Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 549: Dự định.

Trong ấn tượng của Trần Hoành Đạt, Từ Quân Nhiên là một người văn võ song toàn. Văn thì không cần nói rồi. Từ học lực tới những điều hắn đã làm, Trần Hoành Đạt không thể không khâm phục Từ Quân Nhiên. Tầm mắt của người ta chuẩn như thế. Chỉ cần hắn chỉ điểm, việc làm ăn của gã và Tào Tuấn Vĩ chắc chắn chỉ có được chứ không bao giờ mất. Nói như lời vị phu nhân họ Trang ở Hương Giang thì chồng của bà ta vốn được xưng là siêu nhân tiên tri cũng còn kém xa so với Từ Quân Nhiên. Từ Quân Nhiên mới thực sự là tiên tri siêu nhân.
Còn về võ, gã đã tận mắt chứng kiến Từ Quân Nhiên đánh nhau. Từ Quân Nhiên dù không có bản lĩnh của lính đặc công nhưng bốn năm người bình thường không phải là đối thủ của hắn. Lần đó ở khách sạn Tây Lai Thuận, Từ Quân Nhiên, Tào Tuấn Vĩ và Trần Hoành Đạt xông vào cứu Tôn Tĩnh Vân trong khi đối phương có những hơn chục tên lưu manh.
Thế nên, Trần Hoành Đạt chẳng thấy có gì là bất ổn khi nghe Từ Quân Nhiên giải thích. Tuy hai chị em họ Đường đều xinh đẹp, nhưng gã cảm thấy Từ Quân Nhiên không phải là kẻ không biết nhìn nhận sự việc. Dù sao giám đốc công ty Hưng Phát Đường Lệ Hân cũng không phải là dạng vừa.
- Ha ha, giám đốc Đường nếu có thời gian thì cùng đi ăn cơm nhé.
Trần Hoành Đạt cười nói với Đường Lệ Hân:
- Tôi định cho người anh em của tôi một niềm vui bất ngờ. Nhưng giờ e rằng không có cơ hội rồi.
Đường Lệ Hân cười nói thản nhiên, khách sáo trả lời Trần Hoành Đạt:
- Anh Trần nói đùa rồi. Hôm nay tôi định mời cơm chủ tịch huyện Từ để cảm ơn đã cứu em gái tôi. Cũng không ngờ bị Diệp Vĩ Dân quấy rối. Nếu không phải anh Trần trượng nghĩa đứng ra bênh vực lẽ phải thì việc này chắc khó giải quyết. Tôi mới là người phải ngại chứ.
Từ Quân Nhiên khoát tay, cất giọng nhàn nhạt:
- Không cần ai phải xin lỗi cả. Tôi cũng đang định cho tên Diệp Vĩ Dân một lần đẹp mặt.
Trần Hoành Đạt sững người. Đường Lệ Hân không nghe ra, nhưng gã có thể đoán được lời của Từ Quân Nhiên đã hơi khác so với trước. Cũng phải biết rằng từ trước tới nay, Từ Quân Nhiên luôn giữ nguyên tắc khiêm tốn hiền hòa. Rất ít khi hắn nói những lời như vậy. Chẳng lẽ mấy tháng không gặp mà Từ Quân Nhiên đã đổi tính nết rồi ư?
Từ Quân Nhiên nhìn về phía Đường Lệ Hân, nói:
- Giám đốc Đường, xin lỗi nhé. Bữa cơm này chắc cô không có cơ hội rồi.
Đường Lệ Hân cười, nói:
- Không sao, hôm nay có người gây rối. Chúng ta để hôm khác đi.
Từ Quân Nhiên nhàn nhạt gật đầu, nói:
- Có thời gian có thể đến khu công nghiệp. Tôi muốn nghe kế hoạch đầu tư của công ty Hưng Phát các cô.
Đường Lệ Đình nghe Từ Quân Nhiên nói vậy thì mắt sáng lên. Đang định cất lời đã nghe chị gái cô Đường Lệ Hân cười nói:
- Gần đây tôi phải về thành phố. Đợi khi quay lại rồi tính vậy. Chủ tịch Huyện Từ, tôi và Đình Đình đi trước đây. Không làm phiền các vị nữa.
Nói xong, cô ta lôi em gái rồi chào bọn Trần Hoành Đạt và Phương Kiệt rồi quay người đi khỏi.
Sau khi bọn họ đã đi rồi, Trần Hoành Đạt mới quay sang nói với Từ Quân Nhiên:
- Sao, cô gái này có vấn đề gì sao?
Gã cũng là kẻ từng trải lăn lộn nhiều năm ở thủ đô. Tất nhiên, gã thấy được thái độ đề phòng của Từ Quân Nhiên với hai cô gái này. Lúc đầu, gã còn tưởng hai cô gái là tình nhân của Từ Quân Nhiên. Tuy nhiên giờ có thể thấy, e rằng Từ Quân Nhiên cùng chị em họ đang có mâu thuẫn gì đó.
Từ Quân Nhiên gật đầu nói:
- Nghe đồn cái cô Đường Lệ Hân là người của Hoàng Thanh Vân.
- Hoàng Thanh Vân?
Miệng Trần Hoành Đạt khẽ lẩm bẩm nhắc lại tên. Lập tức, gã cau mày hỏi:
- Là tên họ Hoàng đó?
Từ Quân Nhiên khẽ vuốt cằm, giọng thản nhiên:
- Thời gian trước ngáng chân tôi. Nếu không phải lão gia ra mặt khen tôi thì chắc tôi phải về thủ đô rồi.
Nghe Từ Quân Nhiên nói vậy, nét mặt Trần Hoành Đạt bỗng trở nên dữ tợn. Gã trầm giọng, nói:
- Phương Kiệt, điều tra cho tôi xem công ty Hưng Phát là cái gì. Bảo người thông báo cho anh ba Tào bên Lĩnh Nam, để anh ta gọi thêm mấy người tới …
Từ Quân Nhiên đột nhiên cảm thấy rất ấm lòng. Tuy Trần Hoành Đạt làm vậy là phạm pháp, nhưng sao hắn vẫn cảm thấy vui vẻ. Dù sao như vậy mới thực sự là người một nhà. Nghe nói người của mình bị oan ức liền muốn ra mặt bảo vệ mình. Có điều, Từ Quân Nhiên không thể để bạn mình phạm sai lầm vì mình.
- Được rồi. Có phải việc gì to tát đâu. Vả lại, nếu không có người của bọn chúng tới quấy rối, tôi cũng chẳng làm được phó chủ tịch huyện.
Từ Quân Nhiên cười ngăn Trần Hoành Đạt lại, nói:
- Sao anh lại tới đây? Tôi nhớ lần này là Vũ Tình tới cơ mà?
Trước hắn và Lâm Vũ Tình đã gọi điện thoại cho nhau. Nếu hắn nhớ không nhầm thì lần này phải là Lâm Vũ Tình tới mới đúng.
Trần Hoành Đạt gật đầu, nói:
- Vốn là như vậy. Nhưng sau đó bên Anh xảy ra chút chuyện. Cô ấy tạm thời qua bên đó giải quyết. Tôi phụ trách bên này. Cậu cũng biết mà, lần này tỉnh các cậu làm cái hội nghị hiệp thương là do chúng tôi giật dây. Phu nhân Trang không nhận bất cứ ai mà chỉ ba chúng tôi. Tào Tuấn Vĩ và Vũ Tình không tới được, thế là tôi phải lên tiền tuyến thôi.
Từ Quân Nhiên bật cười. hắn biết phần lớn thời gian của Trần Hoành Đạt bên Lĩnh Nam đều phụ trách đả thông các mối quan hệ. Những việc liên quan tới thị trường đều do Lâm Vũ Tình và Tào Tuấn Vũ phụ trách. Để Trần Nhị thiếu gia làm người liên lạc chắc khiến gã buồn bực lắm.
Đúng lúc này, Phương Kiệt nói:
- Anh, Quân Nhiên, có cần tìm người cho Diệp Vĩ Dân một bài học không?
Từ Quân Nhiên sững người. Hắn không ngờ Phương Kiệt lại to gan tới vậy. Hắn ngạc nhiên nhìn Trần Hoành Đạt. Làm sao Phương Kiệt lại có thể nói những lời như vậy.
Trần Hoành Đạt bật cười, nói với Từ Quân Nhiên:
- Tôi chưa nói với cậu nhỉ. Dượng tôi là Phương Văn Sơn. Tháng trước ông ấy vừa được chuyển từ phó bí thư tỉnh ủy Tùng Hợp sang làm bộ trưởng bộ tổ chức.
- Ô, …
Từ Quân Nhiên hít một hơi khí lạnh. Không ngờ Phương Kiệt lại có mối quan hệ như vậy.
Chẳng cần nói cũng biết vị trí của bộ trưởng bộ Tổ chức trong kết cấu nhân sự của Trung Hoa lớn như thế nào. Nếu Phương Văn Sơn là con rể nhà họ Trần thì đương nhiên cũng thuộc phe cải cách. Xem ra hiệu quả tầm quan sát của thủ trưởng cao nhất đã rất rõ ràng. Không những ông đã làm ổn định vị trí của tỉnh trưởng Trần Tinh Duệ, người đứng đầu phe cải cách. Ông cũng đã đạt được vị trí bộ trưởng bộ tổ chức.
- Tiểu kiệt giờ là phó phòng ở cục hai trinh sát hình sự công tan tỉnh. Nếu điều tra Diệp Vĩ Dân chẳng khó khăn gì.
Trần Hoành Đạt nói tiếp với Từ Quân Nhiên.
- Sở công an sao?
Từ Quân Nhiên khẽ lẩm bẩm. Hắn giật mình, trong lòng khẽ liên tưởng tới một việc.
- Đúng rồi. Lát nữa chúng ta ra ngoài ăn đi. Tôi gọi thêm mấy anh em nữa.
Từ Quân Nhiên nói với Trần Hoành Đạt và Phương Kiệt.
Trần Hoành Đạt tuy không biết Từ Quân Nhiên có ý đồ gì. Nhưng hắn đã nói vậy thì gã cũng chẳng chối từ.
- Được. Dù sao ở đây cậu cũng là chủ. Cậu nói thế nào tôi theo thế. Đi thôi. Chúng ta ra ngoài.
Từ Quân Nhiên hít một hơi thuốc là, nói tiếp:
- Thực ra tôi đã có bạn gái.
- Anh có bạn gái?
Bạn cần đăng nhập để bình luận