Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 234: Nhân vật lớn.

- Anh Trịnh, ai vậy?
Từ Quân Nhiên vừa bị Trịnh Vũ Thành lôi lên lầu, vừa không hiểu hỏi.
Trịnh Vũ Thành cũng không nói gì, cứ như thế kéo Từ Quân Nhiên vội vàng đi, dường như sắp có chuyện gì lớn xảy ra vậy.
Đi vào căn nhà nhỏ trên lầu, Từ Quân Nhiên hỏi Trịnh Vũ Thành:
- Anh muốn dẫn tôi đi gặp ai vậy?
Trịnh Vũ Thành nói:
- Đương nhiên là lãnh đạo, bằng không cậu cho rằng anh đây làm quái gì phải gấp gáp như vậy? người ta đã đợi cậu nữa ngày rồi đó.
Từ Quân Nhiên nói:
- Cho dù là lãnh đạo, anh cũng nên nói cho tôi biết là ai chứ?
Trịnh Vũ Thành không nói gì cả, vẫn tiếp tục kéo Từ Quân Nhiên lên lầu, trên đường đi các phục vụ nhìn thấy anh ta đều chào anh ta, anh ta cũng không dừng bước, chỉ là gật đầu đáp trả lại lời chào, sau đó dẫn theo Từ Quân Nhiên hướng về phía bên đó đi. Bởi vì cơ quan cục quản lý hành chính vẫn chưa chính thức bổ nhiệm quản lý mới cho nhà khách dân tộc, vì thế tạm thời Trịnh Vũ Thành vẫn kiêm nhiệm người phụ trách ở đây, tuy nhiên mọi người đều biết rõ, sớm muộn gì ông ta cũng sẽ rời khỏi đây. Dù sao chuyện lần này cũng gây náo loạn lớn như vậy, Trịnh Vũ Thành cũng không có cách nào tiếp tục ở đây làm việc được.
Đi qua một đoạn cầu thang dài, hai người đi đến trước cửa một căn phòng,
Từ Quân Nhiên sững sờ:
- Anh Trịnh, đây là?
Trịnh Vũ Thành chỉ tay vào trong phòng nói:
- Người muốn gặp cậu đang ở trong này, cậu tự mình đi vào đi.
Từ Quân Nhiên nhìn về phía anh ta, lòng hơi kích động, mở miệng hỏi:
- Lãnh đạo tỉnh ủy?
Trịnh Vũ Thành hơi ngây người một chút, cũng không trả lời chỉ mỉm cười một cái.
Không thể không nói, phản ứng của Từ Quân Nhiên rất nhanh, lập tức nhìn ra bộ dạng miễn cưỡng cười của Trịnh Vũ Thành, nói:
- Không phải tôi đã đoán trúng chứ?
Trịnh Vũ Thành gật gật đầu:
- Người ở trong đó, cậu đi vào trong sẽ biết.
Từ Quân Nhiên cũng không do dự, đưa tay đẩy cửa đi vào.
- Ách…!
Thoáng cái Từ Quân Nhiên liền ngây ngẩn cả người, bởi vì người ngồi ngay vị trí đối diện cửa ra vào, chính là người đứng đầu tỉnh ủy Giang Nam – Chu Đức Lượng!
- Bí thư Chu?
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên mở miệng nói.
Chu Đức Lượng nhìn thấy Từ Quân Nhiên, gật đầu nói:
- Tiểu Từ, vào đây ngồi nào.
Từ Quân Nhiên có chút không biết phải làm sao, người trước mặt mình là người đứng đầu Tỉnh ủy. Theo lý mà nói lãnh đạo cấp tỉnh khi đi ra ngoài, đa số đều tiền hô hậu ủng, không chỉ có thư ký mà còn có cảnh vệ đi cùng. Huống hồ thân phận Chu Đức Lượng đặc biệt như vậy, nếu như ông ta đến nhà khách dân tộc, ít ra nhà khách nhất định không thể kinh doanh, như vậy sẽ ảnh hưởng đến công tác bảo an. Nhưng xem qua tình hình bây giờ, hẳn là Chu Đức Lượng lẳn lặng đi đến đây, bởi vì lúc này chỉ có thư ký Lưu Bân đứng bên cạnh ông ta.
Nếu đã như vậy, rốt cuộc Chu Đức Lượng ông ta đến đây để làm gì? Nghĩ đến đây, trong lòng Từ Quân Nhiên không khỏi nói thầm, đây cũng là tính cách tự nhiên của hắn. Kiếp trước làm quan nhiều năm như vậy, đương nhiên sẽ giúp Từ Quân Nhiên có nhiều kinh nghiệm cho kiếp sống này, đồng thời cũng giúp cho hắn biết cân nhắc về người, về việc.
Chu Đức Lượng nhìn thấy Từ Quân Nhiên nghi hoặc nói:
- Cậu đấy, suy nghĩ nhiều quá rồi, hôm nay tôi đến đây nghĩ ngơi một chút, tiện thể gặp cậu một chút.
Nghe ông ta nói vậy, Từ Quân Nhiên vội vàng gật đầu, nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy không đúng, hắn cảm thấy mình thật không thể có mị lực lớn như vậy, có thể khiến cho một bí thư đứng đầu Tỉnh ủy lại đích thân đến gặp mình, hơn nữa hắn cũng không cho rằng con người Chu Đức Lượng này, sẽ vô duyên vô cớ làm một chuyện nào đó.
Đương nhiên Từ Quân Nhiên cũng không thể vạch trần, Chu Đức Lượng là người như thế nào, người ta đường đường là một người đứng đầu tỉnh ủy, hắt hơi một cái là có thể dẫm nát một con kiến nhỏ như mình dưới chân rồi, một đại tướng nơi biên cương chịu đích thân đến đây gặp mình, đây thật không còn gì vinh quang hơn, Từ Quân Nhiên chỉ có thể câu nệ một chút ngồi đối diện với Chu Đức Lượng.
Lúc đầu Lưu Bân ngồi kế bên Chu Đức Lượng, thấy Từ Quân Nhiên ngồi xuống, liền đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài.
Chu Đức Lượng khẻ mỉm cười nói:
- Tiểu Lưu không cần phải đi ra ngoài, chúng ta cùng nhau nói chuyện.
Trịnh Vũ Thành sau khi đưa Từ Quân Nhiên tới nơi, cho người mang thức ăn và mang hai bình rượu mao đài vào, lúc đó mới xoay người rời khỏi đó, không có chút ý định sẽ ở lại đó.
Ông ta cũng là người thông minh, đương nhiên sẽ hiểu rõ, Chu Đức Lượng lần này đến đây, nêu rõ tên muốn gặp Từ Quân Nhiên, đương nhiên là có việc, nếu không cũng không cần tốn công sức như vậy. Phải biết rằng ông ta đường đường là một lãnh đạo cấp bộ, Chu Đức Lượng muốn gặp một người nào đó, căn bản không cần thiết phải tốn công phí sức như vậy, sở dĩ ông ta chỉ mang theo Lưu Bân tới, chính là không muốn làm ồn ào mọi chuyện lên.
Từ Quân Nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, vì thế hắn ta cảm thấy, Chu Đức Lượng gặp mình, hẳn là có gì đó muốn nói với mình.
Đối với Chu Đức Lượng con người này, Từ Quân Nhiên cũng không hiểu rõ lắm, kiếp trước lúc hắn dấn thân vào quan trường, Chu Đức Lượng đã về hưu nhiều năm, chỉ lưu lại duy nhất một dấu vết, ông chính là ông nội vợ của Triệu Phù Sanh, điều đó Từ Quân Nhiên cũng chỉ là ngẫu nhiên nghe được mà thôi.
Đối với những hiểu biết về ông, cũng chỉ là khi Từ Quân Nhiên trùng sinh mới biết được. Xem qua những lời nói từ sau khi Chu Đức Lượng nói với mình ở huyện Võ Đức, đây là một ông cụ có cách nghĩ riêng, chỉ là Từ Quân Nhiên hiểu rất rõ, tuy nói quan hệ giao tình của Chu Đức Lượng và ba của Kim Lệ không tệ, nhưng cũng không có nghĩa là ông cụ này sẽ yêu thích mình. Nhất là sau khi mình ở tỉnh thành này gây náo loạn lớn như vậy, có thể nói một cách khách, không có một lãnh đạo nào yêu thích cấp dưới của mình không an phận như vậy.
Nhưng Từ Quân Nhiên ngược lại cũng không có quá lo lắng gì, dù sao địa vị của mình thua qua xa Chu Đức Lượng, trong con mắt của người đứng đầu tỉnh ủy này, mình chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi, tuy rằng có chút bản lĩnh, nhưng cũng không thể cấu kết uy hiếp được gì, hơn nữa còn được thủ trưởng cấp cao nêu tên khen ngợi, thì tối thiểu Chu Đức Lượng cũng chỉ là có chút không vừa ý thôi, hẳn là sẽ không ra tay, nếu sự thật làm vậy thì có phần hơi quá rồi.
Chu Đức Lượng nói:
- Thoáng một cái đã mấy tháng rồi, lần trước tới huyện Võ Đức tôi từng nói qua, hy vọng cậu có thể làm nên chuyện, thật không ngờ, cậu thật sự cho tôi một kinh ngạc vui lớn, tôi có hỏi một số đồng chí ở Toàn Châu, rất tốt, có thời gian tôi sẽ xuống tham quan.
Từ Quân Nhiên liền vội nói:
- Nếu như Thủ trưởng thật sự có thể xuống, vậy thì quá tốt rồi, đối với công tác của chúng tôi có tác dụng rất lớn.
Chu Đức Lượng cười khoát tay nói:
- Cậu không nên chụp cái mũ to như vậy cho tôi, tôi cũng đâu phải ông già hồ đồ, tôi không hiểu chuyện kinh tế, đi cũng không thể cho được ý kiến có lợi gì, điều tôi có thể làm, đó chỉ là đến tham quan một chút, chỉ là muốn xem xem thị trường kinh tế tên nhóc cậu nói rốt cuộc đó có bộ dạng gì.
Nói xong, ông lại cười nói tiếp:
- Trong lòng tôi có một kế hoạch, trước khi tôi về hưu, sắp xếp chút thời gian đi một vòng toàn tỉnh, tiện thể đến mỗi nơi tìm một số nhân viên ban ngành ở đó trò chuyện một chút.
Từ Quân Nhiên không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi đó nghe, trong lòng cũng đang có tính toán, ý đồ hôm nay Chu Đức Lượng gọi mình đến.
Chu Đức Lượng cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Lần trước chúng ta có từng nói qua vấn đề phát triển kinh tế, lúc đó cậu có nói qua, muốn phát triển công xã trấn Lý gia giống như tỉnh Giang Nam, bây giờ cậu nói với tôi nghe xem, tất cả mọi thứ của công xã trấn Lý gia bây giờ, đã là toàn bộ kế hoạch của cậu chưa?
Từ Quân Nhiên sững sờ, nhân cơ hội lắc đầu nói:
- Bí thư, chuyện này tôi không có cách nào nói cụ thể được, chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Chu Đức Lượng nói:
- Vậy thì không được, hôm nay cậu nhất định phải cho tôi một câu trả lời.
Lưu Bân thấy hai người bắt đầu đề cập đến vấn đề chính, vội đứng dậy nói:
- Bí thư, tôi xuống dưới đi rửa tay.
Nói xong, liền vội đi ra khỏi phòng.
Nhìn thấy bóng dáng của ông rời khỏi, Chu Đức Lượng vội nói:
- Cậu cảm thấy, Tiểu lưu có vấn đề gì?
Từ Quân Nhiên sửng sốt một chút, cũng không nghĩ rằng Chu Đức Lượng lại để mình đánh giá thư ký của ông ta, chuyện này hắn cũng không dám phán đoán suy luận gì, nở một nụ cười, nhưng Từ Quân Nhiên không nói gì thêm.
Chu Đức Lượng cũng tỏ ra lơ đễnh, tự mình nói:
- Những năm nay Tiểu Lưu đi theo tôi, năng lực thật sự không tệ, cũng rất có tinh thần trách nhiệm, chỉ khổ nổi cậu ta làm việc quá mức cẩn thận, tâm tư quá nặng quá xem trọng xỉ diện, có lúc lại như những tên nhóc. Nhiều lúc không thấy rõ tình thế, đương nhiên cũng có khi xử lý, làm sai việc. Con người càng muốn khéo léo mọi phương diện, thì trên thực tế họ càng dễ dàng phạm sai lầm, đạo lý này là do kinh nghiệm hơn mười năm tôi đúc kết được, cậu cảm thấy thế nào?
Từ Quân Nhiên liên tục gật đầu, Chu Đức Lượng nói không sai chút nào, làm người không hề dễ dàng, người trong quan trường thì cảng khó làm hơn, muốn mạnh vì gạo, bạo vì tiền đương nhiên đó là cách nghĩ tốt, nhưng vấn đề là trong quan trường căn bản không cho phép loại người có suy nghĩ đó tồn tại. Quan hệ giữa người với người nếu như lời nói và biểu hiện không hợp nhau, vậy thì sẽ không thể nào tồn tại việc hai người họ có thể làm việc thuận lợi với nhau.
- Thủ trưởng nói rất đúng, cảm ơn sự chỉ dạy của ngài.
Từ Quân Nhiên cung kính nhìn Chu Đức Lượng nói, những lời nói này của ông ta tuy rằng nói Lưu Bân, nhưng cũng chưa hẳn không có ý giáo dục mình. Dù sao người ngoài cũng biết, mình rất thân thuộc với Tào Tuấn Minh, hơn nữa bây giờ quan hệ của mình và Tôn Tĩnh Vân cũng rất tốt, như vậy rất dễ dàng khiến người ta cho rằng mình có quan hệ với Tôn gia và cả Tào gia, muốn mọi việc đều thuận lợi, phải nịnh nọt cả hai bên, nhưng họ cũng không biết rằng, trên thực tế Từ Quân Nhiên không có quan hệ với bên nào cả.
Chu Đức Lượng thấy Từ Quân Nhiên hiểu được ý của mình, hài lòng gật đầu nói:
- Hôm nay tôi đến dây tìm cậu, chủ yếu là muốn trò chuyện với cậu. Nói thật, sau ngày hôm nay có thể chúng ta không còn nhiều cơ hội để trao đổi với nhau, có lẽ vào lúc nào đó cậu càng thêm thoải mái hơn, nhưng thật lòng mà nói, tôi không thể đợi đến lúc đó rồi. Hôm nay tôi đến đây tìm cậu, chủ yếu là có hai việc thế này. Một là cảm ơn cậu, trong chuyện nhận thầu nhà khách dân tộc lần này, nếu như không có sự tham dự của cậu, chuyện này sẽ biến thành một chuyện khôi hài rồi. Thứ hai, đó chính là bộ não tí hon của cậu, ngay cả thủ trưởng tối cao cũng phải nói cậu là người có tư tưởng đi đầu trong việc phát triển kinh tế, cho nên tôi hi vọng cậu có thể cho tôi một chút đề nghị.
Từ Quân Nhiên sững sờ, thật không thể ngờ được Chu Đức Lượng lại trực tiếp, không vòng vo nói những lời này với mình như vậy.
Nhìn vào ánh mắt thành khẩn của ông, Từ Quân Nhiên bỗng nhiên có chút hiểu ra, cho tới bây giờ, mình đã có chút hiểu lầm ông cụ trước mặt mình đây.
Có lẽ là đã từng trải qua các chuyện cấu kết tranh đấu với nhau ở kiếp trước, trước mặt thì tỏ ra hòa hợp êm ấm, nhưng trong thâm tâm thì hận không thể đẩy đối phương vào chỗ chết, Từ Quân Nhiên rốt cuộc cũng có chút nhầm lẫn, cho rằng những lãnh đạo này đã có sẳn tính toán với mình.
Thế nhưng hắn đã quên một điều, hiện tại là những tám mươi.
Vào thời điểm này, vẫn còn những con người mang lý tưởng chân chính tồn tại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận