Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 637: Tổ ong vò vẽ.

Đây không phải lần đầu đến nhà Trần Tinh Duệ, dưới sự dẫn dắt của Trương Trọng Kiên, Từ Quân Nhiên bước vào Trần gia.
Vợ Trần Tinh Duệ không ở nhà, sau khi chào hỏi xong, Trần Tinh Duệ nói với Từ Quân Nhiên:
- Cháu theo chú.
Nói xong đứng dậy đi về phía thư phòng, giống như nói với Trương Trọng Kiên, sắp rời khỏi tỉnh Tùng Hợp rồi, ông vẫn còn vài lời nhắn nhủ Từ Quân Nhiên.
Dù sao cũng không có người ngoài, Từ Quân Nhiên gật đầu với Trương Trọng Kiên, theo Trần Tinh Duệ vào thư phòng.
Sau khi hỏi thăm tình hình của Từ Quân Nhiên ở huyện Nhân Xuyên, Trần Tinh Duệ gật đầu nói:
- Đôi lúc cháu cũng không cần nhượng bộ quá, lúc cần biểu hiện năng lực và thực lực thì cũng nên thể hiện một chút, yếu đuối quá sẽ khiến lãnh đạo cảm thấy cháu không có tác dụng lắm.
Từ Quân Nhiên cười khổ:
- Trước kia cháu cảm thấy mình phách lối quá, nên vẫn không muốn gây chuyện, giờ mới…
Hắn nói rất thật lòng, một cán bộ nếu để cho người ta ấn tượng hiếu chiến, cũng không phải là chuyện tốt lành gì. Trước đây ở huyện Phú Nhạc, giỏi mấy chuyện tranh đấu quá, cho nên mới khiến người ta lên án. Từ Quân Nhiên cũng muốn thay đổi phong cách làm việc của bản thân một chút, bằng không đã không để Bạch Lâm chèn ép hắn như thế, mãi cho đến thời gian gần đây Từ Quân Nhiên mới phản kích.
Quan trọng là, Bí thư thành ủy Đan Giang – Quách Hồng Đào biết quan hệ của mình và Trần Tinh Duệ, Từ Quân Nhiên không muốn để lại cho người ta ấn tượng mình là kẻ ỷ thế hiếp người.
- Haha, cháu đấy! Quan hệ của chú với cháu chỉ có người bên dưới không biết, người trên tỉnh căn bản đều biết cả rồi. Hơn nữa thân phận của cháu giờ đã chẳng phải bí mật gì, muốn giấu diếm cũng không được, cháu thu mình thì sao chứ, để cháu xuống dưới là muốn cháu có gan làm việc lớn có thể lấy được chiến tích cứ lấy, nên làm gì cứ làm. Người trên tỉnh sẽ không chấp nhặt với cháu, tuy chú đi rồi, trên tỉnh vẫn có người ủng hộ cháu, ai muốn điều cháu đi cũng phải xem thử mọi người có đồng ý hay không đã! Hơn nữa, mấy cụ kia vẫn còn, cháu sợ cái gì chứ?
Từ Quân Nhiên nghe Trần Tinh Duệ nói vậy, nở nụ cười bất đắc dĩ, mình đúng là nghĩ nhiều quá rồi.
- Cháu ấy, đôi khi làm việc già dặn quá, như vậy không hay!
Trần Tinh Duệ nhìn Từ Quân Nhiên, cười nói với hắn.
Từ Quân Nhiên đành gãi đầu, hắn biết rõ Trần Tinh Duệ nói không sai, thời gian gần đây, đúng là mình giấu tài quá mức rồi.
- Haha, có đôi khi cháu không cần phải nhịn người khác quá. Người khác không chạm tớ mình mình không chạm đến người ta dĩ nhiên không sai, nhưng có vài chuyện không thể lùi bước, vì cháu lùi bước, trong mắt người khác là biểu hiện của sự yếu ớt, đặc biệt khi cháu là người nắm quyền của một phương, như vậy rất không thỏa đáng.
Trần Tinh Duệ nói với Từ Quân Nhiên:
- Chú biết cháu không muốn tranh quyền! nhưng vấn đề là, nếu cháu không tranh quyền, không nắm quyền lực trong tay mình, căn bản chẳng có thời gian và tinh lực để phát triển kinh tế, sẽ luôn có người đâm sau lưng cháu, ngáng chân cháu, đây là chuyện không còn cách nào khác rồi.
Những gì ông nói với Từ Quân Nhiên lúc này, là ông dốc gan gốc ruột truyền thụ lại kinh nghiệm của mình, dù sao làm quan nhiều năm như vậy, dù nói thế nào, kinh nghiệm trên chốn quan trường của Trần Tinh Duệ vẫn hơn Từ Quân Nhiên rất nhiều, đây gọi là đứng càng cao thì tầm nhìn càng xa, có thể ngồi lên vị trí cán bộ cấp tỉnh, dĩ nhiên Trần Tinh Duệ phải có bản lĩnh riêng của mình, giờ nói với Từ Quân Nhiên, dĩ nhiên cũng hy vọng có thể giúp đỡ được cho chàng thanh niên mà mình coi trọng.
- Nếu cháu làm như vậy, sẽ không làm lãnh đạo phản cảm chứ?
Từ Quân Nhiên vẫn hơi lo lắng, đối với lãnh đạo thành phố Đan Giang, cho tới nay hắn cũng chỉ liên hệ nhiều với Quách Hồng Đào, tình hình những người khác Từ Quân Nhiên không rõ lắm, chỉ e sau khi làm mạnh quá sẽ bị lãnh đạo thành phố chèn ép. Dù sao trừ Quách Hồng Đào và Bối Siêu Quần, Từ Quân Nhiên cảm thấy hình như mình không có quan hệ gần gũi với Ủy viên thường vụ thành ủy nào cả.
Trần Tinh Duệ cười nói:
- Cháu đấy, vẫn chưa hiểu suy nghĩ của người làm lãnh đạo, với tư cách là người lãnh đạo, trong mắt họ, Từ Quân Nhiên cháu chẳng qua chỉ là một thanh niên có bản lĩnh mà thôi, nhưng dù cháu có bản lĩnh thế nào, hiện tại cháu cũng chỉ là một Chủ tịch huyện nhỏ nhoi, họ chẳng thèm để cháu vào trong mắt, họ chỉ như người lớn đánh giá trẻ con vậy. Cháu đấu đá với người khác có lợi hại đi nữa, đối với lãnh đạo mà nói cũng chẳng ảnh hưởng gì, cũng chẳng tổn hại gì đến đại cục, hai người lớn nhìn con của mình đánh nhau, với tư cách là người lớn, có mâu thuẫn thì cũng chỉ là hành vi đàm phán thôi, chứ không đến giúp đỡ, cái này phải dựa vào khả năng của hai người bọn cháu! Về vấn đề thành phố Đan Giang, có Quách Hồng Đào và Bối Siêu Quần ở đó trấn giữ, thì ai làm gì cháu nữa?
Từ Quân Nhiên lần đầu tiên nghe thấy luận điệu như vậy, sau khi nghe Trần Tinh Duệ nói xong, Từ Quân Nhiên lập tức chìm trong suy nghĩ.
Trần Tinh Duệ cầm ly nước lên nhấp một ngụm, lần này coi như đã nói kỹ lắm rồi, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu, phải dựa vào ngộ tính của chính Từ Quân Nhiên.
- Chú Trần, cháu hiểu rồi.
Một lúc sau, sau khi trầm tư Từ Quân Nhiên mới nói. Coi như hắn đã hiểu, tình hình đã bị người ta biết rồi, chỉ cần lão Tào và Thủ trưởng tối cao còn tại vị, cho dù ở dưới này mình có làm gì, người bên trên cũng chỉ mắt nhắm mắt mở nhìn, tình hình của mình khác với những người khác, nếu đổi lại là một nhân vật tiểu tốt nào khác không có nhân vật lớn ở thủ đô đứng sau lưng đi làm loạn, một phút sau sẽ bị dìm cho không ngóc đầu lên được, còn mình thì khác, vì mình có Tào gia và Tôn gia đứng sau lưng, cho dù có người muốn gây bất lợi cho mình thì cũng phải cân nhắc sự tồn tại của các vị này, cùng lắm là chỉ trách vài câu thôi, quan trọng là đừng quá vượt giới hạn, trái với quy tắc quan trường.
Trần Tinh Duệ thấy Trần Tinh Duệ đã hiểu được một chút, liền cười nói:
- Sang năm, tuy là lão Tào sẽ về hưu, nhưng ông cụ có về hưu thì cũng không ảnh hưởng lắm đến Tào gia, cụ vẫn tiếp tục làm việc ở Ủy ban cố vấn trung ương. Bên Tôn gia tuy nói ông ngoại cháu đã lui về tuyến hai, nhưng Tôn gia làm chính trị bao nhiêu năm như vậy, người bên trên cũng vẫn cần sức mạnh này, sở dĩ chú được điều thẳng lên Bộ công nghiệp cơ giới làm Bộ trưởng, trong chuyện này cũng có vài chuyện không thể để người khác biết, tạm thời cháu cũng không cần biết, chỉ cần biết là, cho dù cháu ở đâu, cháu vẫn luôn an toàn.
Nói xong, ông lại nhấp một ngụm trà, ý vị thâm trường nói với Từ Quân Nhiên:
- Quân Nhiên, khi cháu bắt đầu làm bất cứ chuyện gì ở huyện Nhân Xuyên, thành phố Đan Giang đã có Quách Hồng Đào, chỉ cần cháu không làm quá đáng, anh ta sẽ chịu trách nhiệm giúp cháu. Sau khi chú rời khỏi tỉnh, tất cả đều cần cháu nỗ lực mới được, có thể giúp chú đã giúp cả rồi, trong hoàn cảnh này nếu cháu có thể trổ hết tài năng, mới chứng tỏ cháu đang tôi luyện được.
Dừng lại một chút, ông nói tiếp:
- Có thể Bí thư Phương sẽ tiếp nhận vị trí của chú, có thời gian cháu đến gặp ông ta một chút đi.
Tuy Trần Tinh Duệ được điều đi, nhưng thế lực của phe cải cách ở tỉnh Tùng Hợp vẫn không vì vậy mà suy yếu. Buổi nói chuyện ngày hôm nay như giúp Từ Quân Nhiên thoát ra khỏi sương mù, nếu đã không ẩn nấp được, vậy chi bằng nhảy lên sân khấu thôi, dương mưu không bằng âm mưu, phải cướp quyền lực ở huyện Nhân Xuyên về tay mình mới được, chỉ có nắm chắc quyền lực, dựa vào các mối quan hệ mới có thể phát triển được huyện Nhân Xuyên, Từ Quân Nhiên tin là có thể khiến huyện Nhân Xuyên từ một huyện nghèo phát triển thành huyện tiên tiến, cũng có lẽ dựa vào chiến tích chính trị này, mình có thể phát triển nhanh hơn.
Cuối cùng, Trần Tinh Duệ cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Hôm nay chú dẫn cháu đi gặp mấy lãnh đạo tỉnh.
Trong một quán trà thanh nhã, Từ Quân Nhiên xuất hiện cùng Trần Tinh Duệ.
Có vài lãnh đạo tỉnh chỉ có thể nhìn thấy trên tivi cũng xuất hiện ở đây, thấy Trần Tinh Duệ dẫn Từ Quân Nhiên đến, mấy lãnh đạo này cũng không lộ vẻ ngạc nhiên, chỉ mỉm cười với Từ Quân Nhiên. Trong quá trình ăn cơm, Từ Quân Nhiên chịu trách nhiệm phục vụ, mọi người cũng không nói câu nào với Từ Quân Nhiên, chủ đề nói chuyện điều là những việc trong tỉnh, vì Từ Quân Nhiên chỉ giới hạn ở huyện, nên cũng không thể hiểu hết được.
Nhưng, Từ Quân Nhiên biết dụng ý của Trần Tinh Duệ, đó là muốn để lại ấn tượng mình là thân tín của ông, với tư cách là thân tín của Trần Tinh Duệ, Từ Quân Nhiên không tin họ không biết sự tồn tại của mình, họ cũng hiểu rất rõ mục đích lần này Trần Tinh Duệ dẫn mình đến gặp họ.
Trên đường về, Trần Tinh Duệ cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Hôm nay cháu làm khá lắm.
Từ Quân Nhiên biết Trần Tinh Duệ đang khen thái độ bình tĩnh của hắn ngày hôm nay…
- Có bọn họ, cháu có thể yên tâm triển khai công việc rồi.
Trần Tinh Duệ nói.
Mục đích của ông đem Từ Quân Nhiên đến ngày hôm nay có ý phó thác, những người này trong trường hợp nhất định sẽ chiếu cố hắn.
Quay về nhà Trần Tinh Duệ, Trần Tinh Duệ nói với Từ Quân Nhiên:
- Lần này chú đi thủ đô, rất có thể sẽ đến làm việc ở trung ương, cháu có muốn nói gì không?
Ông biết rõ, tuy Từ Quân Nhiên cần sự giúp đỡ của mình trên chốn quan trường, nhưng về phán đoán thế cục ở thủ đô, e là mình không bằng Từ Quân Nhiên, dù sao với thân phận của tên nhóc Từ Quân Nhiên này, rất nhiều chuyện mình không biết, nhưng hắn lại biết rất rõ.
Từ Quân Nhiên suy nghĩ, hỏi Trần Tinh Duệ:
- Chú Trần, chú cảm thấy, cải cách mở cửa của chúng ta hiện nay, cần cải cách điểm nào?
Trần Tinh Duệ ngẩn người một lúc, nhìn Từ Quân Nhiên:
- Ý của cháu là, lộ tuyến chi tranh?
Nói xong bốn chữ này, vẻ mặt ông lập tức thay đổi, dù sao lộ tuyến chi tranh cũng không phải chuyện nhỏ, rất nhiều người vì chuyện này mà thân bại danh liệt, lần này mình lên thủ đô, có thể nói là đã một chân bước vào vòng xoáy.
Từ Quân Nhiên cười nhạt:
- Bí thư Trần, cháu đề nghị chú sau khi lên thủ đô, tốt nhất nên nghỉ ngơi một thời gian, ừ, sức khỏe không tốt, phải nghỉ ngơi nửa năm, cháu thấy vậy là đủ rồi.
Trận phong ba sắp xảy ra, có ảnh hưởng rất lớn, Từ Quân Nhiên cũng không thể nào ước chừng được, cụ Tôn và cụ Tào có thể làm mọi việc đến mức nào, hắn không phải thần tiên, dĩ nhiên không thể nào đoán được, nên chỉ có thể dề nghị Trần Tinh Duệ, đừng dính líu đến.
Trần Tinh Duệ suy nghĩ rồi gật đầu:
- Để chú suy nghĩ kỹ đã, công việc trong huyện cứ thoải mái làm đi, đừng sợ bóng sợ gió nữa.
...
...
Sau khi từ tỉnh thành trở về, quả nhiên Từ Quân Nhiên đã thay đổi phong cách làm việc của mình, bắt đầu dương đao thực hiện những chính sách cải cách. Đương nhiên, hắn không hề xem nhẹ công tác xây dựng Đảng, mấy lần trong hội nghị công tác cán bộ toàn huyện, đều nhấn mạnh phát triển cải cách mở cửa, các lãnh đạo Đảng phải kiên trì đi trên con đường chủ nghĩa xã hội khoa học. Điều này khiến Bạch Lâm cảm thấy rất kinh ngạc, không ngờ Từ Quân Nhiên này lại biết thu liễm như vậy.
Từ khi Phó chủ tịch huyện thường vụ Quan Ba tiếp quản Ban tài chính, Từ Quân Nhiên làm việc cũng thuận lợi hơn nhiều, dù sao so với Tôn Văn Minh, Quan Ba có thái độ tốt với Từ Quân Nhiên hơn nhiều. Rất nhiều mệnh lệnh của Từ Quân Nhiên đều được Ban tài chính quán triệt thực hiện.
Quan Ba cũng là người thông minh, vấn đề liên quan đến tài chính, gã rất hiếm khi chuyên quyền độc đoán, hầu hết đều đích thân đến tìm Từ Quân Nhiên để báo cáo.
Hôm nay hai người ngồi trong phòng làm việc nói chuyện, Quan Ba lấy báo cáo tài chính đưa cho Từ Quân Nhiên xem, bất đắc dĩ nói:
- Chủ tịch huyện, nếu không nghĩ ra cách gì, chúng ta thật sự rơi vào tình trạng gạo vét đáy nồi rồi.
Từ Quân Nhiên biết gã đang nói thật, tuy khoảng thời gian trước tài chính huyện Nhân Xuyên có chuyển biến tốt đẹp một chút, nhưng đối với lỗ hổng tài chính khổng lồ, Ban tài chính huyện vẫn đang ở giai đoạn bấp bênh, lương nhân viên trong huyện phải nợ không nói, ngay cả nhiều đơn vị sự nghiệp trực thuộc huyện cũng không thể phát lương, đừng nói đến phát triển kinh tế, giờ có thể đảm bảo công tác bình thường trong huyện đã là việc tương đối khó khăn rồi.
- Chủ tịch huyện Quan, tài chính huyện ta đã xấu đến mức này sao?
Từ Quân Nhiên chau mày, hỏi Quan Ba. Hắn không thể hiểu nổi, tình hình tài chính một huyện, sao có thể tệ đến mức này, hoặc có thể nói, tình hình tài chính trong huyện tệ đến mức này, rốt cuộc Bạch Lâm ôm suy nghĩ gì mà đi đấu đá với mình, lẽ nào anh ta chẳng có chút ý thức nguy cơ nào sao?
Quan Ba dĩ nhiên hiểu ý Chủ tịch huyện Từ, cười khổ nói:
- Chủ tịch huyện, ngài không biết rồi, trước giờ huyện chúng ta đều duy trì dựa vào tiền cứu tế. Mấy năm qua, nếu không có khoản tiền bên trên cấp, sớm đã xảy ra chuyện rồi.
Từ Quân Nhiên không nói nên lời, trong lòng nhớ ra một chuyện, không kìm được hỏi:
- Đã vậy, sao trong huyện có bảy tám chiếc xe con thế kia?
Nếu đã là huyện nghèo, Từ Quân Nhiên càng không thể hiểu nỗi, huyện Nhân Xuyên kiếm đâu ra tiền mua xe, một chiếc xe vài chục ngàn tệ chắc chắn không phải là con số nhỏ.
Quan Ba cũng biết Từ Quân Nhiên không hiểu chuyện này, nên thấp giọng giải thích cho Từ Quân Nhiên:
- Chủ tịch huyện, đây là tha ô tiền xóa đói giảm nghèo để mua đấy.
Nghe xong câu này, mặt Từ Quân Nhiên lập tức đổi sắc, sắc mặt trầm xuống, hắn cảm thấy rất khó hiểu, một khoản tiền quan trọng như vậy mà cũng có cả gan dùng để mua xe cho Ủy ban nhân dân huyện, những cán bộ lãnh đạo huyện Nhân Xuyên có thể dùng từ ngồi không ăn bám để hình dung rồi!
- Đúng là quá to gan!
Từ Quân Nhiên lầu bầu.
Quan Ba thở dài, không nói gì thêm, Từ Quân Nhiên cũng rõ khổ tâm của gã, tuy hai người hợp tác không tệ, nhưng có một số việc không phải muốn nói là nói.
- Anh về trước đi, tôi suy nghĩ đã.
Từ Quân Nhiên nghĩ, gật đầu nói với Quan Ba.
Đợi Quan Ba đi rồi, Từ Quân Nhiên gọi điện cho Bí thư ủy ban kỷ luật Lưu Tiểu Quang, mời anh ta đến nhà mình sau khi tan sở, hai người tụ tập một chút.
Lưu Tiểu Quang cũng biết chắc chắn Từ Quân Nhiên tìm mình có việc, gật đầu đồng ý, suy nghĩ rồi nói với Từ Quân Nhiên sẽ gọi thêm lão Tôn, Từ Quân Nhiên ngẫm nghĩ, e à Tôn Á Châu cũng biết không ít về chuyện này, nên đồng ý với yêu cầu của Lưu Tiểu Quang.
Đến tối, Lưu Tiểu Quang và Tôn Á Châu dắt tay nhau đến, ba người ăn uống đơn giản rồi mới ra phòng khách ngồi.
- Chủ tịch huyện, hômnay ngài tìm chúng tôi có chuyện gì không?
Nhấp một ngụm trà, Tôn Á Châu mở miệng hỏi trước.
Từ Quân Nhiên gật đầu, kể lại cuộc nói chuyện với Quan Ba hồi sáng cho hai người nghe, cuối cùng mới nói:
- Tôi muốn hỏi hai người có biết gì về chuyện này không?
Lưu Tiểu Quang và Tôn Á Châu liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở dài, không ai lên tiếng trước.
Từ Quân Nhiên cau mày, không hài lòng với thái độ của họ, trầm giọng nói:
- Chúng ta không phải người ngoài, có gì cứ nói, không cần vòng vo.
Lưu Tiểu Quang cười khổ;
- Chủ tịch huyện, không dám giấu gì ngài, chuyện này chúng tôi không chỉ biết rõ, hơn nữa, còn biết từ nhiều năm rồi.
Nghe câu này, Từ Quân Nhiên không kìm được ngạc nhiên hỏi:
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Hắn rất khó tin, chuyện này ở huyện Nhân Xuyên, sao lại thành bí mật ai ai cũng biết?
Lưu Tiểu Quang bất đắc dĩ giải thích:
- Huyện Nhân Xuyên chúng ta là một huyện nghèo, tình hình đường quốc lộ ngài cũng biết, giao thông không hề thuận lợi, điều này khiến các ban ngành bên trên mỗi lần cử người đến kiểm tra công việc huyện chúng ta đều rất khó khăn, ngay cả lãnh đạo thị sát dân tình, hầu hết cũng không muốn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này. Lâu dần, đã trở thành tình trạng mà Chủ tịch huyện ngài nhin thấy.
Tôn Á Châu ngồi bên bổ sung:
- Chủ tịch huyện, có vài chuyện ngài không thể tưởng tượng được đâu, phàm không có người giám sát, dĩ nhiên sẽ lỏng lẻo hơn. Hơn nữa bản thân tiền xóa đói giảm nghèo này, sau khi cấp xuống, cũng không kiểm tra nghiêm khắc, mọi người đều cảm thấy tiền này thuộc sở hữu của huyện, nên muốn làm gì cũng được…
Nói đến đây, Từ Quân Nhiên đã hiểu ra.
Tài chính huyện Nhân Xuyên này, đúng là loạn không thể tả!
Hơi đau đầu xoa trán mình, Từ Quân Nhiên biết, cho dù mình biết chuyện này, e cũng bất lực, như Lưu Tiểu Quang nói, chuyện này đã thành một loại thói quen, đừng nói mình, cho dù lãnh đạo cấp trên đến, cũng chẳng có cách gì.
Kể ra, vấn đề xóa đói giảm nghèo, là một cái nắp không thể nào vạch trần được.
- Chủ tịch huyện, việc này, tôi khuyên ngài đừng quản vẫn hơn.
Trầm ngâm một chút, Lưu Tiểu Quang vẫn khuyên nhủ Từ Quân Nhiên, dù sao cũng sắp đến bầu cử Hội đồng nhân dân rồi, Từ Quân Nhiên không nên gây chuyện.
Từ Quân Nhiên nghe thấy câu nói của anh ta, không khỏi lộ ra chút do dự.
Bạn cần đăng nhập để bình luận