Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 707: Nhiệt liệt hoan nghênh!

Cái gọi là thành thục trong chính trị, trên thực tế chính là trình độ tuân thủ, nắm chắc, thuần thục sử dụng quy tắc ngầm. Nếu không nắm được những điều này thì anh hoàn toàn không phải là một quan chức thành thục chính trị. Cho nên làm lãnh đạo thì chỉ cần biết nói không nhất thiết là phải biết làm, có rất nhiều chuyện lãnh đạo chỉ cần nói là được, còn việc thực hiện tự nhiên sẽ có những người ở dưới đi làm.
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này mà làm lãnh đạo không nhất thiết phải tài trí hơn người, học rộng tài cao nhưng ít nhất phải am hiểu sự đời, phải biết được phải làm thế nào để lợi dụng quyền lực trong tay điều động những thủ hạ làm việc cho mình một cách tích cực nhất.
Từ Quân Nhiên cũng phải làm như vậy, hắn giao quyền lực cho cục Chiêu Thương cùng các cán bộ ban ngành khác, mục đích duy nhất chính là hy vọng bọn họ có thể điều khiển tay chân của mình làm tốt công tác của bọn họ.
Nghe thấy Từ Quân Nhiên hỏi về chuyện thu hút nhà đầu tư, Quan Ba nghĩ một lát rồi trả lời:
- Tôi cũng không rõ về tình hình cụ thể của cái doanh nghiệp đầu tư lần này lắm. Chỉ nghe ý tứ của Chủ tịch Lý thì đó là một doanh nghiệp khá lớn ở phương Nam, có thể mời được bọn họ đến huyện Nhân Xuyên của chúng ta phần lớn là nhờ vào quan hệ tình cảm mới có thể mời được người ta đến khảo sát tình hình chỗ chúng ta.
Từ Quân Nhiên gật đầu, nhưng lại không nói gì thêm, trong lòng lại vô cùng coi thường cách làm bí mật này của Lý Bân, lần này Lý Bân thần thần bí bí như vậy chắc chắn là sợ mình sẽ đoạt mất công lao của anh ta.
Dù sao thì hôm nay Từ Quân Nhiên tới đây với mục đích đi dạo nên hắn cũng không gấp, thấp giọng cùng Quan Ba nói gì đó với nhau.
Khoảng hơn mười một gần mười hai giờ, ngoài cửa truyền tới một loạt âm thanh đỗ xe, Từ Quân Nhiên cùng Quan Ba liếc nhau một cái, hạ thấp âm thanh nói:
- Xem ra là người đã tới rồi.
Từ Quân Nhiên gật đầu nói:
- Đúng vậy, chúng ta đi xem một chút đi.
Hai người dẫn đầu đứng lên, những người khác cũng đứng lên theo sát phía sau, cùng nhau đi ra khỏi cửa.
Lý Bân thật sự không ngờ Từ Quân Nhiên sẽ tới, anh ta đi lên phía trước cười nói với với hai người ở phía sau:
- Tổng giám đốc Quách, Thư ký Hồ, các đồng chí của huyện Nhân Xuyên chúng tôi đều đã ở đây chờ hai vị rồi, xin mời.
Tổng giám đốc Quách mà Lý Bân vừa nhắc tới cười ha ha, vừa gật đầu vừa đi về phía trước:
- Chủ tịch Lý, ngài khách sáo quá rồi, tôi thật có chút hơi ngại.
- Có cái gì mà ngại chứ?
Từ Quân Nhiên vừa cười vừa từ bên trong đi ra.
- Đã tới huyện Nhân Xuyên chúng tôi thì đều là khách của chúng tôi. Có bằng hữu từ phương xa tới, sao lại không vui cơ chứ! Chúng tôi là chủ hiếu khách là điều đương nhiên mà.
- Vị này là?
Nghe thấy những lời Từ Quân Nhiên nói, Tổng giám đốc Quách có chút bất ngờ, kinh ngạc nhìn Lý Bân, có chút khó hiểu hỏi.
Lý Bân cũng ngây ngốc đứng đó, anh ta không thể ngờ được là Từ Quân Nhiên lại có thể xuất hiện ở đây. Nếu theo như kế hoạch của anh ta thì đợi chuyện này thành công anh ta mới báo cáo lên trên huyện ủy, nhưng thật sự không ngờ được đang lúc đón tiếp nhà đầu tư thì Từ Quân Nhiên lại xuất hiện, chuyện này khiến cho trong lòng Lý Bân không thoải mái. Thậm chí anh ta còn nghi ngờ có khi nào là người phía dưới của mình đã mật báo cho Từ Quân Nhiên, nếu không thì tại sao Từ Quân Nhiên lại có thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây?
Chút tâm tư đó của anh ta, Từ Quân Nhiên chỉ cần nhìn thoáng qua là đã biết có chuyện gì xảy ra, dù sao thì chuyện này nói ra thật sự là không có người nào có thể tin được rằng mình chỉ là tản bộ đi qua rồi bất ngờ vào đây, chắc chắn mọi người sẽ đều cho rằng mình đã nhận được thông báo đón tiếp nhà đầu tư của Lý Bân nên cố ý tới đây để đoạt công lao.
Đúng ra dùng mông để suy nghĩ! Người ở vị trí không giống nhau thì góc độ cân nhắc vấn đề cũng không giống nhau, con người là một loại động vật vô cùng kỳ lạ, luôn suy bụng ta ra bụng người, dù biết mình làm như vậy sẽ rất dễ đưa ra phán đoán sai lầm. Nhưng vì lợi ích của bản thân, bọn họ không làm thế không được.
Lý Bân mời tới tất cả có bốn người, người khoảng hơn bốn mươi tuổi chính là Tổng giám đốc Quách anh ta nhắc tới, một người con gái trẻ tuổi khoảng hơn hai mươi tuổi là Thư ký Hồ, còn có hai chàng thanh niên chưa tới ba mươi tuổi, mặc một bộ comple đeo kính đen nhìn giống như là vệ sĩ.
- Đây là đồng chí Từ Quân Nhiên, Bí thư huyện ủy của huyện Nhân Xuyên chúng tôi, hôm nay đặc biệt tới đây để đón tiếp Tổng giám đốc Quách đấy.
Lý Bân cười cười, giới thiệu một chút về Từ Quân Nhiên với Tổng giám đốc Quách. Dù sao thì trong loại tình huống như thế này dù trong lòng vô cùng không muốn nhưng xét trên phương diện quy tắc quan trường thì vẫn phải nói. Ngoài mặt Lý Bân tỏ ra vô cùng vui vẻ bởi dù sao thì người ta cũng là người đứng đầu của huyện ủy, chút mặt mũi này dù thế nào cũng vẫn phải cho, chỉ là trong lòng anh ta nghĩ như thế nào thì không ai biết được.
- Tổng giám đốc Quách, chào ông.
Từ Quân Nhiên vươn tay cười chào hỏi Tổng giám đốc Quách.
- À.
Tổng giám đốc Quách có chút sửng sốt, nhưng ngay sau đó liền nhanh chóng nở nụ cười, nhiệt tình nói với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, chào ngài. Lần đầu gặp nhau, hy vọng sau này Bí thư Từ sẽ giúp đỡ nhiều hơn.
Từ Quân Nhiên cười nói:
- Đâu có, đâu có. Tổng giám đốc Quách là thần tài của Chủ tịch Lý, sau này phải là ông giúp đỡ chúng tôi mới đúng chứ.
Sau khi hai người khách khí chào hỏi vài câu liền cùng mọi người đi vào phòng họp, Từ Quân Nhiên rất tự nhiên ngồi vào vị trí chủ tọa, hai bên là Tổng giám đốc Quách cùng Lý Bân.
- Bí thư, ngài xem giờ cũng đã trưa rồi, hay là chúng ta sắp xếp một bữa cơm, ngài thấy thế nào?
Lý Bân cười cười rồi nói vào tai Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Vậy Chủ tịch Lý hãy cho người sắp xếp đi.
Sau khi tất cả mọi người ngồi vào vị trí của mình, nhân viên phụ trách lễ tân nhanh chóng bưng trà cùng hoa quả vào, dù sao thì đây cũng là nhà đầu tư từ phía Nam tới nên không thể thất lễ được.
- Trước tiên hãy ăn chút hoa quả đi đã, ha ha.
Từ Quân Nhiên chỉ vào những chiếc đĩa đựng trái cây nói.
Tổng giám đốc Quách cũng nở nụ cười, sau đó liếc mắt trao đổi với nữ thư ký ngồi cạnh ông ta rồi bưng chén trà trên bàn uống một ngụm.
Một lát sau, Tổng giám đốc Quách nhìn một lượt tất cả những người ngồi trong phòng, sau đó mới nhìn về phía Từ Quân Nhiên cùng Lý Bân rồi cười nói:
- Bí thư Từ, Chủ tịch Lý, hãy để những đồng chí này tiếp tục đi làm công việc của mình đi, ở đây nhiều người quá rồi, chỉ cần hai vị nói chuyện cùng tôi là được rồi, các vị thấy thế nào?
Từ Quân Nhiên gật đầu nhìn Lý Bân nói:
- Chủ tịch Lý, anh hãy quyết định đi.
Dù sao thì người cũng là do Lý Bân mời tới, nếu mình tự chủ trương thì có vẻ không thích hợp cho lắm.
Lý Bân cười ha ha:
- Tổng giám đốc Quách, ông là khách quý tôi mời tới đây, đương nhiên là muốn dùng cảnh tượng hoành tráng để đón tiếp ông rồi. Nếu như Tổng giám đốc Quách không thích, vậy được rồi … Vậy mọi người hãy trở về làm việc của mình đi.
Nói xong Lý Bân liền phất tay với những người đang ngồi trong phòng họp, ý bào bọn họ hãy rời khỏi nơi này.
Hôm nay anh ta cho gọi nhiều người như vậy để đón tiếp nhà đầu tư một mặt là muốn cho nhà đầu tư có cảm giác là mình được coi trọng, mặt khác là muốn nói cho mọi người biết Tổng giám đốc Quách này là do anh ta mời đến đây. Vậy sau này khi Tổng giám đốc Quách đầu tư vào thì công lao này đương nhiên là của anh ta rồi!
Chính vì vậy anh ta mới cố ý nhấn mạnh Tổng giám đốc Quách này là khách quý do anh ta đích thân mời tới đây, đương nhiên anh ta làm như vậy cũng là có ý muốn thị uy với Từ Quân Nhiên, dù sao thì chẳng ai ngờ được hôm nay Từ Quân Nhiên lại có mặt ở đây. Cho nên Lý Bân làm như vậy cũng để nói rõ được chủ quyền của anh ta cho hắn biết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận