Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 394: Thân phận mới.

- Cái này, tôi không phải cố ý.
Tạ Mỹ Quyên rút tay mình về, lúng túng giải thích.
Đối diện cô, Từ Quân Nhiên giống như bị người ta dùng định thân thuật, mặt mũi kinh ngạc nhìn Tạ Mỹ Quyên. Cho dù hắn nghĩ rách cả trời cũng nghĩ không tới, Tạ Mỹ Quyên lại làm ra một hành động kinh thế hãi tục khiến người ta ngoác mồm kinh ngạc như vậy.
Đón ánh mắt Từ Quân Nhiên, Tạ Mỹ Quyên bi phẫn gần chết, tình huống như vậy, coi như cô có một trăm cái miệng cũng nói không rõ ràng.
Khẽ cắn môi, Tạ Mỹ Quyên dứt khoát nhìn Từ Quân Nhiên, hừ một tiếng nói:
- Tiền vốn thực lớn nha.
Nếu bản thân mình chắc chắn đã bị coi là dâm đãng rồi, cô không quan tâm gì hết, hiện tại liền xem da mặt ai dày, không kiên trì nổi rời đi trước.
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên im lặng, không thể tưởng được mình lại gặp phải người như vậy.
Nở nụ cười, Từ Quân Nhiên nhìn Tạ Mỹ Quyên:
- Tôi nói chị Quyên, chị đây là nói gì vậy?
Tạ Mỹ Quyên cả buổi không nói chuyện, quay đầu hừ một tiếng, cả buổi mới phun ra một câu:
- Dù sao cái gì cậu cũng đã thấy rồi…
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên, rốt cuộc thua trận, bất đắc dĩ lắc đầu:
- Như vậy, chị, tôi đi trước.
Phải thừa nhận, hắn vẫn có thiện cảm nhất định đối với Tạ Mỹ Quyên, chỉ có chuyện xảy ra tối qua quả thực khiến Từ Quân Nhiên đã có chút chấn động, hắn thực sự sợ hãi, cho nên dứt khoát đứng dậy cáo từ.
Tạ Mỹ Quyên cũng không giữ Từ Quân Nhiên, cứ để Từ Quân Nhiên rời khỏi nhà của mình như vậy.
Rời khỏi nhà Tạ Mỹ Quyên, Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ lắc đầu, đây là chuyện gì vậy, sao lại để mình gặp phải.
Tìm tới Cục bưu điện, Từ Quân Nhiên gọi điện thoại cho Bạch Sa bên thủ đô, dù sao chuyện lần trước Bộ trưởng Lâm người ta giúp mình, tóm lại phải cảm tạ một cái, mà Bạch Sa là con rể của Bộ trưởng Lâm, đương nhiên là người thích hợp nhất để truyền đạt cái này.
- Được rồi, đều là anh em trong nhà, không cần khách khí như thế. Lão gia nói rồi, chờ lúc cậu rảnh rỗi trở lại thủ đô uống một chén với chúng tôi.
Bạch Sa vừa cười vừa nói với Từ Quân Nhiên, gã đương nhiên sẽ không nói cho Từ Quân Nhiên, bố vợ của mình phải gánh chịu áp lực không nhỏ vì chuyện này, bởi vì lãnh đạo chủ quản của nhà máy cơ giới tỉnh Tùng Hợp là một vị Phó Bộ trưởng khác không hợp với Bộ trưởng Lâm, hai người nghe nói trong hội nghị còn âm thầm giao phong một phen vì chuyện này.
Về phần tại sao không nói, Bạch Sa rất rõ ràng, mấy hôm trước vợ mình trở về từ nhà bố vợ mặt mũi vui mừng, gã hỏi qua mới biết được, vài ngày trước bố vợ được chỉ tên yêu cầu báo cáo quy hoạch phát triển kỹ nghệ với lãnh đạo Trung ương, Tào Lão phân công quản lý kinh tế công nghiệp trong hội nghị hôm nay tự mình chỉ tên biểu dương bố vợ, xem ra thời gian ông thăng nhiệm cấp Chính bộ đang ở trước măt rồi.
Đặt điện thoại xuống, Từ Quân Nhiên nhìn sắc trời bên ngoài, lúc này mới nhớ tới, còn có bốn năm ngày sẽ sang năm mới rồi, trong huyện cũng định xử trí chuyện thôn Trường Thanh, xem ra sắp xếp công tác của mình sợ rằng phải chờ tới năm sau. Đây là quy tắc ngầm trên quan trường, nói như vậy, nếu như không phải chuyện đặc biệt quan trọng, trước cửa ải cuối năm chắc chắn sẽ không tiến hành điều chỉnh cán bộ.
Quả nhiên, ngày hôm sau Từ Quân Nhiên liền nhận được thông báo của Ban tổ chức, để hắn tới Huyện ủy nói chuyện với tổ chức, mà người chủ trì cuộc nói chuyện, rõ ràng là Bí thư Huyện ủy Tề Tam Thái.
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, mời ngồi.
Tề Tam Thái ngồi sau bàn làm việc của mình, nhìn Từ Quân Nhiên trên ghế sa lon. Bên cạnh Từ Quân Nhiên, theo thứ tự là Trưởng Ban tổ chức Huyện ủy Chu Trạch Thành và Phó Trưởng Ban tổ chức huyện ủy Tạ Mỹ Quyên.
Từ Quân Nhiên cung kính chào đám người Tề Thái Hòa, Chu Trạch Thành một tiếng, ánh mắt giao nhau với Tạ Mỹ Quyên, hai người hơi mất tự nhiên quay đầu đi. Hai ngày nay Từ Quân Nhiên không dám quấy rầy cô, dù sao chuyện xảy ra lúc trước quá lúng túng, hai người đều không có ý đối mặt lẫn nhau.
- Hôm nay gọi cậu tới đây, chủ yếu là có chuyện cần trưng cầu một chút ý kiến của cậu.
Tề Tam Thái nheo mắt, cười nói với Từ Quân Nhiên. Nói chuyện tổ chức cũng không quá tà dị giống như truyền thuyết bên ngoài, thực tế chỉ là nói một chút tổ chức bổ nhiệm, sau đó trưng cầu một chút ý kiến của người trong cuộc, sau đó là trình tự tổ chức bình thường.
Từ Quân Nhiên vội vàng dựng thẳng người, hắn rất quen thuộc cảnh này, xem ra tiếp theo muốn tuyên bố bổ nhiệm mình.
Quả nhiên, Tề Tam Thái nhìn thoáng qua Chu Trạch Thành, nhẹ nhàng gật đầu, ý bảo gã mở miệng. Chu Trạch Thành nhìn về phía Từ Quân Nhiên, biểu lộ rất nghiêm túc nói:
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, trải qua nghiên cứu Huyện ủy quyết định, bổ nhiệm đồng chí làm Bí thư Đảng ủy thôn Trường Thanh, nắm giữ công tác thôn Trường Thanh.
Bí thư Đảng ủy!
Từ Quân Nhiên thoáng cái liền ngây người, trước đó hắn cũng nghĩ tới mình sẽ được đề bạt, dù sao trước đó Tạ Mỹ Quyên đã nói rõ ngọn nguồn với mình rồi, nói bản án thôn Trường Thanh này liên lụy không nhỏ, Hồ Đại Hải kéo ra Trưởng thôn Trường Thanh – Vương Tường Lâm, có thể mình sẽ được bổ nhiệm làm Trưởng thôn nắm giữ công tác của chính quyền. Nhưng Từ Quân Nhiên tuyệt đối không nghĩ tới, mình đã nhảy qua cột mốc Trưởng thôn này, đã trở thành Bí thư Đảng ủy người đứng đầu thôn Trường Thanh, chẳng lẽ đây là Chu Trạch Thành tranh thủ cho mình?
Nghĩ tới đây, khuôn mặt hắn không hề thay đổi, chăm chú gật đầu nói:
- Cảm ơn tổ chức tín nhiệm, tôi nhất định cố gắng công tác, hoàn thành nhiệm vụ phía trên giao cho tôi, không phụ Đảng và quốc gia, không phụ quần chúng nhân dân.
Lời này hiên ngang lẫm liệt, rất có khí thế.
Tề Tam Thái gật đầu, lại động viên Từ Quân Nhiên vài câu, sau đó nói:
- Tình huống cụ thể do Bí thư Trạch Thành giới thiệu với cậu, cậu đi về trước đi.
Sau khi rời khỏi phòng làm việc của Bí thư, Chu Trạch Thành dẫn Từ Quân Nhiên tới phòng làm việc của mình, Tạ Mỹ Quyên nhìn Từ Quân Nhiên rất lâu, lúc này mới quay người rời đi.
Ngồi trong văn phòng Ban tổ chức của Chu Trạch Thành, Từ Quân Nhiên lấy một điếu thuốc ra châm cho mình, lại đưa cho Chu Trạch Thành một điếu, lúc này mới bất đắc dĩ nói:
- Bí thư, đây rốt cuộc là gì? Tại sao tôi bỗng trở thành Bí thư thôn Trường Thanh, Mã Tụ Bảo đâu rồi?
Dựa vào trực giác, Từ Quân Nhiên cảm thấy Mã Tụ Bảo không dễ rớt đài như vậy, trong này chắc chắn có chuyện gì khác đã xảy ra.
Chu Trạch Thành cười ha ha, không trả lời Từ Quân Nhiên, lại hỏi:
- Cậu đối đãi thế nào đối với vấn đề cải cách tài sản quốc hữu mà bên trên đang đẩy mạnh hiện giờ?
- Cải cách tài sản quốc hữu?
Từ Quân Nhiên nhíu mày, như có suy nghĩ, đó là một danh từ mới phát, đầu năm nay được người khác đề xuất, chủ yếu thực hành ở mấy đặc khu, nghe nói khu hành chính đặc biệt Thiên Nhai cũng có người đang làm, chủ yếu là làm thí điểm, nhưng Từ Quân Nhiên biết rõ, trong vài chục năm tương lai, chuyện này sẽ trở thành một công trình cực lớn lâu dài mà gian khổ.
Vấn đề này dù là sau này, thực tế cũng tranh luận không nhỏ, trong hai phái về cải cách tài sản quốc hữu, một phái cho rằng lương tâm ‘người mua’ hỏng rồi, mua tài sản quốc hữu với giá thấp, muốn chiếm tiện nghi của quốc gia, còn ‘chính phủ’ chủ trì trong cuộc giao dịch này ‘bán’ cho người mua dường như cũng không có trách nhiệm gì. Vấn đề ở chỗ này là: Cái gọi là người bán đổ bán tháo, có mua không bán không thành giao. Tài sản đã bán đổ bán tháo là một giao dịch tội ác, sao có thể trách người mua không trách người bán, trách thương nhân không trách quan viên chứ? Đề xuất cái gọi là ‘Đại chính phủ chủ nghĩa’, không sợ quan viên quyền lực càng lớn càng có năng lực bán đổ bán tháo quốc tư sao? Một phái khác lại cho rằng: Trách nhiệm của quan viên quá lớn, mà quyền lực quá nhỏ. Hiện giờ rất nhiều quyền giao dịch tài sản không như ý, không phải vì quan viên sợ hãi ‘Tài sản quốc hữu xói mòn’, mà bởi vì họ thiếu quyền lực xói mòn loại tài sản này --- họ ‘sợ hãi gánh chịu trách nhiệm làm xói mòn tài sản quốc hữu’.
Mà chỗ kỳ quặc ngay ở quốc tư xói mòn, người bán thường cũng không gắng đạt tới giá cao. Nguyên nhân rốt cuộc là vì cái gì cũng rất đơn giản, một là vì không phải bán đồ đạc của mình, nói không dễ nghe một chút, giá cả bao nhiêu đám quan viên căn bản không để ý. Thứ hai là quyền lực của quan viên không bị quản chế, công chúng không giám sát được loại quyền lực này, cũng không hỏi được giá cả. Tình huống thực tế có thể đây là một kết luận rất buồn cười, đó chính là nếu như quan viên không thể lấy được chỗ tốt từ bên trong, như vậy hắn sẽ không có động lực gì dũng cảm phụ trách, tích cực đẩy mạnh cải cách quyền tài sản, vì vậy vốn không phải giá cả bán đổ bán tháo hắn cũng không tiếp thụ, một số xí nghiệp nhà nước nên bán cũng sẽ không bán. Như vậy, muốn thay đổi loại tình huống này phải cho hắn chỗ tốt, hơn nữa chỗ tốt này phải lớn hơn khả năng mạo hiểm của hắn. Khi chỗ tốt lớn đến một mức độ nhất định, hắn sẽ không sợ thừa nhận trách nhiệm. Đã hiểu được quá trình này, có thể xác nhận căn nguyên của xói mòn tài sản quốc hữu ở bán mà không ở mua, tại quan viên mà không phải thương nhân, tại đất nước mà không phải tại dân chúng. Chỉ cần quản lý tốt vấn đề phương diện quan viên, cho dù những xí nghiệp dân doanh kia là nguồn gốc của tội lỗi tích lũy vốn liếng, cũng sẽ không có cách nói xói mòn tài sản quốc hữu. Nguyên nhân rất đơn giản, anh muốn mua rẻ, tôi không bán tháo, anh có thể làm khó được tôi? Mà nếu như không quản lý được vấn đề quan viên, dân mong đợi cũng không làm nên chuyện gì, đạo lý rất đơn giản, anh không đút lót, anh ra giá cao tới đâu tôi cũng bán cho người khác.
Một khẩu hiệu trứ danh của cải cách kinh tế là ‘Ủy quyền lại nhường lợi’, nhưng do đủ loại tai hại, dưới hình thức ‘Ủy quyền lại nhường lợi’ này thường xuyên xuất hiện hiện tượng dễ dàng buông tha trách nhiệm, khó ước thúc quyền lực. Kết quả là ‘Ủy quyền’ biến thành ‘Vứt bỏ trách nhiệm’, thậm chí trong các bộ phận quyền lực ‘kiếm tiền’, phát triển thành một mặt buông tha trách nhiệm phục vụ công cộng, một mặt lại lợi dụng quyền lực thiết lập đút tiền cho thuê ‘Tranh giành quyền lợi với dân’. ‘Ủy quyền lại nhường lại’ lột xác trở thành một loại hình thức ‘Vứt bỏ trách nhiệm tranh giành lợi ích’.
Đương nhiên, những thứ này Từ Quân Nhiên chắc chắn sẽ không nói với Chu Trạch Thành, bởi vì có đôi khi địa vị và thân phận quyết định ánh mắt của hắn có thể nhìn rất xa. Giống như vậy, Từ Quân Nhiên nói ra với mấy lão gia ở thủ đô, người ta biết ánh mắt hắn rộng lớn, nếu như nói cho những lãnh đạo huyện Phú Nhạc, người ta sẽ nói hắn nói năng lung tung.
Nói cho cùng, vị trí quyết định địa vị, địa vị quyết định vấn đề góc độ nhìn của một người.
Suy nghĩ, Từ Quân Nhiên nhìn Chu Trạch Thành, nói thật:
- Bí thư, tôi cảm thấy vấn đề này rất đơn giản, chúng ta cứ dựa theo ý tứ bên trên, không phải là xong rồi sao?
Không nghĩ tới Chu Trạch Thành cười khổ, bất đắc dĩ nói:
- Nếu như hiện giờ bên trên cũng đang bối rối thì sao?
Lần này tới phiên Từ Quân Nhiên trợn mắt há mồm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận