khó hiểu hỏi.
Phí Minh không nói gì, mà Từ Quân Nhiên chợt lên tiếng với giọng trầm thấp:
- Bức ảnh này, mẹ tôi cũng có một tấm…
Đúng, Từ Quân Nhiên không nói dối. Bức ảnh giống như vậy. Trong nhà Từ Quân Nhiên, ở huyện Võ Đức của Giang Nam, cũng có một tấm.
Khi còn bé, Từ Quân Nhiên thường xuyên thấy mẹ cầm tấm hình này khóc. Theo bà nói thì trong đó có cha. Có bạn của bà, chỉ có điều đời này bà không thể nào quay về nữa rồi.
Vào đúng lúc này, không ngờ ở tỉnh Đông Hải. Từ Quân Nhiên lại được nhìn thấy tấm ảnh này.
- Mẹ của cậu?
Phương Chính vừa nói xong liền ngẩn người, y biết rõ thân phận của Từ Quân Nhiên là gì, tự nhiên cũng biết mẹ của Từ Quân Nhiên là ai. Tất nhiên là Tôn Tĩnh Văn con gái lớn bỏ nhà đi của Tôn gia, chẳng nhẽ, Phí Minh lại quen biết mẹ của Từ Quân Nhiên?
- Thoáng cái đã hơn ba mươi năm.
Tiếng của Phí Minh chậm rãi vang lên.
- Năm đó ở Bắc Kinh, tôi và mẹ cậu là bạn học, thời quần thủng đáy. Chúng tôi lớn lên cũng nhau, khi đó tôi rất nhỏ gầy, luôn đi theo phía sau họ, không ngờ ôi không ngờ, từ biệt lại là chia cách âm dương.
Nhìn Từ Quân Nhiên, Phí Minh chỉ vào tấm ảnh:
- Chỉ sợ mẹ cậu chưa bao giờ nói qua với cậu, bà ấy còn có bạn bè ở Bắc Kinh?
Từ Quân Nhiên trầm mặc một chút, thấp giọng nói:
- Mẹ tôi nói, bà có người thân và bạn bè ở Bắc Kinh, nhưng bà không thể trở về nữa rồi.
- Đúng vậy a, không thể trở về được.
Phí Minh nói một câu thật nhỏ, vậy mà lại có nước mắt.
Khi ông nhìn thấy Từ Quân Nhiên lần đầu tiên, liền cảm thấy hắn có điểm giống với người con gái mà mình từng thích thời còn trẻ kia. Mới đầu còn cho rằng mình có thể nhận nhầm người, sau này ông nghe một người quen ở Bắc Kinh nhắc đến, nói là còn trai của Tôn Tĩnh Văn đến Đông Hải, lúc này mới chú ý đến Từ Quân Nhiên.
Tuy Phí Minh không phải xuất thân từ gia tộc đỉnh cao của Bắc Kinh, nhưng Phí gia có không ít quan hệ ở Bắc Kinh, sau khi ông nghe ngóng nhiều, lại phát hiện Từ Quân Nhiên thực sự là con trai của Tôn Tĩnh Văn.
Phí Minh của thời thiếu niên không có con đường làm quan rộng mở như bây giờ, lúc đó cha của Phí Minh bị đấu, tình hình trong nhà rất thảm, nếu không có sự giúp đỡ của Tôn Tĩnh Văn, ông sẽ bị người khác bắt nạt trong trường học, đối với một thiếu niên mới biết yêu, chỉ sợ loại tình cảm như mẹ như chị đó cả đời khó quên. Sau này Tôn Tĩnh Văn trốn nhà đào hôn, Phí Minh thực sự đau lòng. Rồi sau đó ông rời Bắc Kinh, mãi cho đến khi gặp được con trai của Tôn Tĩnh Văn, khiến ông nhớ lại thời niên thiếu của mình một lần nữa.
- Sau này gọi ta là chú đi.
Phí Minh nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên, vừa cười vừa nói.
Đối với ông, Từ Quân Nhiên chính là đời sau của Tôn Tĩnh Văn, về tình về lý, bản thân phải chăm sóc tốt con trai của cố nhân.
Phương Chính ngồi bên đã hơi tròn mắt, dù hắn ở trong quan trường nhiều năm, cũng chưa từng gặp việc như vậy, chẳng nhẽ nói, cứ như vậy mình có được sự ủng hộ của một vị thường ủy Tỉnh ủy? Nguyên nhân là vì mình chọn được một thư ký tốt!
Nghĩ tới đây, ánh mắt y nhìn Từ Quân Nhiên liền trở nên hoàn toàn khác, tiểu tử này đúng là một viên phúc tướng a.
Lúc này Từ Quân Nhiên cũng hơi choáng váng, dù thế nào hắn cũng không ngờ, nguyên nhân Phí Minh sở dĩ ưu ái mình như vậy, lại là vì có tình bạn cố tri với mẹ hắn. Nhưng hắn cũng không nghi ngờ Phí Minh nói dối, người ta đường đường là một lãnh đạo cấp phó bộ, khỏi cần lo là dựa vào Phương Chính hay là dựa vào Tưởng Phương Trọng, cần gì phải lừa một thư ký nhỏ như mình sao?
- Chuyện kia, chú Phí, chú nghe được tin tức từ đâu vậy?
Từ Quân Nhiên khó hiểu, hắn vẫn chưa hiểu, Phí Minh xác định mình là con trai của Tôn Tĩnh Văn từ đâu?
Phí Minh cười hắc hắc:
- Chú là bạn học cấp hai của cậu ba cháu, tuy mẫy năm nay không liên hệ nhiều. Nhưng lần này cậu ấy được điều đến tỉnh Vân Bắc làm chủ tịch tỉnh, chắc chắn chú phải gọi điện chúc mừng chứ.
Trước đây không lâu, cậu ba Tôn Chấn Bang của Từ Quân Nhiên được điều đến tỉnh Vân Bắc nhậm chức chủ tịch tỉnh, nguyên nhân tất nhiên rất đơn giản, khi ông làm trưởng Bộ tài chính đã giành được thành tích tương đối lớn, hơn nữa Tôn Gia thúc đẩy đúng lúc, tất nhiên cũng sẽ nước chảy thành sông.
tất nhiên Từ Quân Nhiên biết tin này, lúc đó Tôn Chấn Bang còn gọi điện cho hắn, dù sao nếu không phải Từ Quân Nhiên đưa ra kế hoạch kia, ông cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy từ người Liên Xô cho đất nước, bây giờ Liên Xô giải thể, đồng Rúp dường như biến thành giấy lộn, cấp trên rất hài lòng đối với chuyện lần đó, luận công ban thưởng, Tôn Chấn Bang lên chức cũng là thuận theo tự nhiên.
Bây giờ nghe Phí Minh nói như vậy, Từ Quân Nhiên liền thoải mái hơn.
Cười ha ha, Phí Minh nói với Phương Chính:
- Bí thư Phương, đứa cháu này của tôi, có lúc không hiểu chuyện, mong anh khoan dung nhiều hơn nữa a.
Vừa mới nhận thân thích, ông ta đã bắt đầu nói chuyện thay Từ Quân Nhiên rồi, trưởng bối như vậy, khiến Từ Quân Nhiên cảm tháy ấm áp trong lòng không thôi.
Phương Chính nghe được lời của Phí Minh, cười đáp:
- Bí thư Phí anh khách sáo rồi, chúng ta không phải người ngoài. Đồng chí tiểu Từ tuy trẻ tuổi, nhưng năng lực lại xuất chúng. Nói thật, trong lòng tôi vẫn luôn nghĩ, là tôi làm chậm sự phát triển của cậu ấy, nếu tôi để cậu ấy ở lại văn phòng Trung ương, nói không chừng đã là lãnh đạo một phương rồi.
Từ Quân Nhiên liền vội lắc đầu:
- Bí thư, ngài quá khen, quá khen rồi.
Nói đùa, Phương Chính khen ngợi mình như vậy đúng lần đầu. Tuy nói Phí Minh có thể coi là trưởng bối nhà mình, nhưng Từ Quân Nhiên không muốn để lại ấn tượng được sủng ái mà kêu ngạo trước mặt Phương Chính, vì như vậy đối với mình không có lợi ích gì.
Phương Chính khen ngợi Từ Quân Nhiên, Phí Minh không cảm thấy gì, trước kia hắn đã tìm hiểu qua tình hình của Từ Quân Nhiên, nên cũng hiểu được thành tích Từ Quân Nhiên đạt được, vì thế cũng không cảm thấy lời nói của Phương Chính có chỗ nào khoa trương, cười cười nói:
- bây giờ có thể nói tương lai Quân Nhiên vô hạn rồi, đáng tiếc tình huống quan trường tỉnh Đông Hải chúng ta hiện nay là như vậy, chỉ nhìn lí lịch cá nhân không nhìn tài họ, nếu không, rất nhiều đồng chí cũng sẽ không ôm tài năng mà không gặp thời.
Nghe xong lời của Phí Minh, Phương Chính mừng thầm trong lòng, xem ra đây là Phí Minh có lời muốn nói với mình a.
Nghĩ tới đây, y cười nói với Phí Minh:
- Xem ra, bí thư Phí nói lời từ đáy lòng a.
Phí Minh khẽ lắc đầu:
- Chưa nói đó là lời từ đáy lòng, chỉ là một chút suy nghĩ cá nhân của tôi mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận